Chương 4 - Bữa Tiệc Không Có Kết Quả

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Cô ấy quẹt suốt bốn năm.

Chưa từng hỏi chuyện trả nợ.

Cứ tưởng thẻ tín dụng là thứ “không cần trả tiền”.

Tôi đặt điện thoại xuống bàn trà, cầm điều khiển bật tivi.

Chuyển ba kênh rồi dừng ở một kênh đang phát nhạc cũ.

Tôi không biết bài hát.

Giai điệu rất chậm.

Ánh nắng trong phòng khách xuyên qua khe rèm, rơi thành một vệt dài trên sàn.

Một buổi sáng cuối tuần không có ai làm phiền.

Lần đầu tiên tôi cảm thấy căn nhà này giống một mái nhà.

06

Sự yên tĩnh kéo dài đến mười một giờ trưa.

Chuông cửa lại vang lên.

Tôi nhìn qua mắt mèo, hơi sững người.

Không phải Chu Tuyết.

Là mẹ vợ.

Bà đứng ngoài cửa, trong tay xách một túi giữ nhiệt, hai mắt đỏ hoe.

Bên cạnh là Chu Lỗi, hai tay đút túi quần, mặt không có biểu cảm gì.

Tôi do dự hai giây rồi mở cửa.

Không phải mềm lòng.

Mà bởi bốn năm nay mẹ vợ chưa từng chủ động đến nhà tôi.

Bước đầu tiên vào cửa, bà đã khom người xuống.

“Tiểu Tống, dì đến nói với con vài câu.”

Bà gọi tôi là Tiểu Tống.

Kết hôn bốn năm, bà vẫn luôn gọi tôi như vậy, chưa từng gọi tên tôi.

Cũng không hẳn là xa cách.

Mà giống kiểu giữ một khoảng cách khách sáo—

Bà biết tôi là người bỏ tiền, nhưng không muốn thừa nhận chuyện đó.

Tôi nhường đường.

Bà thay giày bước vào, đặt túi giữ nhiệt lên bàn ăn.

“Dì hầm canh sườn cho con. Tối qua con chưa ăn cơm đúng không?”

Tôi không đáp.

Chu Lỗi đi theo phía sau vào nhà.

Không thay giày.

Mang đôi giày thể thao bẩn bước thẳng vào phòng khách rồi ngồi xuống sofa.

Vắt chéo chân, cầm điều khiển đổi kênh.

Tôi nhìn dấu bụi từ đôi giày cậu ta để lại trên sàn nhà tôi.

Không nói gì.

Mẹ vợ mở túi giữ nhiệt, lấy nồi canh ra, mở nắp.

Hơi nóng bốc lên.

“Con uống ít canh đi, có gì từ từ nói.”

Bà lục tủ lấy một chiếc bát ra múc canh, động tác rất thuần thục.

Mặc dù một năm bà chẳng đến căn nhà này được hai lần, nhưng bát đũa trong bếp để đâu bà đều biết rõ.

Chắc chắn Chu Tuyết đã nói cho bà.

Hoặc có vài lần bà đến lúc tôi không có nhà rồi tự tìm.

Bát canh được đặt trước mặt tôi.

Tôi ngồi xuống.

Không uống.

“Dì có gì cứ nói thẳng đi.”

Mẹ vợ ngồi đối diện, xoa hai tay.

“Chuyện hôm qua… Tuyết Tuyết làm không đúng.”

Tuyết Tuyết.

Con gái bà đã ba mươi mốt tuổi, trong miệng bà vẫn là “Tuyết Tuyết”.

“Tính nó nóng nảy, trước mặt bao nhiêu người mà chặn con lại, đúng là không nên.”

“Nhưng con cũng biết tính nó rồi đấy, miệng dao lòng đậu hũ.”

“Tối qua nó khóc cả đêm, mắt sưng như quả đào.”

“Con đừng chấp nó.”

Tôi nghe.

Không chen lời.

Đợi bà nói hết đoạn này, tôi biết phía sau chắc chắn còn chuyện.

