Chương 1 - Bóng Bay Đỏ Và Nỗi Oán Hận

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

1. Không nhường đường

Tôi vừa nhét chìa khóa nhà mới vào túi, mẹ tôi đã dẫn theo đứa em trai kém tôi tám tuổi chặn ngay trước cửa khu nhà mẫu.

Hai mươi năm bà ấy không về thăm tôi lấy một lần, câu đầu tiên mở miệng lại là:

“Căn nhà này để tên em trai con đi, coi như mẹ cầu xin con.”

Tôi nhìn chùm bóng bay đỏ rực phía sau lưng bà ấy, bỗng dưng chẳng muốn nhường đường nữa.

Khu nhà mẫu vừa tổ chức xong một sự kiện nhỏ, trước cửa vẫn còn buộc một chùm bóng bay chưa dọn hết, đỏ rực chói mắt. Gió thổi qua sợi dây đập nhè nhẹ vào cửa kính.

Trong tay tôi vẫn còn nắm chặt xấp hồ sơ vừa ký xong, mép giấy bị mồ hôi tay thấm cho mềm nhũn.

Đáng lẽ hôm nay tôi phải vui mới đúng.

Ba mươi hai tuổi, từng đi giao hàng, từng vác gạch, đêm thì đi lắp điều hòa cho người ta, ngày lại chạy đến kho đối chiếu sổ sách. Chật vật chừng ấy năm, cuối cùng cũng gom đủ tiền trả trước, tự mua cho mình một căn hộ nhỏ chưa tới chín mươi mét vuông.

Không phải nhà to, cũng chẳng phải khu đắc địa.

Nhưng nó là của tôi.

Lúc bố tôi còn sống, ông hay nói một câu, rằng đời người khổ nhất là sống trôi dạt không cội rễ, dù trong nhà chỉ có một ngọn đèn, một cái giường, nhưng chỉ cần ngọn đèn đó thắp lên vì con, thì đó chính là nhà.

Bố không đợi được đến ngày tôi mua nhà.

Bà nội tôi cũng không đợi được.

Cho nên khoảnh khắc nhân viên bán hàng giao chiếc chìa khóa tượng trưng vào tay tôi, tôi đứng giữa sảnh lớn, ngón tay miết nhẹ lên những răng cưa kim loại, suýt nữa đã không nhịn được mà bật cười.

Kết quả là cửa còn chưa kịp ra, tôi đã nhìn thấy bà ấy.

Mẹ tôi đứng ngoài đám đông, mặc một chiếc áo khoác mỏng màu xanh lam đậm, tóc uốn rất gọn gàng, môi mím lại. Gương mặt gầy hơn so với trong trí nhớ của tôi, nếp nhăn nơi khóe mắt cũng hằn sâu hơn.

Đi cạnh bà ấy là một người đàn ông trẻ tuổi, cao hơn tôi nửa cái đầu, mặc chiếc áo phông trắng giặt đến ngả màu tro, tay nắm chặt mũ bảo hiểm, gót đôi giày thể thao dưới chân đã mòn vẹt.

Thấy tôi nhìn sang, cậu ta theo bản năng né tránh ánh mắt.

Nhưng tôi liếc mắt một cái là nhận ra ngay.

Lâm Văn Bác.

Đứa em trai mà tôi chỉ mới nghe người ta nhắc đến vài lần, chưa từng chính thức gặp mặt.

“Thừa à.”

Mẹ tôi gọi tôi một tiếng trước, giọng hơi căng thẳng, giống như đã tập luyện rất nhiều lần.

“Mẹ biết trong lòng con còn giận, nhưng chuyện hôm nay, con phải nghe mẹ nói hết đã.”

Tôi đứng im không nhúc nhích.

“Bà nhận nhầm người rồi.”

Sắc mặt bà ấy sượng lại, khóe miệng giật giật, rồi lại nặn ra một nụ cười:

“Đừng làm loạn nữa, bao nhiêu năm rồi mà con vẫn cái tính này.”

Tôi kẹp xấp hồ sơ vào nách, nhấc chân định bước đi.

Bà ấy bước ngang một bước, chặn ngay trước mặt tôi.

“Căn nhà này để tên em trai con đi, coi như mẹ cầu xin con.”

Tiếng ồn ào xung quanh bỗng chốc lắng xuống.

Mấy tay môi giới đang hút thuốc đợi khách ngoài cửa lúc này cũng im bặt, liếc mắt hóng chuyện.

Tôi cúi đầu nhìn bà ấy chừng hai giây, bỗng bật cười.

“Bà nói lại lần nữa xem.”

Bà ấy như vớ được cơ hội tôi chịu nghe, vội vàng rướn lên nửa bước:

“Văn Bác có người yêu rồi, nhà gái giục cưới gấp, giờ chỉ thiếu mỗi căn nhà. Con cũng lớn thế này rồi, lại sống một mình, cứ giúp em nó kết hôn trước đi, sau này mẹ sẽ nghĩ cách bù đắp cho con…”

“Nghĩ cách gì?”

Giọng tôi không lớn, nhưng lồng ngực lại như bị một khối sắt nóng rực đè nặng.

