Chương 14 - Bóng Hình Trong Hồ Sơ
Cô dừng lại một chút.
“Còn vụ án cũ ở bệnh viện, nếu đúng sự thật, sẽ chuyển sang cơ quan Công an xử lý riêng.”
Tôi gật đầu.
Cô Lương lại hỏi:
“Trong email em vừa nói, có ba số hiệu khai sinh.”
Tôi mở điện thoại ra.
Bức ảnh đầu tiên, là biên lai tiếp nhận tra cứu hồ sơ của tôi.
Dòng số hiệu cuối cùng:
A0618-27.
Bức ảnh thứ hai, là tấm ảnh chụp giấy chứng sinh cũ trong hộp sắt của Thẩm Lan.
Mục số hiệu ghi:
A0618-21.
Bức ảnh thứ ba, là ảnh chụp vòng đeo tay sơ sinh cũ mà Hứa Miên gửi tối qua.
Lớp nhựa màu xanh đã ngả vàng.
Số hiệu là:
A0618-14.
Cô Lương xem xong ba bức ảnh, sắc mặt sa sầm lại.
Thầy La cũng ghé lại xem.
“14, 21, 27.”
Thầy đọc chậm rãi.
“Cùng một ngày, cùng một bệnh viện?”
Tôi gật đầu.
“Em chỉ có thể tra được số 27 của mình.”
“21 là giấy chứng sinh cũ mà Thẩm Lan cất giấu.”
“14 là vòng tay Hứa Miên lục được từ trong tủ của Hứa Hồng Mai.”
Cô Lương đặt điện thoại lại xuống bàn.
“Ảnh chụp không đủ.”
Cô nói.
“Phải xem bản gốc.”
Vừa dứt lời, cửa quán cà phê bị ai đó đẩy vào.
Tôi ngẩng lên.
Hứa Miên đang đứng ngoài cửa.
Tóc cậu ta rối bù, mặt mày trắng bệch đến đáng sợ.
Trong tay nắm chặt một chiếc túi zip trong suốt.
Trong túi zip, đựng chính chiếc vòng đeo tay sơ sinh cũ đó.
Lúc Hứa Miên đặt chiếc túi zip lên bàn, ngón tay cậu ta run lẩy bẩy không ngừng.
Mép túi nhựa bị cậu ta bóp đến hằn lên một đường nhăn nhúm.
“Bản gốc đây.”
Giọng cậu ta khản đặc, nghe không giống cậu ta chút nào.
“Tôi mang đến rồi.”
Cô Lương không động tay ngay.
Cô lấy từ trong túi xách ra một đôi găng tay dùng một lần, đeo vào, rồi mới xoay chiếc túi zip lại.
“Lấy từ đâu ra?”
Giọng Hứa Miên khô khốc.
“Dưới đáy tủ quần áo của mẹ cháu.”
“Có ai biết cháu lấy nó ra không?”
Hứa Miên lắc đầu.
“Tối qua mẹ cháu sang nhà dì Thẩm Lan, không về.”
Tôi nhìn cậu ta.
Hứa Miên lảng tránh ánh mắt của tôi.
Dưới mắt cậu ta quầng thâm rất nặng.
Giống như đã thức trắng cả đêm.
Thầy La đẩy cho cậu ta một cốc nước.
“Uống ngụm nước đã em.”
Cô Lương đeo găng tay, kéo chiếc túi zip về phía mình.
Chiếc vòng tay màu xanh đó đã cũ mèm ngả vàng.
Phần mép nhựa quăn lại, chữ in bên trong bị ép mờ đi rất nhiều.
Nhưng số hiệu vẫn nhìn rõ.
A0618-14.
Hứa Miên nhìn tôi.
“Mẹ tôi lừa tôi.”
Khi thốt ra câu này, cậu ta dường như bị rút cạn chút sức lực cuối cùng.
“Bà ấy nói tôi là con gái của Thẩm Lan.”
“Nói cậu đã chiếm chỗ của tôi.”
“Nói chỉ cần tôi lấy lại tên của cậu, là có thể trở về với cuộc đời đáng lẽ tôi phải có.”
Cậu ta cúi xuống nhìn chiếc vòng đeo tay.
“Nhưng nếu tờ giấy chứng sinh của Thẩm Lan là 21, thì cái 14 của tôi là con ai?”
Không ai trả lời cậu ta.
Cô Lương gập kẹp tài liệu lại.
“Đến tòa nhà lưu trữ hồ sơ.”
Cô nói.
“Ngay bây giờ.”
09
Thầy La lái xe.
Tôi ngồi ghế phụ.
Hứa Miên ngồi hàng ghế sau, hai tay ôm khư khư chiếc túi zip đó, suốt dọc đường không nói một lời.
Khi xe chạy ngang qua cổng trường, cô Chu đang đứng gọi điện thoại cạnh bốt bảo vệ.
Thấy tôi ngồi trong xe, sắc mặt cô ta lập tức biến đổi.
Tôi không hề trốn tránh.
Cô ta cầm điện thoại bước lên hai bước.
Chiếc xe đã vọt qua.
Qua gương chiếu hậu, cô ta đứng chết trân tại chỗ, chằm chằm nhìn theo đuôi xe.
Tòa nhà lưu trữ hồ sơ cũ của Bệnh viện Phụ sản – Nhi nằm sau một con phố cổ.
Sơn tường bong tróc, ngoài cửa treo một tấm biển mới.
Phòng Quản lý Tổng hợp Hồ sơ Sức khỏe Phụ sản – Nhi.
Cô Lương xuất trình thẻ ngành.
Bác bảo vệ gọi hai cuộc điện thoại, mới cho chúng tôi vào.
Người tiếp đón chúng tôi là một thủ thư quản lý hồ sơ họ Triệu.
Hơn năm mươi tuổi, tóc cắt rất ngắn.
Bà xem xong giấy tờ cô Lương mang tới, lại nhìn tôi và Hứa Miên.
“Sổ gốc chép tay năm 2007 không dễ tìm đâu.”
Cô Lương nói: “Chúng tôi chỉ muốn xác minh đối chiếu số hiệu.”
Bà Triệu im lặng một lát.
“Mọi người đợi chút.”
Bà đưa chúng tôi vào một phòng đọc hồ sơ nhỏ ở tầng hai.
Bên trong không có cửa sổ.
Dọc tường kê một dãy tủ sắt, trên cánh tủ dán nhãn phân loại năm.
2005.
2006.
2007.
Tôi ngồi bên bàn.
Lòng bàn tay túa mồ hôi.
Hứa Miên đứng ở cửa, không chịu ngồi.
Ánh mắt cậu ta cứ dán chặt vào những chiếc tủ sắt.
Hai mươi phút sau, bà Triệu ôm một hộp đựng hồ sơ màu xám quay lại.
Góc hộp dán niêm phong.
Bà đặt chiếc hộp lên bàn.
“Chỉ được xem, không được chụp.”
Cô Lương gật đầu.
Bà Triệu bóc tem niêm phong.
Bên trong là cuốn sổ đăng ký chép tay đã ngả vàng.
Mép giấy đã giòn rụm.
Bà lật đến ngày 18 tháng 6 năm 2007.
Cả một trang toàn hồ sơ trẻ sơ sinh.
Tôi liếc mắt liền thấy ba số hiệu đó.
A0618-14.
A0618-21.
A0618-27.
Tay bà Triệu dừng lại ở số 14.
“Bé gái, tên mẹ: Hứa Hồng Mai.”
Hứa Miên ngẩng phắt lên.
Hứa Hồng Mai.
Tên mẹ cậu ta.
Bà Triệu tiếp tục đọc xuống dưới.
“A0618-14, hồ sơ xuất viện bình thường.”
“Chữ ký người nhà: Hứa Hồng Mai.”
Hứa Miên vịn tay vào mép bàn, không nói tiếng nào.
Cậu ta đăm đăm nhìn dòng chữ ký đó.
Giống như lần đầu tiên nhìn rõ mình rốt cuộc là con cái nhà ai.
Bà Triệu lật xuống dòng tiếp theo.
A0618-21.
“Bé gái, tên mẹ: Thẩm Lan.”