Chương 3 - Bóng Bay Đỏ Và Nỗi Oán Hận

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi nhìn chằm chằm mép giấy lật lên ấy, thấy lại hình ảnh mình năm mười tuổi cũng gục bên mép bàn làm bài tập như thế. Bà nội cầm quạt nan quạt cho tôi, miệng lẩm bẩm, đợi mẹ cháu nguôi giận, có khi qua năm mới sẽ về.

Kết quả là hết năm này qua năm khác.

Từ lúc tôi mặc áo đồng phục, đợi đến lúc tôi biết rít điếu thuốc đầu tiên, bà ấy vẫn không về.

“Hôm nay bà ấy đến làm gì?”

Lão Trần hỏi.

“Đòi nhà cho thằng con trai út của bà ấy.”

Tôi cười khẩy một cái, giọng cứng đanh lại:

“Vừa mở miệng đã bảo em sang tên nhà mới cho nó, nói coi như bà ấy xin em.”

Lão Trần chửi thề một câu, đập mạnh cái cốc xuống bàn:

“Mặt bà ta làm bằng bê tông à?”

“Vì bà ấy biết em chẳng còn ai nương tựa nữa.”

Nói xong câu này, chính tôi cũng thẫn thờ.

Lão Trần liếc tôi một cái, không chửi nữa.

Anh ta rót đầy rượu cho tôi, trầm giọng:

“Thừa này, cậu đừng gánh một mình. Nếu thật sự ầm ĩ lên, mấy anh em ở đây đều sẵn sàng ra mặt.”

Tôi gật đầu, không nói cảm ơn.

Có những lời quá quen thuộc, nói ra ngược lại thành xa cách.

Rượu uống đến nửa đêm, điện thoại tôi rung lên hai lần.

Một số lạ.

Tôi không nghe.

Đến lần thứ ba đổ chuông, lão Trần lấy chân đá vào ghế tôi:

“Nghe đi, không là đêm nay bà ta gọi cháy máy mất.”

Tôi ấn nút nghe, không lên tiếng.

Đầu dây bên kia trước tiên là tiếng gió, sau đó là tiếng thở dốc kìm nén.

Vài giây sau, giọng mẹ tôi truyền tới:

“Con đang ở đâu?”

“Liên quan gì đến bà?”

“Thẩm Thừa, mẹ không đến để cãi nhau với con. Hôm nay ngoài cửa đông người quá, nhiều chuyện khó nói.”

“Thế thì đừng nói.”

“Con cứ nhất quyết tuyệt tình thế sao?”

Bà ấy như đang kìm nén lửa giận:

“Nhà bạn gái Văn Bác đã chốt điều kiện rồi, không có nhà thì không cưới. Em con sắp hai mươi lăm tuổi đến nơi, khó khăn lắm mới quen được chỗ đàng hoàng, con nỡ lòng nào nhìn nó toang?”

“Nó toang hay không thì liên quan quái gì tới tôi.”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

“Sao con có thể nói ra loại lời này?”

“Sao tôi lại không thể?”

Tôi bóp bẹp chiếc cốc giấy, giọng trầm hẳn xuống:

“Năm tôi mười tuổi sốt đến co giật, là bố cõng tôi chạy bộ ba dặm đường đến trạm xá thị trấn. Lúc đó bà đang ở đâu? Năm mười bảy tuổi bố tôi gãy chân, là tôi vừa đi học vừa đi làm thêm gánh vác cả gia đình. Bà lại ở đâu? Bây giờ thằng con trai út của bà không có nhà để cưới vợ, bà mới nhớ đến tôi à?”

Bà ấy như bị chọc trúng chỗ đau, hơi thở dồn dập:

“Năm đó tao mà không đi, thì cả hai mẹ con đều phải chết đói!”

“Vậy sao?”

Tôi nhìn chai rượu trên bàn, bỗng thấy cực kỳ nực cười:

“Nhưng lúc bà đi, chẳng phải đã cuỗm sạch chút tiền cuối cùng của cái nhà đó sao?”

Lần này bà ấy thật sự không nói được lời nào nữa.

Quạt điện vẫn đang quay, lão Trần ngậm điếu thuốc, ánh mắt tối sầm lại.

Tôi luôn nhớ rõ ngày hôm đó.

Bà nội lật tấm ván giường lên, thấy hộp sắt bên dưới trống rỗng, cả người ngồi sụp xuống đất, miệng chỉ lẩm bẩm được một câu: “Tiền thuốc đâu rồi? Tiền thuốc đâu rồi?”

Lúc đó tôi còn nhỏ, không hiểu mấy nghìn tệ đó có ý nghĩa gì.

Sau này mới biết, đó là tiền bà nội chắt bóp dành dụm để làm phẫu thuật.

“Ai nói với con?”

Cuối cùng mẹ tôi cũng mở lời, giọng khàn đặc.

“Cần ai phải nói sao?”

“Bố con?”

“Bố tôi không dơ bẩn như bà.”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng “choang”, không biết là đập vỡ thứ gì.

“Thẩm Thừa!”

Giọng bà ấy run rẩy:

“Con đừng nghe người khác nói bậy. Năm đó mẹ cầm khoản tiền ấy đi, là vì trong bụng mẹ đã có Văn Bác rồi, mẹ hết cách. Sau đó mẹ cũng muốn quay về, nhưng bố con chặn không cho mẹ gặp con…”

Tôi nhắm nghiền mắt.

“Bà bớt đổ lỗi lên đầu người chết đi.”

Tôi cúp thẳng điện thoại.

Căn phòng bỗng chốc im ắng.

Lão Trần gạt tàn thuốc vào hộp mì tôm, hồi lâu mới nói:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)