Chương 13 - Bóng Bay Đỏ Và Nỗi Oán Hận

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi nhìn bà ấy:

“Bắt đầu từ ngày bà bỏ đi.”

Bà ấy trừng mắt nhìn tôi, như muốn chửi bới thêm câu gì, nhưng cuối cùng lại chẳng thốt nên lời.

Bà ấy quay lưng bước ra ngoài, lúc tới cửa thì vấp chân, phải bấu vào tường mới đứng vững.

Khoảnh khắc đó, bà ấy bỗng già đi thấy rõ.

Nhưng tôi không đưa tay ra đỡ.

Sau khi cửa đóng, cả căn nhà trở nên trống trải lạ thường.

Tôi xếp lại ngay ngắn hai khung ảnh, đứng giữa phòng khách, nghe tiếng thở của mình khẽ vọng lại giữa những bức tường.

Dưới lầu nhanh chóng truyền đến tiếng cãi vã.

Tôi không thèm xem.

Mười mấy phút sau, màn hình điện thoại sáng lên.

Là Lâm Văn Bác gửi.

Chỉ có một câu.

“Anh, đôi khuyên tai có phải đang ở chỗ bà ấy không? Vừa nãy trên đường về rơi từ trong túi bà ấy ra một chiếc, em chụp cho anh xem.”

Kèm theo đó là một bức ảnh.

Chính là chiếc khuyên tai cũ bị mất trong túi vải của bà nội.

Tôi dán mắt vào bức ảnh rất lâu, cuối cùng chỉ nhắn lại hai chữ.

“Giữ làm bằng chứng.”

Gửi xong, tôi úp điện thoại xuống bậu cửa sổ, bước ra ban công.

Màn đêm dần buông, vài hộ trong khu đã lên đèn.

Từng ô cửa, ánh đèn vàng ấm áp, bình yên.

Tôi đứng tựa bên ban công chưa lắp lan can và bồn hoa, bỗng buông tiếng thở dài nhè nhẹ.

Cuối cùng cũng có nhà rồi.

Nhưng dường như, khái niệm “gia đình” mới bắt đầu đòi nợ tôi.

6. Chuyến xe chuyển nhà đầu tiên

Tôi nhìn chằm chằm tấm ảnh chiếc khuyên tai thêm nửa phút rồi mới cất điện thoại đi.

Tiếng cãi vã dưới lầu vẫn chưa dứt, xuyên qua từng lớp sàn bê tông vọng lên trên, nghe lùng bùng như nồi nước sôi ùng ục quên chưa tắt bếp.

Tôi không xuống xem.

Không phải không muốn xem.

Mà là tôi bỗng thấy, có nhiều chuyện chẳng cần phải xem nữa.

Đã xé rách mặt nhau đến bước này rồi, cãi vã thêm cũng chỉ là gào to hơn những điều tôi đã biết tỏng từ lâu mà thôi.

Sáng sớm hôm sau, tôi qua nhà cũ trước.

Cô tôi đang đứng cọ rửa cái tủ gỗ cũ giữa sân, thấy tôi bước vào liền hất cằm chỉ về phòng hướng Tây:

“Đêm qua bà ta lại mò đến đấy.”

Bước chân tôi khựng lại.

“Lúc nào cơ?”

“Tờ mờ sáng.”

Sắc mặt cô tôi khó coi cực kỳ.

“Cổng không khóa trong, bà ta vặn vẹo ngoài đấy hồi lâu, cho đến lúc con chó nhà lão Lưu sủa ầm lên mới chịu bỏ chạy. Mày nói xem bà ta bây giờ ra cái thể thống gì?”

Tôi không đáp lời.

Tôi đi vào xem xét một vòng, tủ không bị lục tung nữa, nhưng chậu xương rồng trên bậu cửa lại đổ ụp, đất vương vãi khắp sàn.

Giống như có người sờ soạng trong bóng tối, luống cuống tay chân, nhưng lại không cam tâm về tay không.

Tôi thu dọn đồ đạc ngăn nắp lại, thay móc treo và chốt cửa sổ mới cho nhà cũ, bận bịu đến tận trưa mới đi.

Vừa ra khỏi ngõ, điện thoại của Lâm Văn Bác đã gọi tới.

“Anh, anh đang ở đâu?”

“Khu phía Tây.”

“Em qua tìm anh.”

Cậu ta đến khá nhanh, cưỡi một chiếc xe máy điện cà tàng, lúc dừng trước ngõ, lưng áo ướt đẫm mồ hôi.

Cậu ta cởi mũ bảo hiểm, trước tiên đưa cho tôi một túi nilon trong suốt nhỏ.

Bên trong đựng chiếc khuyên tai cũ kia.

“Em tìm thấy trong túi xách bà ấy đấy.”

Tôi nhìn chiếc khuyên tai, không nhận ngay.

“Cậu lục túi bà ấy à?”

“Tối qua về, bà ấy cãi nhau với bố em cả đêm.”

Giọng cậu ta hơi khàn.

“Em muốn lấy lại chiếc khuyên tai, kết quả còn lục ra được mấy tờ giấy vay nợ trong túi bà ấy.”

“Giấy vay nợ gì?”

Cậu ta lại móc từ túi quần ra hai tờ giấy nhàu nhĩ, mép giấy đã sờn rách.

Tôi mở ra xem, dây thần kinh trong não lập tức căng như dây đàn.

Tên người vay trên đó đều là chữ ký của bà ấy.

Nhưng lý do vay mượn lại rất thống nhất: Con trai lớn sửa nhà mới, cần vốn xoay vòng, đợi sắp xếp ổn thỏa tài sản sẽ cùng nhau trả.

Một tờ mười lăm nghìn tệ.

Một tờ tám nghìn tệ.

Thời gian vay đều nằm trong vòng nửa tháng đổ lại đây.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)