Chương 8 - Bóng Hình Của Bố
Trong nửa năm ở trường quân đội, trong mỗi buổi sáng mồ hôi đầm đìa, trong những khoảnh khắc được nhìn thấy và được công nhận, hận đã bị mài thành một lớp kén mỏng.
Bây giờ thứ trào lên là…
Tủi thân.
Sự tủi thân thuần túy của mười tám năm.
Một đứa trẻ thi được điểm tuyệt đối nhưng không ai nhìn.
Một thiếu niên thi đứng nhất nhưng không ai khen.
Một người con thi đại học 668 điểm nhưng không ai hỏi.
Những chuyện này không lớn.
Nếu lấy riêng từng chuyện ra thì đều không tính là gì.
Nhưng chúng chồng chất lên nhau, chính là cả một tuổi thơ và thời niên thiếu bị xem nhẹ.
Tôi ngồi xổm xuống.
Vùi mặt vào cánh tay.
Vai run lên một lúc.
Không phát ra tiếng.
Trường quân đội dạy rồi.
Đàn ông có thể khóc, nhưng không được phát ra tiếng.
Khoảng hai ba phút sau.
Tôi đứng thẳng dậy.
Lau mặt.
Mở điện thoại, trả lời một tin.
“Bố. Còn kịp.”
Gửi.
Mười giây sau.
Đối diện trả lời một chữ.
“Được.”
Tôi dựa vào lan can ban công đứng rất lâu, nhìn chùm pháo hoa cuối cùng tan hết.
Ở phía xa có người đang hét chúc mừng năm mới.
Chúc mừng năm mới.
【Chương 11】
Kỳ nghỉ đông kết thúc.
Ngày quay lại trường, bố tôi lại lái xe đưa tôi tới ga tàu cao tốc.
Lần này mẹ tôi cũng tới.
Còn có em gái tôi.
Cả nhà bốn người đứng ở cửa vào ga.
Mẹ tôi nhét vào ba lô của tôi một túi đồ ăn vặt rất lớn.
Loại que cay khoai tây chiên mà trường quân đội không cho mang, bà không biết.
“Tới nơi thì nhắn cho mẹ.”
“Vâng.”
Em gái tôi kiễng chân vỗ vai tôi:
“Anh, nhớ cân nhắc tìm bạn gái trong trường quân đội đi. Đừng cả ngày chỉ biết chạy bộ.”
“Trường quân đội không cho yêu đương.”
“Xì…”
Nó trợn trắng mắt, nhưng lại ghé tới nhỏ giọng nói:
“Anh, 668 thật sự rất giỏi. Sao trước kia anh chẳng nói gì hết?”
Tôi nhìn nó:
“Nói rồi có ích gì?”
Nó bĩu môi, không phản bác.
Sau đó thấp giọng nói một câu:
“Sau này có chuyện gì… anh nói với em. Em nghe.”
Tôi sững ra một chút.
“Được.”
Cuối cùng là bố tôi.
Ông đứng phía sau cùng, hai tay đút túi.
Tôi đi qua đứng trước mặt ông.
“Bố, con đi đây.”
Ông gật đầu.
Im lặng hai giây, sau đó lấy từ trong túi ra một thứ.
Một chiếc hộp nhỏ.
Tôi nhận lấy mở ra.
Bên trong là một chiếc đồng hồ.
Không phải thương hiệu nổi tiếng gì.
Nhìn qua đã có tuổi rồi.
Dây đồng hồ bằng da bò, có dấu vết mài mòn.
Mặt đồng hồ có những vết xước nhỏ.
Nhưng giờ chạy rất chuẩn.
Kim giây chuyển động nghiêm cẩn từng chút một.
“Đây là đồng hồ năm đó bố được phát khi ở trường quân đội. Đồng hồ dùng khi huấn luyện.”
Bố tôi nói.
“Đeo bốn năm. Sau khi xuất ngũ thì cất đi.”
Ông nhìn chiếc đồng hồ đó, lại nhìn tôi.
“Cho con.”
Tôi lấy đồng hồ ra khỏi hộp, đeo lên.
Dây đồng hồ vừa khít.
“Bố.”
“Ừ.”
“Lần sau gặp mặt, bốn phút mười lăm giây.”
Khóe môi ông động một chút.
“Bố chờ con.”
Tôi xoay người đi vào cửa kiểm tra an ninh.
Không quay đầu.
Không phải vì không nỡ.
Mà là vì tôi biết quay đầu sẽ nhìn thấy gì.
Một người đàn ông đứng thẳng tắp.
Một người bố cuối cùng cũng học được cách đứng trong ánh sáng nhìn con trai mình rời đi.
Đủ rồi.
Khi tàu cao tốc khởi động, tôi cúi đầu nhìn đồng hồ trên cổ tay.
Kim giây đi rất vững.
Giống như nhịp tim vậy.
【Chương 12】
Tháng ba.
Mùa xuân ở Trường Sa đã tới.
Cây long não đâm chồi mới, bãi cỏ bên sân tập xanh đến chói mắt.
Tuần thứ hai của học kỳ mới, kiểm tra thể lực.
Một nghìn năm trăm mét.
Trên vạch xuất phát có một hàng người đứng.
Tôi vận động cổ chân, hít sâu một hơi.
Huấn luyện viên giơ súng phát lệnh.
“Chuẩn bị…”
“Đoàng!”
Tôi lao ra.
Bốn trăm mét đầu ép nhịp, không vội.
Từ năm trăm tới tám trăm mét bắt đầu tăng tốc, hô hấp ổn định, tần suất bước chân nâng lên.
Qua khúc cua ở chín trăm mét, bắt đầu dốc toàn lực bứt tốc.
Gió tràn vào tai.
Tim trong lồng ngực đập vang như trống.
Chân đã bắt đầu mỏi, nhưng tôi không giảm tốc.
Trong đầu lóe qua rất nhiều hình ảnh.
Tấm ảnh chụp chung đen trắng kia.
Dáng vẻ bố tôi hai mươi tuổi đứng trước cổng trường.
Khung ảnh trên bàn học.
Bốn chữ ở mặt sau:
“Giống tôi năm đó.”
Còn có chiếc đồng hồ kia.
Trên cổ tay tôi, đồng hồ của ông, chạy cùng tôi.
Hai trăm mét cuối cùng.
Tôi nghiến răng.
Năm đó ông bốn phút hai mươi mốt giây.
Học kỳ trước tôi bốn phút mười chín giây.
Hôm nay…
Vạch đích phóng lớn trước mắt.
Tôi lao qua.
Cúi người, hai tay chống gối, thở hổn hển.
Huấn luyện viên bấm đồng hồ, cúi đầu nhìn một cái.
Ngẩng đầu.
Lại nhìn thêm một cái.
“Bốn phút mười hai giây.”
Tôi đứng thẳng dậy.
Lồng ngực phập phồng dữ dội.
Bốn phút mười hai giây.
Nhanh hơn kỷ lục của bố tôi chín giây.
Nhanh hơn chính tôi học kỳ trước bảy giây.
Tôi đứng trên đường chạy, mồ hôi chảy dọc theo cằm rơi xuống.
Nắng rất gắt.
Tôi cúi đầu nhìn chiếc đồng hồ cũ trên cổ tay.
Kim giây vẫn đang chạy.
Hết vòng này tới vòng khác.
Vững vàng.
Giống như một lời hứa.
Tôi kéo tay áo xuống, che mặt đồng hồ lại.
Ngẩng đầu lên.
Bốn phút mười hai giây.
Bố, đủ chưa?
Tôi không hỏi thành tiếng.
Nhưng tôi biết đáp án.
Đêm đó tôi gửi cho bố tôi một tin nhắn.
“Bốn phút mười hai giây.”
Ba con số.