Chương 5 - Bữa Tiệc Không Có Kết Quả
Đi đến cửa, bà dừng lại.
Quay đầu nhìn tôi.
Môi run lên hai lần.
“Tiểu Tống…”
“Dì về đi. Đi đường cẩn thận.”
Bà không nói thêm.
Quay người rời đi.
Chu Lỗi theo sau.
Lúc đi ngang qua tôi, bước chân cậu ta khựng lại.
Tôi cúi đầu nhìn sàn nơi cậu ta vừa giẫm qua.
Dấu bụi vẫn còn.
Cửa đóng lại.
Tôi đi lấy cây lau nhà.
Lau sạch sàn.
07
Lau sàn xong, tôi rửa sạch cây lau rồi dựng ngoài ban công.
Nắng rất đẹp, khiến người ta buồn ngủ.
Tôi đứng ngoài ban công hút một điếu thuốc.
Bốn năm rồi chưa hút.
Khi kết hôn, Chu Tuyết bảo tôi bỏ, nói cô ấy không chịu được mùi thuốc.
Tôi bỏ thật.
Hôm nay tôi lục trong hộp dụng cụ ở góc ban công ra nửa bao thuốc còn sót từ lúc chuyển nhà.
Cứng như que củi.
Châm lửa, hút một hơi, bị sặc ho hai tiếng.
Nhưng lại thấy dễ chịu.
Điện thoại ngoài phòng khách vang lên một tiếng.
Không phải cuộc gọi.
Là WeChat.
Tôi không vội xem.
Hút hết điếu thuốc rồi mới đi vào.
Cầm điện thoại lên.
Chu Tuyết gửi.
Không phải chữ.
Là một tấm ảnh.
Hành lang bệnh viện.
Bố vợ ngồi trên giường bệnh, mu bàn tay cắm kim luồn, bên cạnh treo chai truyền dịch.
Sắc mặt không tốt, môi hơi trắng.
Dưới ảnh là một dòng chữ.
“Anh nhìn xem anh chọc bố em thành thế nào rồi.”
Tôi nhìn tấm ảnh năm giây.
Sau đó lật đến đoạn trò chuyện tháng trước.
Tìm một ảnh chụp màn hình.
Đó là trang đơn hàng thuốc hạ huyết áp tôi đặt trên nhà thuốc trực tuyến.
Người nhận ghi Chu Đức Thắng.
Địa chỉ là nhà bố vợ.
Tôi gửi ảnh đó sang.
Không đánh chữ.
Không nói gì.
Chỉ một bức ảnh.
Phía bên kia im lặng rất lâu.
Ba phút sau, Chu Tuyết gửi một dấu hỏi.
“?”
“Ý gì đây?”
Tôi không trả lời.
Đặt điện thoại xuống.
Không hiểu thì thôi.
Mười hai giờ rưỡi, điện thoại lại reo.
Lần này là số lạ.
Tôi bắt máy.
Đầu bên kia là giọng một người đàn ông, khá lịch sự.
“Xin hỏi có phải anh Tống không?”
“Ừ.”
“Tôi là bạn của Chu Lỗi, họ Trần.”
“Có chuyện gì?”
“Là thế này, trước đây Chu Lỗi vay tôi 30.000 tệ, nói cuối tháng trước sẽ trả, đến giờ vẫn chưa đưa.”
“Cậu ấy bảo tôi tìm anh.”
“Cái gì?”
“Chu Lỗi nói chuyện này anh biết, bảo tôi cứ trực tiếp tìm anh lấy tiền.”
Tôi cầm điện thoại, đứng giữa phòng khách, không nói gì.
“Bảo tôi trực tiếp tìm anh lấy tiền.”
Câu nói ấy giống như một cây kim đâm đúng vào nơi vốn đã chi chít vết thương.
Tôi hít sâu một hơi.
“Cậu ta nói với anh lúc nào?”
“Tuần trước. Cậu ấy bảo anh rể sẽ xử lý, bảo tôi đừng giục nữa.”
“Chuyện này tôi không biết.”
“Hả?”
“Tiền cậu ta vay anh thì anh tìm cậu ta đòi. Không liên quan đến tôi.”
Đầu bên kia khựng lại.
“Anh Tống, không phải tôi ép, chỉ là khoản này bị kéo hơi lâu rồi…”
“Tìm Chu Lỗi.”
Tôi cúp máy.
Đứng nguyên tại chỗ khoảng mười giây.
Chu Lỗi vay tiền bên ngoài, trực tiếp xem tôi là người trả nợ.
Thậm chí chẳng cần báo với tôi một tiếng.
Trong nhận thức của cậu ta, anh rể chính là máy rút tiền.
Không cần hỏi.
Không cần thương lượng.
Cứ trực tiếp đẩy ra gánh nợ.
Tôi mở WeChat, tìm đoạn chat với Chu Lỗi.
Lần gần nhất nói chuyện là ba tháng trước.
Cậu ta nhắn:
“Anh rể có đó không?”
Sau đó thêm một câu:
“Alipay chuyển em 2.000, cần gấp.”
Tôi đã chuyển.
Cậu ta thậm chí không trả lời một chữ cảm ơn.
Tôi gõ một dòng.
“30.000 tệ cậu vay bên ngoài đừng ghi tên tôi. Tôi không trả thay.”
Gửi đi.
Đã đọc.
Không trả lời.
Tôi đặt điện thoại lên bàn rồi ra khỏi nhà.
Đi ngân hàng.
Làm một việc.
Hủy liên kết tài khoản tiết kiệm đang dùng để tự động trả nợ cho thẻ tín dụng của Chu Tuyết.
Nhân viên ngân hàng hỏi tôi có chắc không.
Tôi nói chắc chắn.
Ký tên, nhận biên lai.
Ra khỏi ngân hàng, tôi đứng ngoài cửa một lúc.
Ánh nắng chiếu lên mặt.
Ấm áp.
Bốn năm qua tôi giống như một chiếc máy gửi rút tiền tự động.
Không cần cảm xúc.
Không cần được tôn trọng.
Chỉ cần đúng giờ nhả tiền ra là được.
Hôm nay chiếc máy đó dừng hoạt động rồi.
08
Rời ngân hàng, tôi đến siêu thị mua ít đồ ăn.
Cà chua, trứng, một bó mì, một chai nước tương.
Trước đây đồ ăn trong nhà đều do tôi mua.
Chu Tuyết không nấu ăn, chê mùi dầu mỡ.
Bốn năm qua người nấu cơm là tôi.
Người rửa bát là tôi.
Người đổ rác cũng là tôi.
Cô ấy phụ trách ăn.
Ăn xong đặt bát đũa chồng vào bồn rửa rồi lại cuộn người trên sofa xem điện thoại.
Tôi xách đồ về nhà.
Vừa vào cửa đã thấy trước cửa có thêm một đôi giày.
Giày trắng nữ.
Không phải của Chu Tuyết.
Chu Tuyết đi cỡ 37.
Đôi này nhiều nhất chỉ cỡ 35.
Tôi ngẩng đầu nhìn vào phòng khách.
Trên sofa có một người đang ngồi.
Em họ của Chu Tuyết.
Tên Chu Duyệt.
Chính là cô gái hôm qua ở phòng riêng đã giơ điện thoại chụp tôi.
Cô ta đang ôm cốc nước ngồi trên sofa.
Thấy tôi bước vào thì đứng dậy.
“Anh Tống.”
“Cô vào bằng cách nào?”
“Chị em đưa chìa khóa dự phòng cho em, bảo em đến xem anh có ở nhà không.”
Chu Tuyết thậm chí còn đưa cả chìa khóa dự phòng cho người nhà cô ấy.
Tôi đã đồng ý lúc nào, chẳng nhớ nổi.
Hoặc vốn dĩ chẳng ai hỏi tôi.
Tôi đem đồ ăn vào bếp rồi đi ra nhìn cô ta.
“Có chuyện gì?”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng