Chương 1 - Bóng Hình Trong Hồ Sơ
Ngày khám sức khỏe chuẩn bị cho kỳ thi đại học, tôi nhìn thấy ảnh của bạn cùng bàn nằm trong túi hồ sơ của mình.
Bên dưới bức ảnh, lại in tên của tôi.
Giáo viên chủ nhiệm đưa tay rút tờ phiếu đó, cười nói: “In nhầm thôi, đừng để ảnh hưởng tâm lý thi cử.”
Tôi không buông tay.
Bởi vì đây không phải lần đầu tiên.
Một tháng trước, Hứa Miên đã cắt tóc ngắn giống hệt tôi, đeo một chiếc kính gọng đen giống hệt tôi.
Cậu ta bắt đầu dùng bút của tôi, học nét chữ của tôi, đến cả bài văn viết về “năm mười hai tuổi nằm viện vì viêm ruột thừa” cũng là chuyện mà chính tôi từng trải qua.
Tôi cứ tưởng cậu ta chỉ bị áp lực quá lớn.
Cho đến khi tờ phiếu khám sức khỏe được lật sang trang sau.
Ở mục Người liên hệ khẩn cấp, số điện thoại di động của mẹ tôi đã bị gạch bỏ.
Thay vào đó là số máy bàn nhà Hứa Miên.
01
Ngày khám sức khỏe thi đại học, tôi nhìn thấy ảnh của Hứa Miên trong hồ sơ của mình.
Bên dưới bức ảnh, in tên của tôi.
Thẩm Tri Hạ.
Tôi chằm chằm nhìn bức ảnh thẻ nền xanh cỡ 3×4 đó, ngón tay dừng lại ở mép túi hồ sơ.
Nữ sinh trong ảnh để tóc ngắn, đeo kính gọng đen, khóe môi hơi mím lại.
Giống hệt bức ảnh thẻ tôi mới chụp hồi tháng trước.
Nhưng đó không phải là tôi.
Đó là bạn cùng bàn của tôi, Hứa Miên.
“Sao thế?”
Cô Chu – giáo viên chủ nhiệm từ đầu hàng đi tới, hạ giọng rất thấp.
Trong phòng khám đang bật điều hòa.
Tấm rèm trắng bên cửa sổ khẽ đung đưa theo gió.
Tôi xoay túi hồ sơ về phía cô.
“Cô Chu, ảnh của em bị sai rồi ạ.”
Cô chỉ liếc nhìn một cái rồi đưa tay rút lấy.
“In nhầm thôi, đừng ầm ĩ ở đây, khám sức khỏe trước đi.”
Tôi không buông tay.
Túi hồ sơ bằng giấy xi măng mỏng dính, bị hai người chúng tôi kéo giằng, góc giấy nhăn nhúm lại.
Hứa Miên đứng ngay sau lưng tôi.
Hôm nay cậu ta cũng cắt tóc ngắn.
Đuôi tóc tỉa ngang tai, y hệt kiểu tôi vừa đi tỉa tuần trước.
Cậu ta đẩy đẩy chiếc kính gọng đen trên sống mũi, nói nhỏ:
“Tri Hạ, chắc là in nhầm thật đấy.”
Ngay cả cái âm đuôi khi nói chuyện, cậu ta cũng học theo tôi.
Nhẹ, chậm, như sợ làm kinh động đến ai.
Một nữ sinh xếp hàng phía sau ló đầu ra nhìn.
“Không phải chứ Hứa Miên, hai cậu bây giờ nhìn hơi giống nhau đấy.”
Lớp trưởng Hứa Gia Ninh bật cười một tiếng, rồi lập tức im bặt.
Sắc mặt cô Chu trầm xuống.
“Vẫn còn ba lớp đang xếp hàng chờ khám, Thẩm Tri Hạ, em đừng vì một chuyện cỏn con mà làm ảnh hưởng đến mọi người.”
Chuyện cỏn con.
Hồ sơ thi đại học của tôi bị dán ảnh người khác.
Cô bảo đó là chuyện cỏn con.
Tôi lấy điện thoại từ túi áo đồng phục ra, úp màn hình xuống, mở camera.
Cô Chu lập tức cau mày.
“Phòng khám sức khỏe không được chụp ảnh.”
Tôi nhìn cô: “Em chụp hồ sơ của chính mình cũng không được ạ?”
“Hồ sơ không phải vật dụng cá nhân của em.”
Cô càng dùng sức kéo mạnh hơn.
Tôi lùi lại nửa bước.
Miệng túi hồ sơ bị kéo bung, tờ phiếu khám bên trong trượt ra một đoạn.
Bác sĩ khám sức khỏe ngẩng lên nhìn.
“Có chuyện gì vậy?”
Cô Chu lập tức đổi sang vẻ tươi cười.
“Học sinh căng thẳng quá, phát hiện ảnh dán nhầm, để tôi đưa em ấy về văn phòng xử lý.”
Cô quay sang nhìn tôi.
“Thẩm Tri Hạ, ra ngoài.”
Tôi không nhúc nhích.
Tờ phiếu khám rơi vào tay tôi.
Bên cạnh bức ảnh nền xanh ngoài họ tên tôi, còn có số CCCD, số báo danh, lớp học.
Đều đúng cả.
Chỉ có ảnh là sai.
Tôi xê dịch tờ phiếu về phía mặt kính cửa sổ.
Qua bóng phản chiếu trên kính, bức ảnh, họ tên và số báo danh cùng lọt vào màn hình điện thoại.
Tách.
Một tiếng động rất khẽ.
Cô Chu không nghe thấy.
Nhưng Hứa Miên nghe thấy.
Cậu ta ngẩng lên nhìn tôi.
Ánh mắt sau tròng kính lóe lên rất nhanh.
Tôi cất điện thoại, nhét lại tờ phiếu vào túi hồ sơ.
“Dạ được, em theo cô về văn phòng.”
Cô Chu thở phào nhẹ nhõm.
Cô cầm lấy túi hồ sơ, kẹp vào nách, bước đi rất nhanh.
Hứa Miên đi theo sau chúng tôi.
Lúc bước đi, cậu ta có thói quen cúi đầu, tay trái nắm chặt lấy ống tay áo đồng phục.
Đó từng là hành động nhỏ của tôi.
Học kỳ một năm lớp 12, lúc làm bài tôi luôn thích cuộn tay áo bên trái.
Khi đó Hứa Miên còn cười tôi:
“Thẩm Tri Hạ, sao cậu cứ vò áo thế?”
Bây giờ, cậu ta nắm ống tay áo còn thuần thục hơn cả tôi.
Một tháng trước kỳ thi đại học, cậu ta chưa như thế này.
Buổi tự học tối hôm đó, cậu ta đột nhiên đi cắt tóc ngắn.
Trong lớp có người hỏi sao lại nỡ cắt bỏ mái tóc dài.
Cậu ta liếc nhìn tôi một cái, nói:
“Tóc ngắn tiện cho việc học.”
Ngày thứ hai, cậu ta đeo kính gọng đen.
Ngày thứ ba, cậu ta bắt đầu dùng cây bút mực đen y hệt của tôi.
Về sau, trên giấy nháp của cậu ta xuất hiện nét chữ của tôi.
“Thẩm Tri Hạ.”
“Thẩm Tri Hạ.”
Trên một trang giấy, viết đi viết lại mười mấy lần.
Tôi hỏi, cậu ta cúi đầu cười.
“Tớ thấy chữ cậu đẹp, muốn học theo.”
Lúc đó tôi tưởng cậu ta chỉ bị áp lực quá lớn.
Tháng cuối cùng trước thềm đại học, trong lớp có người nửa đêm bật khóc, có người run tay, có người xé cả vở ghi chép lỗi sai để chép lại từ đầu.
Hứa Miên học nét chữ của tôi, cũng chẳng tính là quá đáng nhất.
Cho đến giờ làm văn tuần trước.
Cô Chu yêu cầu chúng tôi viết đề tài “Lần ốm đau khó quên nhất của tôi”.
Trong bài văn của Hứa Miên viết:
Năm mười hai tuổi, bị viêm ruột thừa, ba giờ sáng, mẹ cõng tôi chạy đến phòng cấp cứu.
Tôi nắm chặt lấy quai túi của mẹ, đau đến mức không nói nên lời.
Đó là trải nghiệm của tôi.
Năm mười hai tuổi, Thẩm Lan cõng tôi đi cấp cứu.
Quai chiếc túi vải bạt của bà siết vào lòng bàn tay tôi, hằn lên hai vết đỏ.
Chuyện này, tôi chỉ viết trong một bài văn hồi cấp hai.
Cuốn tuyển tập văn mẫu đó đang nằm ở ngăn dưới cùng giá sách nhà tôi.
Tôi ngoái lại nhìn Hứa Miên.
Cậu ta tựa vào lan can cầu thang, đang nhìn gáy tôi.
Tôi đột ngột hỏi:
“Hứa Miên, năm mười hai tuổi cậu cũng bị viêm ruột thừa à?”
Cậu ta chớp chớp mắt.
“Tớ không nhớ rõ nữa.”
“Trong bài văn viết rõ ràng lắm mà.”
Môi cậu ta khẽ giật.
Cô Chu dừng lại trước cửa văn phòng, quay đầu nhìn tôi.
“Thẩm Tri Hạ.”
Cô nhấn mạnh tên tôi.
“Việc quan trọng nhất của em bây giờ là khám sức khỏe và thi đại học, đừng dồn sự chú ý vào bạn học.”
Trong văn phòng có hai giáo viên đang chấm bài.
Quạt trần thổi phần phật vào xấp giấy thi, mép giấy rung lên từng nhịp.
Cô Chu kéo ngăn kéo, nhét túi hồ sơ của tôi vào đó.
Tôi đưa tay ấn lên mép ngăn kéo.
“Ảnh bị sai, em muốn xem nhà trường xử lý thế nào.”
“Trường sẽ xử lý.”
“Khi nào ạ?”
“Chiều nay.”
“Ai xử lý ạ?”
Cô nhìn tôi một lúc.
“Em không tin tưởng giáo viên à?”
Tôi không đáp.
Thầy giáo Toán ngồi cạnh ngẩng lên liếc một cái, rồi lại cúi xuống chấm bài.
Bút đỏ lướt trên mặt giấy, phát ra tiếng sột soạt.
Cô Chu dịu giọng lại.
“Tri Hạ, trạng thái gần đây của em không được ổn định.”
Cô rút một tờ giấy nhớ trên bàn.
“Hứa Miên chỉ đổi kiểu tóc, em đã nói em ấy bắt chước em.”
“Bài văn cũng chỉ là trùng hợp.”
“Bây giờ dán nhầm ảnh, em lại kích động như vậy.”
Cô dán tờ giấy nhớ lên túi hồ sơ.
“Hội chứng lo âu trước thềm đại học, là chuyện rất bình thường.”
Hứa Miên đứng ở cửa, không bước vào.
Cậu ta cúi đầu, ngón tay bấu vào mép cửa.
Móng tay cắt rất ngắn.
Giống hệt tôi.
Tôi chằm chằm nhìn tờ giấy nhớ đó.
Bên trên viết:
Thẩm Tri Hạ, theo dõi cảm xúc.
Ngày tháng ghi trên đó, là từ ba ngày trước.
Tôi khẽ cười.
“Cô Chu, ảnh dán sai, là do vấn đề cảm xúc của em sao?”
Văn phòng im lặng mất vài giây.
Ngoài sân vận động vọng lại tiếng còi tuýt.
Cô Chu cất tờ giấy nhớ đi.
“Em quay lại khám sức khỏe đi.”
Tôi gật đầu.
“Dạ vâng.”
Tôi xoay người bước ra ngoài.
Hứa Miên theo phản xạ tránh đường.
Khoảnh khắc sượt qua nhau, tôi nhìn thấy một phần nắp bút thò ra từ túi áo đồng phục của cậu ta.
Bút mực đen, kẹp bút màu bạc.
Giống hệt cây bút để trên bàn tôi.
Trước khi xuống lầu, tôi mở thư viện ảnh trong điện thoại.
Bức ảnh phản chiếu qua kính lúc nãy hơi mờ.
Nhưng đủ dùng.
Khuôn mặt của Hứa Miên, tên của tôi, số báo danh của tôi.
Tất cả đều nằm trong đó.
Tôi tải bức ảnh lên đám mây.
Lại gửi thêm một bản vào email phụ của mình.
Làm xong những việc này, tôi mới quay lại phòng khám.
Khi bác sĩ đưa lại túi hồ sơ cho tôi, tờ phiếu bên trong đã được thay mới.
Bức ảnh đã đổi lại thành của tôi.
Mép giấy rất mới.
Trên mặt giấy vẫn còn vương hơi ấm vừa mới in xong.
Cô Chu đứng bên cạnh.
“Em xem, xử lý xong rồi.”
Tôi cầm lấy tờ phiếu.
Họ tên đúng.
Ảnh đúng.
Số báo danh cũng đúng.
Tôi lật sang trang thứ hai.
Ở mục Người liên hệ khẩn cấp, số điện thoại di động của mẹ tôi – Thẩm Lan, đã bị gạch bỏ.
Bên cạnh được bổ sung bằng bút đen một dãy số điện thoại bàn.
Đuôi số 0317.
Tôi từng thấy số điện thoại này.
Trên bảng thông tin liên lạc của phụ huynh Hứa Miên, chính là số đó.
Tôi ngẩng đầu.
Hứa Miên đang đứng bên cửa sổ, nhìn tôi chằm chằm.
Khóe môi cậu ta từ từ mím lại.
Giống như đang luyện tập biểu cảm của tôi.
02
Trước giờ tự học buổi tối, cô Chu bảo lớp trưởng phát một tờ biểu mẫu.
《Bảng tự kiểm tra cảm xúc học sinh giai đoạn nước rút khối 12》.
Mỗi người một bản.
Lúc phát đến bàn tôi, động tác của lớp trưởng khựng lại một chút.
“Tri Hạ, cô Chu dặn cậu điền xong thì nộp trực tiếp lên văn phòng.”
Tôi nhìn tờ biểu mẫu.
Mục đầu tiên là Họ tên.
Mục thứ hai là Giấc ngủ dạo gần đây.
Mục thứ ba là: Có xuất hiện tình trạng lo âu kéo dài, cảm giác bị hại, bị bạn bè hiểu lầm… hay không.
Mục cuối cùng là Chữ ký học sinh.
Hộp bút của tôi để ở góc bàn.
Khóa kéo đang mở.
Bên trong thiếu mất một cây bút mực đen.
Hứa Miên ngồi bên tay phải tôi, đang viết chữ.
Ngòi bút lướt trên giấy, nhịp độ rất chậm.
Tôi quay sang nhìn.
Cây bút cậu ta đang cầm, chính là bút của tôi.
Trên thanh kẹp bút màu bạc có một vết nứt nhỏ.
Đó là do tôi làm rơi hồi tuần trước.
“Hứa Miên.”
Cậu ta ngẩng đầu lên.
“Cậu lấy bút của tớ à?”
Cậu ta cúi xuống nhìn.
“A, xin lỗi, tớ tưởng là của tớ.”
Cậu ta đưa cây bút sang.
Ngón tay chạm vào tôi, rất lạnh.
Tôi không nhận.
“Bút của cậu đâu?”
Cậu ta kéo khóa hộp bút.
Bên trong nằm sẵn ba cây bút mực đen y hệt nhau.
Kẹp bạc.
Thân trong suốt.
Đến cả cái nhãn dán nhỏ ở đuôi bút cũng y hệt.
Trên nhãn ghi: SZX.
Chữ viết tắt tên tôi.
Cậu ta phát hiện tôi đang nhìn, vội vàng đóng hộp bút lại.
“Tớ mua ở tiệm văn phòng phẩm, tình cờ giống nhau thôi.”
Lớp trưởng ngồi bàn trên quay xuống.
“Thẩm Tri Hạ, đừng vì một cây bút mà lại cãi nhau nữa.”
Tôi nhìn cậu ta.
“Tôi cãi nhau sao?”
Cậu ta sờ sờ mũi, không nói nữa.
Hứa Miên đặt cây bút lên bàn tôi.
“Tri Hạ, xin lỗi cậu.”
Giọng cậu ta không lớn.
Nhưng lớp học trước giờ tự học vốn dĩ rất yên tĩnh.
Vài người xung quanh đều nghe thấy.
“Tớ thật sự không cố ý.”
Viền mắt cậu ta đỏ lên rất nhanh.
Tôi cúi xuống nhìn tờ biểu mẫu.
Tự kiểm tra cảm xúc.
Bạn bè hiểu lầm.
Cảm giác bị hại.
Từng cụm từ đều được sắp đặt quá hoàn hảo.
Tôi lật tờ giấy lại.
Mặt sau trắng tinh.
Hứa Miên vẫn đang ở bên cạnh sụt sịt hít vào.
Tôi cầm bút lên, viết vào mục Họ tên ba chữ “Thẩm Tri Hạ”.
Khi viết đến nét ngang cuối cùng của chữ “Hạ”, tôi cố ý khựng lại một chút.
Nét bút bị đứt một đoạn.
Chữ ký của tôi chưa bao giờ bị đứt nét ở vị trí này.
Sau đó, tôi gấp tờ giấy lại, kẹp vào sách Toán.
Hứa Miên liếc nhìn.
“Cậu không nộp à?”
“Lát nữa nộp.”
“Cô Chu bảo…”
Tôi ngoảnh sang nhìn cậu ta.
Cậu ta lập tức ngậm miệng.
Chuông báo vào lớp vang lên.
Cô Chu ôm một xấp tài liệu bước vào.
Cô đặt giáo án lên bục giảng.
“Hôm nay trước giờ tự học, chúng ta thu lại bảng tự kiểm tra cảm xúc trước đã.”
Lớp trưởng đứng dậy.
Thu từng tờ một từ trên xuống dưới.
Đến chỗ tôi, cậu ta xòe tay.
“Tri Hạ, của cậu.”
Tôi mở sách Toán ra.
“Chưa điền xong.”
Lớp trưởng bối rối nhìn lên bục giảng.
Cô Chu bước xuống.
“Thẩm Tri Hạ, em ra ngoài theo tôi một lát.”
Tôi gập sách lại.
“Em chưa điền xong biểu mẫu.”
“Vậy mang ra ngoài điền.”
Giọng cô đã bắt đầu cứng lại.
Lúc tôi đứng lên, Hứa Miên đột nhiên kéo áo tôi một cái.
“Tri Hạ, hay là cậu cứ nộp đi.”
Cậu ta ngước lên nhìn tôi.
Ánh mắt rất mềm mỏng.
“Cô giáo cũng chỉ muốn tốt cho cậu thôi.”
Câu nói này, hôm nay ở văn phòng cô Chu từng nói.
Cậu ta học rất nhanh.
Đèn hành lang đang sáng.
Khu nhà khối 12 giờ tự học luôn tĩnh lặng.
Lớp bên cạnh vẳng ra tiếng giáo viên giảng bài.