Quả nhiên.

Mẹ vợ dừng hai giây rồi đổi giọng.

“Bố con… bố vợ con tối qua huyết áp tăng hơn 180.”

“Ở bệnh viện cả đêm, sáng nay mới ổn định.”

“Bác sĩ nói không thể chịu thêm kích thích nữa.”

Bà nhìn tôi, vành mắt lại đỏ lên.

“Tiểu Tống, dù thế nào ông ấy cũng là trưởng bối của con.”

“Con làm con rể, dù có tức cũng không thể cứ thế bỏ đi.”

“Cả đại gia đình đều đang nhìn.”

Tôi bưng bát canh sườn lên uống một ngụm.

Canh thật sự rất ngon.

Tay nghề nấu ăn của mẹ vợ luôn tốt.

Chu Tuyết hoàn toàn không thừa hưởng được.

Tôi đặt bát xuống, lau miệng.

“Dì, tiền tiệc con đã chuyển tiền đặt trước.”

Mẹ vợ gật đầu.

“Dì biết.”

“18.000 tệ còn lại, tối qua Chu Tuyết dùng thẻ tín dụng thanh toán.”

“Ừ.”

“Thẻ tín dụng đó mỗi tháng đều tự động trừ tiền trả nợ từ tài khoản tiết kiệm của con.”

Biểu cảm của mẹ vợ khựng lại.

Rất ngắn.

Chưa đến một giây, nhưng tôi vẫn nhìn thấy.

Bà không biết.

“Thuốc hạ huyết áp của bố vợ, mỗi hộp 120 tệ, tháng nào con cũng mua.”

Tay mẹ vợ dừng lại.

“150.000 tệ Chu Lỗi mở quán trà sữa, con bỏ.”

Chu Lỗi đang ngồi trên sofa lập tức bỏ chân đang vắt xuống.

“Chiếc Passat của bố vợ, 210.000 tệ, con mua.”

“Tiền trả trước căn nhà cưới, 980.000 tệ, con trả.”

“Sửa sang 320.000.”

“Đồ điện 190.000.”

“Tiệc cưới 260.000.”

“Dì phẫu thuật, viện phí 80.000.”

Tôi đọc từng khoản.

Không nhìn điện thoại.

Không mở sổ sách.

Tất cả đều nằm trong đầu.

“Bốn năm, hơn 2,3 triệu tệ.”

“Lương năm của con 1,3 triệu, sau thuế hơn 900.000.”

“Bốn năm, chẳng tiết kiệm được một đồng.”

Phòng khách không còn tiếng người.

Tivi vẫn mở.

Kênh Chu Lỗi vừa chuyển đang chiếu một chương trình hài, tiếng cười thu sẵn cứ vang lên ha ha.

Hoàn toàn trái ngược với không khí trong phòng.

Mẹ vợ hé miệng rồi lại ngậm lại.

Chu Lỗi ngồi im trên sofa, ánh mắt tránh sang màn hình tivi.

Tôi uống ngụm canh thứ hai.

“Dì, con không tức giận.”

“Con chỉ mệt rồi.”

“Nếu mọi người cảm thấy hơn hai triệu tệ đó là con nên bỏ ra, bỏ ra cũng chẳng cần cảm ơn, bỏ tiền rồi vẫn phải chịu mắng…”

“Vậy cứ coi như bốn năm qua con làm không công.”

Tôi đặt bát trở lại bàn.

Đứng dậy.

“Canh rất ngon. Cảm ơn dì.”

Mẹ vợ ngồi trên ghế, hai tay đan chặt vào nhau, khớp ngón tay trắng bệch.

Chu Lỗi đứng dậy, môi động đậy nhưng không nói nên lời.

Tôi đi đến cửa, mở cửa ra.

“Hôm nay con muốn ở một mình.”

Đây là lời tiễn khách.

Nói rất khách sáo nhưng ý nghĩa cực kỳ rõ ràng.

Mẹ vợ chậm rãi đứng lên, cầm chiếc túi giữ nhiệt đã trống.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng