Chương 4 - Bức Thêu Bí Ẩn
Sắc mặt Thái hậu dịu đi đôi chút, quay sang hỏi ta: “Ngươi tuổi đời còn trẻ, làm sao biết được tình cảnh trận đấu xúc cúc năm xưa của chúng ta?”
Tim ta đập mạnh, biết ngay Thái hậu chẳng dễ gì qua mặt.
Ta định thần, chậm rãi đáp: “Bẩm Thái hậu, thần nữ đã hỏi ý kiến mẫu phi, dựa trên ký ức của người để vẽ bản thảo, lại có người chỉ dẫn điều chỉnh nên mới được giống như vậy.”
“Mẫu phi của ngươi?” Thái hậu thắc mắc: “Sao hôm nay không thấy nàng ta?”
Ta lộ vẻ khó xử.
An Lạc Công chúa liền ghé tai nói khẽ với Thái hậu vài câu.
Gia tộc của đích mẫu từng bị tru di, dù không liên lụy đến con gái đã lấy chồng nhưng Hoàng đế vẫn không hài lòng với vị Vương phi này. Phụ vương vì kiên quyết bảo vệ thê tử nên cả nhà chúng ta đều không được Hoàng đế yêu thích.
Thái hậu chợt hiểu ra: “Hóa ra là vậy. Oán hận đời trước không nên đổ lên đầu nữ tử đã xuất giá. Lần sau, hãy đưa mẫu phi của ngươi vào cung luôn nhé.”
Ta vội vàng quỳ xuống, xúc động đến rơi lệ: “Đa tạ Thái hậu nương nương ban ân!”
13
“Đứa trẻ ngoan, ngày mai ta sẽ lệnh cho phụ vương con làm tấu chương thỉnh phong mẹ con làm Trắc phi.”
Ta khẽ lắc đầu: “Mẫu phi, vạn lần không thể. Mẹ của con vốn có tú kỹ xuất sắc, nếu thỉnh phong Trắc phi tất sẽ bị điều tra thân thế, khi đó lời nói dối của con hôm nay sẽ lộ ra sơ hở.”
Đích mẫu vốn lòng dạ thiện lương, cho phép ta gọi sinh mẫu là mẹ.
“Nếu Thái hậu biết con cố ý đem tú phẩm có vấn đề giao cho Bùi gia, mượn uy quyền thiên gia làm vũ khí, khi đó cả nhà ta sẽ lâm vào cảnh vạn kiếp bất phục. Chuyện này nhất định phải bưng bít thật kỹ.”
Mẫu phi liên tục gật đầu, thở phào một tiếng: “Như vậy cũng tốt, mẫu phi sẽ chọn cho con một mối hôn sự tốt hơn.”
Đúng lúc này, thị nữ dưới hành lang vén rèm bước vào: “Bẩm Vương phi, Quận chúa, Bùi phu nhân cầu kiến.”
Chẳng mấy chốc, Bùi phu nhân với gương mặt kinh hoàng tột độ xông vào: “Vương phi, Quận chúa, cầu xin các người hãy cứu lấy Cảnh nhi nhà ta! Nếu Cảnh nhi có thể thoát ra, Bùi gia nhất định sẽ lập tức mang sính lễ long trọng đến rước Quận chúa vào cửa.”
Ta lộ vẻ nan giải, khẽ lắc đầu: “Phu nhân, bà có biết Bùi Cảnh đã phạm phải tội gì không? Có biết vì sao hắn và Vương Yên Nhi đều bị tống giam không?”
Bùi phu nhân sốt sắng lắc đầu: “Rốt cuộc là chuyện gì, Quận chúa xin đừng lấp lửng nữa!”
Ta gằn từng chữ: “An Lạc Công chúa nói Bùi gia học theo Triệu Cao, chỉ hươu bảo ngựa, muốn hiệp thiên tử dĩ lệnh chư hầu!”
Bùi phu nhân nghe như sét đánh ngang tai, loạng choạng lùi lại, miệng lưỡi cứng đờ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
“Cảnh nhi hồ đồ quá! Nhất định là có kẻ muốn hãm hại nó!”
Bà ta nắm chặt lấy tay ta, khẩn khoản: “A Du, con ta ơi, Cảnh nhi là vị hôn phu của con, con cũng đâu muốn chưa cưới đã phải thủ tiết làm góa phụ đúng không?”
Thật nực cười, mới mấy ngày trước khi tới cầu thân, bà ta còn ngạo mạn bảo rằng “Bùi Cảnh là cành cao cả đời này ngươi cũng khó mà trèo tới được”.
“Con cứu lấy Cảnh nhi đi, được không? Cầu xin con cứu nó!”
Ta dùng lực gạt tay bà ta ra, nghiêm giọng nói: “Phu nhân, Bùi gia đã tàn rồi!”
Tiếng quát như gậy đập vào đầu khiến Bùi phu nhân tỉnh ra đôi chút, bà ta vừa khóc vừa cười điên dại.
“Nó sao có thể cố ý dâng lên thọ lễ phượng hoàng lệ huyết? Định nhiên là có kẻ hại nó! Cảnh nhi bị oan!!”
Đích mẫu nhàn nhạt lên tiếng: “Bất luận hắn có bị hãm hại hay không cũng chẳng liên quan gì đến Vương phủ, Bùi phu nhân mời về cho.”
“Không được, ngươi là vị hôn thê của Cảnh nhi, ngươi không thể thấy chết mà không cứu!”
Ta trầm ngâm một lát rồi đáp: “Bùi phu nhân, khi đó tú phẩm này là do Vương Yên Nhi dâng lên, Bùi gia có thể chịu tội sơ suất nhưng cũng có thể là cố tình làm ngơ, tất cả đều dựa vào bản lĩnh xoay sở của các người. Còn về Vương phủ, thực sự không giúp được gì.”
“Thúy Liễu, tiễn Bùi phu nhân.”
Bùi phu nhân nào chịu bãi bỏ ý định, đương lúc định lên cơn thịnh nộ thì một nữ quan của Vương phủ vội vã chạy tới: “Bẩm Vương phi, Quận chúa, Thế tử Trấn Nam Hầu dẫn theo vệ đội tới bắt giữ dư nghiệt Bùi gia.”
Tiếng giáp trụ va chạm lanh lảnh từ xa vọng lại. Gương mặt kinh hoàng của Bùi phu nhân phản chiếu ánh kim khí lạnh lẽo từ lớp áo giáp.
14
Thế tử Trấn Nam Hầu chẳng tốn chút sức lực nào đã mang Bùi phu nhân đi, trước lúc rời đi còn cung chúc ta: “Chúc mừng Quận chúa, Thái hậu đã hạ chỉ, người có thể đến Nữ tử thư viện báo danh rồi.”
Thái hậu ra tay lôi đình, chưa đầy một ngày, toàn bộ người của Bùi gia đều bị giam lỏng tại Bùi phủ, chờ Đại Lý Tự định tội.
Đích mẫu vẫn còn đôi chút kinh hãi: “A Du, Bùi gia sụp đổ quá nhanh. Con nói xem, có phải Thái hậu đã sớm có chuẩn bị không?”
Lòng ta cũng có phần chấn động, nhưng sau khi suy xét kỹ liền hiểu ra dụng ý của Thái hậu: “An Lạc Công chúa và Thái tử vốn như nước với lửa, mà Bùi gia lại có một vị Thái tử phi. Bùi gia ngoài mặt ủng hộ Thái hậu, nhưng tương lai tất sẽ phò trợ Thái tử. An Lạc Công chúa đương nhiên phải dồn Bùi gia vào đường chết mới thôi.”
Đích mẫu trầm ngâm, lẩm bẩm: “Chỉ là, Thái hậu ủng hộ An Lạc Công chúa như thế, thật khiến người ta phải suy ngẫm.”
Trong địa lao ẩm thấp u tối, Bùi Cảnh co rúm trong góc, nghe thấy tiếng bước chân liền giật mình tỉnh giấc.
“Ngươi nhờ người nhắn tin muốn gặp ta một lần, là có chuyện gì?”
Bùi Cảnh cười khổ: “Chúng ta từng có biết bao hồi ức tốt đẹp, nay nàng ngay cả gặp ta một lần cũng không cam lòng sao?”
“A Du, vì sao chúng ta lại trở nên xa cách như thế này?”
Ta lạnh lùng nhìn hắn, bất động thanh sắc. Hắn tiều tụy đi trông thấy, trong mắt tràn ngập vẻ hối hận.
“A Du, ta sai rồi. Ta không nên đem tú phẩm nàng thức trắng đêm suốt một tháng dâng cho Vương Yên Nhi, không nên nhìn thấy cổ tay nàng quấn băng gạc mà vẫn nghĩ rằng tay nàng có phế cũng chẳng sao, lại càng không nên để Yên Nhi đóng dấu tên mình lên đó để cướp công của nàng…”
Hắn lẩm bẩm liên hồi, nhắc lại chuyện thủa thiếu thời vui vẻ.
Thấy ta mãi không đáp lời, Bùi Cảnh dừng lại, giọng đượm vẻ thương cảm: “Nhưng thật không ngờ, bao nhiêu năm qua nàng vẫn có những chuyện giấu giếm ta. Xem ra, nàng vốn đã có lòng phòng bị với ta.”
Ta kiên nhẫn nghe một lúc rồi ngắt lời hắn: “Ta giấu giếm ngươi chuyện gì?”
Bùi Cảnh đáp: “Bức ‘Thị nữ xúc cúc’ kia chẳng phải là nàng giấu ta sao? Nếu ta biết nàng còn có bức thêu đó, khi ấy ta đã mua lại từ nàng để tặng cho Yên Nhi, Bùi gia làm sao đến mức lâm vào cảnh này?”
Giọng hắn nghẹn lại: “Chọc giận Thái hậu, chắc hẳn giờ đây cả Bùi gia đều đã vào ngục.”
Ta vô cảm thuật lại: “Mẹ ngươi đến Vương phủ cầu xin ta, kết quả bị Thế tử Trấn Nam Hầu bắt đi ngay tại chỗ rồi.”
Bùi Cảnh hiện lên vẻ đau đớn tột cùng: “Nàng có biết vì sao ta lại đưa tú phẩm của nàng cho Yên Nhi không? Thực ra ban đầu ta chỉ muốn thưởng thức bức Phượng Minh Triều Dương của nàng mà thôi. Chỉ là…”
Hắn thở dài, muốn nói lại thôi.
Đáp án chẳng phải đã rành rành rồi sao?
Ta nén lại ý định truy hỏi, nhìn thẳng vào hắn, chậm rãi nói: “Ta chưa bao giờ tặng tú phẩm của mình cho ngươi. Bùi Cảnh, ngươi đang cố ý lừa phỉnh điều gì vậy?”
15
Bùi Cảnh cuống quýt thốt lên: “Chẳng lẽ không phải nàng cố tình giao bức Phượng Minh Triều Dương có vấn đề cho ta sao? Nàng lúc đó còn nói vẫn còn một đạo công tự chưa hoàn thành……”
Ta ngắt lời hắn.
Bùi Cảnh nhất thời cứng họng.
Ta nở nụ cười nhẹ bẫng: “Bùi Cảnh, ngươi có biết vì sao ngươi lại muốn vu khống ta không? Bởi vì ngươi không cam lòng nhìn thấy ta sống tốt. Lại càng không cam lòng nhìn thấy…… ngươi sa cơ lỡ vận, mà ta lại đắc ý vinh hiển.”
Gương mặt Bùi Cảnh vặn vẹo trong chốc lát: “Chính là lỗi của nàng, vì sao nàng không thừa nhận!”
Hắn bất chợt vùng lên từ dưới đất, bàn tay lớn định chộp lấy mặt ta. Ta vốn đã có lòng đề phòng, liền lùi lại hai bước.
“Hỗn xược, dám làm hại Quận chúa!”
Ấy là giọng nói của Thế tử Trấn Nam Hầu.
Quả nhiên nơi này có tai mắt bên ngoài!
Thế tử Trấn Nam Hầu chắp tay với ta, mỉm cười nói: “Quận chúa an hảo.”
Ta lạnh lùng nhìn hắn: “Thế tử lòng nghi hoặc thật nặng, lại cố tình diễn ra vở kịch này.”
Thế tử Trấn Nam Hầu khiêm nhường cười đáp: “Làm việc cho Thái hậu, tự nhiên phải cẩn trọng vạn phần. Thái hậu muốn tra xét hắn, cũng phải đề phòng có kẻ mượn danh Quận chúa để làm văn chương.”
Ta mặt không cảm xúc: “Vậy hiện tại ta có thể đi được chưa?”
Thế tử Trấn Nam Hầu lùi lại một bước: “Quận chúa cứ tự nhiên.”
Ta khẽ gật đầu, xoay người định bước đi, lại nghe thấy sau lưng Thế tử lạnh lùng ra lệnh cho thị vệ: “Bùi công tử đã thích cắn càn, vậy trước tiên hãy phế một cánh tay của hắn đi, để tránh sau này lại động tay động chân, làm bẩn mắt Quận chúa.”
“A! Tay của ta! Triệu Du! Nàng cứu ta với! Ta sai rồi! Ta thực sự sai rồi!” Bùi Cảnh vùng vẫy gào thét: “Buông ta ra! Là nàng ta hại ta! Là Triệu Du hại ta!”
Khi sắp bước ra khỏi địa lao, một tiếng thảm thiết truyền lại.
“Aaaa! A Du, cầu xin nàng cứu ta, cứu ta với……”
“Triệu Du, ngươi sẽ chết không tử tế!”
Ta không để lại dấu vết mà rảo bước nhanh hơn.
Hạnh Nhi luôn theo sát bên cạnh đã toát mồ hôi lạnh đầy tay.
Ta chậm rãi thở hắt ra một hơi.
Mượn tay Thiên gia để tính kế một nam nhân, rủi ro thực sự quá lớn. Sau này càng phải cẩn trọng hơn mới được.
Ta bước lên xe ngựa, cả người rã rời như một tấm bánh.
“Bảo phu xe vòng qua gần Bùi phủ xem thử.”
Khi xe ngựa đến đầu ngõ Bùi phủ, ta vén rèm xe lên.
Cánh cổng lớn sơn đỏ đã dán niêm phong, vài tên thị vệ canh giữ trước cửa, trong ngõ nhỏ chẳng thấy bóng một ai. Bùi phủ vốn dĩ xe ngựa như nước, nay lặng ngắt như một ngôi nhà hoang.
Ta buông rèm xe xuống, trong lòng không có cảm giác khoái lạc vì báo được thù mà lại có thêm một loại cảm giác thâm trầm ẩn mật.
Mượn đao giết người.
Quyền lực, quả thực là một thứ tốt.
“Hạnh Nhi, ngày mai đi phủ An Lạc Công chúa. Ta nên đến Nữ tử thư viện báo danh rồi.”
16
Đến phủ An Lạc Công chúa, khi thị nữ dẫn ta vào nội điện, Công chúa đang lật xem sớ tấu.
Thấy ta đến, nàng đặt bút xuống: “Nghe nói ngươi đã vào địa lao gặp Bùi Cảnh?”
“Tin tức của Công chúa thật nhạy bén.”
“Hắn làm loạn không ít nhỉ? Thế tử vừa đưa tin tới, nói rằng sau khi Bùi Cảnh bị phế tay đã ngoan ngoãn hơn đôi chút, chỉ là ban đêm thường hay khóc lóc, gọi tên ngươi, lại còn gào thét ‘không nên cướp đoạt tú phẩm’.”
Ta nhấp một ngụm trà, không đáp lời.
Công chúa lại nói: “Thái hậu đã hạ chỉ rồi, nam đinh Bùi gia đi lưu đày, nữ quyến sung vào Giáo phường ti.”
“Lưu đày?” Ta sững người trong chốc lát.
Nơi đó nhiều chướng khí, người đi đến đó rất nhanh sẽ lâm bệnh, tuổi thọ thường ngắn ngủi.
Giọng điệu Công chúa đầy vẻ hờ hững: “Ai bảo Bùi gia dám câu kết với Thái tử, lại còn dám mượn thọ lễ để dòm ngó hoàng quyền. Có điều, nghe nói mẹ của Bùi Cảnh đã lâm bệnh trong ngục, e là không đợi được đến ngày tiễn con trai lên đường.”
Bàn tay cầm chén trà của ta khẽ siết chặt.
Chẳng phải ta không có lòng trắc ẩn, chỉ là nhớ lại khi xưa Bùi phu nhân đến cửa đã ngạo mạn bảo rằng ‘Bùi Cảnh là cành cao cả đời này ngươi cũng không trèo tới được’, liền cảm thấy kết cục này thảy đều do bọn họ tự chuốc lấy mà thôi.
Ba ngày sau, ta đến Nữ tử thư viện báo danh, đúng lúc bắt gặp đoàn người lưu đày của Bùi gia khởi hành.
Tiếng của Bùi Cảnh đứt quãng, mang theo tiếng khóc thê lương: “Mẹ! Con sai rồi! Con không nên nghe lời Yên Nhi! Con không nên cướp tú phẩm của A Du! Nếu con tử tế cùng A Du thành hôn, làm sao đến mức này……”
Bùi Cảnh bị xích sắt khóa chặt, đi ở cuối đoàn người, cánh tay bị phế quấn bằng mảnh vải rách, đôi má hóp sâu, râu ria lởm chởm, chẳng còn chút dáng vẻ ôn văn nhã nhặn như ngày nào.
Mẹ hắn bước đi lảo đảo, dìu lấy hắn. Chỉ trong vòng một tháng, Bùi gia từng hiển hách một thời nay đã tan thành mây khói.
Khi xe ngựa của ta đi ngang qua Bùi Cảnh chợt ngẩng đầu, ánh mắt va vào cửa sổ xe của ta.
Trong mắt hắn bừng lên tia sáng, vùng vẫy định đứng lên nhưng lại bị quan sai ấn xuống.
“A Du!” Giọng hắn khản đặc, truyền qua làn gió lạnh: “Là ta! Ta biết lỗi rồi! Nàng có thể cầu xin Thái hậu…… cầu xin Thái hậu tha cho cha mẹ ta không?”
Ta vén một góc rèm xe, bình thản nhìn hắn.
Bùi phu nhân phía sau hắn đã chẳng còn vẻ kiêu ngạo năm xưa, gương mặt vì sốt cao mà đỏ bừng, bám vào thanh chắn xe tù mà khóc không ra hơi: “Quận chúa, cầu xin người rủ lòng từ bi, chúng ta biết lỗi rồi!”
Xe ngựa chậm rãi tiến về phía trước, tiếng hô hoán của Bùi Cảnh càng lúc càng xa, cho đến khi không còn nghe thấy gì nữa.
An Lạc Công chúa nhàn nhạt nói: “A Du, ngươi thấy rõ chưa? Đây chính là uy lực của hoàng quyền.”
17
Sau khi vào Nữ tử thư viện làm phu tử, ta không dạy kim chỉ nữ công, mà ngày ngày bị An Lạc Công chúa kéo đi làm mưu sĩ.
An Lạc Công chúa cười đầy thâm ý: “Bản cung còn phải đa tạ A Du đã tặng ta một món đại lễ như thế. Vậy nên ta đã tiến cử ngươi với mẫu hậu.”
Ta khẽ lau mồ hôi trên trán: “Lời của Công chúa, thần không hiểu.”
An Lạc Công chúa nở nụ cười quyến rũ: “Miệng không hiểu cũng chẳng sao, trong lòng hiểu là được. Ngươi đã tự giành lấy cho mình tiền đồ cẩm tú, bản cung tự nhiên sẽ bắc cho ngươi một chiếc thang mây.”
Tháng thứ ba sau khi Thái hậu đăng cơ cải nguyên, triều đình thay máu.
Ta từ Nữ tử thư viện được điều về điện Tử Thần, trở thành nữ quan chưởng quản văn thư bên cạnh Hoàng đế (vốn là Thái hậu).
Chỉ trong vòng nửa năm, trong cung ngoài cung dần lan truyền lời đồn ‘Triệu nữ quan điện Tử Thần chính là Thượng Quan Uyển Nhi thứ hai’.
Ta nghe thấy chỉ coi như không biết, có điều An Lạc Công chúa sau một lần nghị sự đã ghé vào tai ta cười nói: “Bọn họ thật có mắt nhìn, Thượng Quan Uyển Nhi có Thái Bình Công chúa, còn ngươi có ta. Chúng ta quả là một đôi trời sinh.”
Một buổi chiều nọ, ta giúp Hoàng đế thu xếp sớ tấu. Trong tấu báo có viết: Nam đinh Bùi gia bị lưu đày ba nghìn dặm, khi đi đến vùng chướng lệ Tây Nam, đại bộ phận đều nhiễm ác tật.
Bùi Cảnh vì cánh tay bị phế chưa lành, lại gặp trận mưa bão, đã trút hơi thở cuối cùng rồi. Về sau, tin tức về Bùi gia cũng thưa thớt dần.
Chỉ trong ‘Danh sách bệnh vong’ từ Giáo phường ti gửi tới, ta thoáng thấy tên của Bùi phu nhân và Vương Yên Nhi, phần ghi chú viết ‘Tháng mùa đông nhiễm hàn tật, không chữa khỏi mà chết’, được chôn cất tại bãi tha ma ngoài thành.
Bên ngoài điện, một trận mưa rào mùa hạ xua tan cái oi bức trong phòng.
Ta vội vàng phân loại sớ tấu.
Dáng vẻ của Bùi Cảnh và Vương Yên Nhi, ta vốn đã chẳng còn nhớ rõ nữa.
Ai mà bận tâm cơ chứ?
[HẾT]