Đến lần thứ chín ta kề dao lên cổ, ép Tiêu Huyền Diệp xé thánh chỉ phế hậu, hắn bỗng mặt không cảm xúc mà nói một tiếng được.
Từ đó về sau, dù ta giống như trước kia, đập phá tan tành cung điện hắn ban cho trưởng tỷ.
Hay là ép tỷ tỷ cạo sạch tóc đen, quỳ xuống cầu xin tha thứ.
Hắn trước sau vẫn không nhắc lại chuyện phế hậu.
Cũng không còn dùng vẻ mặt chán ghét mà nói với ta: “Tống Trăn Trăn, Minh Nguyệt thay nàng đi hòa thân, chịu biết bao khổ sở, đó vốn là thứ nàng nợ nàng ấy!”
Mỗi sớm hắn thức dậy đều tự tay vấn tóc, vẽ mày cho ta, ngay cả tấu chương cũng dời đến bên giường phê duyệt, như sợ ta rời khỏi tầm mắt hắn nửa bước.
Văn võ cả triều đều nói, bệ hạ đối với hoàng hậu tình sâu nghĩa nặng.
Nhưng ta luôn cảm thấy trong lòng trống rỗng.
Cho đến khi ta lại một lần nữa quấn lấy hắn hỏi, hắn yêu ta hay yêu tỷ tỷ.
Hắn không trả lời, ngày hôm sau liền sai người đưa tỷ tỷ đến chùa Tĩnh An cầu phúc.
Ta nửa tin nửa ngờ, lén chạy khỏi cung đến chùa Tĩnh An dò xét, lại vô tình bắt gặp hắn đầy mắt mỏi mệt nói với tỷ tỷ.
“Quốc sư gieo quẻ tính ra, nếu trẫm cố ý phế hậu, Trăn Trăn sẽ vào ngày nàng lâm bồn, kéo nàng cùng táng thân trong biển lửa.”
“Trẫm không dám cược.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận