Chương 21 - Bóng Hình Trong Hồ Sơ
Cô Chu bị tước chứng chỉ hành nghề giáo viên, chuyển hồ sơ để tiếp tục điều tra.
Cô Trần vì làm giả hồ sơ khủng hoảng tâm lý, bị cơ quan quản lý ban ngành xử lý.
Chồng cô Chu với tội danh vi phạm quy định sửa đổi thông tin đăng ký dự thi, đã bị điều tra.
Hứa Hồng Mai liên quan đến vụ án bất thường về hồ sơ khai sinh hai mươi năm trước, cũng như tổ chức làm giả hồ sơ đăng ký dự thi đại học dạo gần đây, đã bước vào thủ tục tố tụng hình sự.
Thẩm Lan tham gia cung cấp giấy tờ tùy thân, làm giả chữ ký học sinh, phối hợp làm hồ sơ tâm lý giả mạo, cũng đã bị lập án điều tra.
Hứa Miên vì chủ động nộp bản tường trình, phối hợp điều tra, nên kết quả xử lý nhẹ hơn Hứa Hồng Mai.
Nhưng cậu ta không được tham gia kỳ thi đại học năm nay.
Sau này tôi chỉ gặp lại cậu ta đúng một lần.
Là ở trước cổng Phòng Khảo thí cấp Quận.
Cậu ta mặc chiếc áo phông trắng, tóc ngắn đã dài ra một chút.
Trên tay cầm một xấp tài liệu.
Thấy tôi, cậu ta sững lại.
Trời vừa tạnh mưa, trên mặt đất đọng vũng nước.
Cậu ta đứng dưới bậc thềm, cái bóng bị vũng nước kéo ra hơi méo mó.
“Thẩm Tri Hạ.”
Cậu ta vẫn gọi tôi như vậy.
Tôi không đính chính.
Khi đó, tôi vẫn chưa hoàn tất thủ tục đổi tên.
Cậu ta nhìn chiếc túi đựng giấy báo trúng tuyển trên tay tôi.
“Chúc mừng.”
Tôi gật đầu.
“Cảm ơn.”
Cậu ta cười chua chát.
“Trước kia nghe tôi nói mấy lời đó, cậu có thấy buồn nôn không?”
“Mấy lời nào?”
“Tôi bảo tôi hết cách rồi, không còn lựa chọn nào khác.”
Cậu ta cúi xuống nhìn mũi giày của chính mình.
“Bây giờ nghĩ lại, không phải là không có lựa chọn.”
“Chỉ là tôi sợ phải tiếp tục làm Hứa Miên thôi.”
Tôi nhìn cậu ta.
Cuối cùng cậu ta cũng nói rõ được câu đó rồi.
Cậu ta không hề vô tội.
Cậu ta cũng chỉ là kẻ bị người khác nắm thóp điểm yếu rồi xúi giục đẩy lên một bước.
Và cái bước đó, cậu ta thực sự đã đẩy về phía tôi.
Hứa Miên lấy từ trong túi ra một chiếc USB.
“Đây là những thứ còn lại trong máy tính của mẹ tôi.”
“Lịch sử trò chuyện, ảnh cũ, và cả tin nhắn liên lạc giữa bà ta với chồng cô Chu.”
Cậu ta đưa qua.
“Tôi đã nộp một bản cho cảnh sát rồi.”
“Bản này đưa cho cậu.”
Tôi không nhận ngay.
Tay cậu ta lơ lửng giữa không trung.
“Cậu không cần phải tha thứ cho tôi.”
Cậu ta nói.
“Tôi cũng không còn mặt mũi nào mà cầu xin.”
Tôi nhận lấy chiếc USB.
“Sau này đừng học chữ của tôi nữa.”
Hứa Miên ngây người một thoáng.
Rồi cúi đầu bật cười.
Nước mắt rơi xuống bậc thềm.
“Sẽ không đâu.”
Cậu ta nói.
“Bây giờ tôi thấy, viết tên của chính mình cũng đủ khó rồi.”
Chúng tôi không nói thêm gì nữa.
Cậu ta xoay người bước xuống bậc thềm.
Con đường sau cơn mưa rất trơn ướt.
Cậu ta đi rất chậm.
Không hề ngoái đầu lại.
Trước khi tựu trường vào tháng Chín, tôi đã làm xong thủ tục đổi tên.
Tên mới là do tôi tự đặt.
Cái tên Thẩm Tri Hạ này, tôi đã dùng mười tám năm.
Nó từng được dán trên bằng khen, thẻ dự thi, túi hồ sơ.
Cũng từng bị người khác đem đi dán nhầm ảnh, gán vào bệnh án, ngụy tạo bằng những lời dối trá.
Tôi không hận cái tên này.
Chỉ là nó đã bị quá nhiều người lôi kéo giằng xé.
Tôi muốn đổi một cái tên sạch sẽ hơn.
Ngày cầm thẻ căn cước mới trên tay, anh cảnh sát quản lý hộ khẩu đưa thẻ cho tôi.
“Kiểm tra lại xem nhé.”
Tôi nhìn cái tên trên đó.
Lâm Kiến Vi (林见微).
Chú thích: Kiến Vi (见微/見微) nghĩa là nhìn thấu những điều nhỏ bé, tinh tường, thấu suốt.
Rất bình thường.
Không có ai đặt thay tôi.
Không có ai phán xét tôi phải là ai.
Tôi cất CCCD vào ví.
“Không có vấn đề gì ạ.”
Ngày tôi đi, thầy La lái xe đưa tôi ra ga tàu cao tốc.
Hành lý của tôi không nhiều.
Một chiếc vali, một chiếc ba lô.
Giấy báo trúng tuyển đặt ở ngăn trong cùng của ba lô.
Nhà ga rất đông người.
Loa phát thanh liên tục nhắc nhở soát vé.
Tôi kéo vali đi về phía cổng vào ga.
Vừa qua cửa an ninh, sau lưng vang lên một tiếng:
“Tri Hạ!”
Tôi khựng lại một nhịp.
Không quay đầu.
Giọng nói đó lại gào lên:
“Tri Hạ!”
Thầy La nhíu mày.
Tôi xoay người lại.
Thẩm Lan đang đứng bên ngoài cửa an ninh.
Bà gầy rộc đi thảm hại.
Tóc bạc trắng một mảng, trên tay nắm chặt một tờ giấy xin cấp phép vào ga tạm thời.
Nhân viên an ninh đang cản bà lại.
Thấy tôi xoay người, mắt bà lập tức sáng lên.
“Tri Hạ, mẹ sai rồi.”
Bà gào khóc xuyên qua đám đông.
“Con đừng đi.”
“Con một thân một mình đi xa thế, ai chăm sóc cho con?”
“Sau này mẹ không quản con chuyện gì nữa.”
“Mẹ sẽ không bao giờ ép buộc con nữa.”
Người xung quanh ngoái lại nhìn.
Bánh xe vali lăn cộc cộc trên mặt đất trong đám đông.
Rào rào.
Tôi đứng yên tại chỗ.
Nhớ lại rất nhiều năm về trước, bà cũng tiễn tôi đi thi Olympic ở nhà ga như thế này.
Lúc đó bà nhét quả trứng luộc vào ba lô của tôi.
Bảo là đi đường ăn cho đỡ đói.
Tôi chê mất mặt.
Bà cười nói:
“Tri Hạ nhà chúng ta phải thi được hạng nhất, không thể để bụng đói được.”
Những lời nói đó là thật.
Tờ hồ sơ tâm lý sau này cũng là thật.
Con người ta đôi khi có thể bằng cùng một đôi bàn tay, trao đi quả trứng, cũng đưa tới lưỡi dao.
Thẩm Lan vẫn đang khóc lóc.
“Tri Hạ, mẹ thật sự đã từng yêu thương con.”