“Bà định đẻ thêm đứa nữa, rồi bắt tôi tiếp tục dọn chỗ cho nó chắc?”

Mặt bà ấy lập tức trắng bệch.

“Cái thằng ranh này, sao mồm miệng con độc địa thế hả.”

“Tôi độc địa?”

Tôi nhìn thẳng vào bà ấy.

“Bà đi biệt tăm hai mươi năm không ngoảnh đầu lại, hôm nay vừa mở miệng đã đòi nhà của tôi. Bà không phải đến nhận con, bà đến để cướp biển số nhà thì có.”

Bà ấy cắn môi, viền mắt nhanh chóng đỏ hoe:

“Chuyện năm xưa không như con nghĩ đâu. Mẹ cũng khổ tâm…”

“Bà khổ hay không, thì liên quan quái gì đến cái nhà này của tôi?”

Bà ấy cuống lên, cao giọng:

“Sao lại không liên quan? Tao là mẹ mày!”

Câu này vừa thốt ra, mấy người đang hóng chuyện ngoài cửa hoàn toàn không thèm giả vờ nữa.

Có người dập điếu thuốc, đứng thẳng người lên để xem cho rõ.

Tiểu Triệu, cậu nhân viên bán hàng vừa tiễn tôi ra cửa cũng khựng lại sau tấm kính, có vẻ muốn ra can nhưng lại không dám.

Tôi đột nhiên thấy rất bình tĩnh.

Bình tĩnh đến mức giống như cục tức nghẹn trong lồng ngực suốt hai mươi năm qua cuối cùng cũng tìm được một chỗ cụ thể để xả ra cho nhẹ người.

“Bà là mẹ tôi.”

Tôi gật đầu.

“Vậy năm tôi mười tuổi sốt cao thập tử nhất sinh, bà ở đâu?”

Bà ấy há miệng, nhưng không thốt nên lời.

“Lần bố tôi bị tai nạn giao thông nằm liệt giường, bà ở đâu?”

Ánh mắt bà ấy hoảng loạn.

“Trước lúc bà nội tôi nhắm mắt, trong tay vẫn còn nắm chặt tấm ảnh đen trắng thời trẻ của bà, chết không nhắm mắt nổi, lúc đó bà lại ở đâu?”

Bờ vai bà ấy run lên nhè nhẹ, nước mắt nói tuôn là tuôn.

Nhưng tôi chẳng hề muốn nhìn.

Tôi đã thấy quá nhiều nước mắt rồi.

Bố tôi cắn răng tự nắn lại thanh thép nẹp trên chân không hề khóc, bà nội đêm hôm đau đớn cuộn tròn trên giường cũng không khóc, tôi mười bảy tuổi đứng ở hành lang bệnh viện vay mượn tiền khắp nơi, mất hết mặt mũi cũng không khóc.

Vài giọt nước mắt của bà ấy bây giờ, rơi xuống quá nhẹ nhàng.

“Thừa à, mẹ biết con oán hận.”

Bà ấy đưa tay định kéo tay áo tôi, tôi lập tức né đi.

“Nhưng Văn Bác là em trai ruột của con. Con giúp nó lần này, sau này nó sẽ nhớ ơn con.”

Lâm Văn Bác đứng yên phía sau nãy giờ cuối cùng cũng nhúc nhích.

“Mẹ, thôi đi.”

Giọng cậu ta không lớn, nghe hơi buồn bực.

“Con đã bảo là không cần đến đây rồi mà.”

Tôi nhìn sang cậu ta.

Cậu ta cũng nhìn tôi, ánh mắt hơi né tránh, nhưng không né hẳn.

Đôi mắt kia giống bà ấy, nhưng sống mũi lại hơi giống một người đàn ông xa lạ nào đó.

Tôi không tìm ra được chút xíu đặc điểm nào liên quan đến mình trên mặt cậu ta.

Nhưng lúc cậu ta thốt ra tiếng “mẹ”, tim tôi vẫn như bị một cây kim nhỏ đâm nhói.

“Mày ngậm miệng lại.”

Mẹ tôi lập tức quay lại trừng mắt với cậu ta.

“Mày chính vì quá hiền lành nên mới bị người ta chèn ép đấy.”

Khi quay lại nhìn tôi, giọng bà ấy lại mềm mỏng.

“Thừa à, mẹ không thiên vị. Từ nhỏ con đã chịu được khổ, Văn Bác thì khác, nó sức khỏe yếu, gan cũng nhỏ, mắt thấy chuyện cưới xin sắp bung bét rồi, mẹ không thể trơ mắt đứng nhìn…”

“Nên tôi đáng đời phải chịu khổ, đúng không?”

Bà ấy sững người.

Tôi tiến lên một bước, gằn từng chữ vào mặt bà ấy.

“Bởi vì tôi chịu được khổ, nên lúc bà đi, bà không thèm ngoảnh đầu lại lấy một lần. Bởi vì tôi cắn răng vượt qua được, nên hôm nay bà đương nhiên đến đòi nhà. Bởi vì thằng con trai cưng của bà cần nhà để lấy vợ, nên đứa con trai lớn này trước đây từng chịu khổ thế nào, sau này sống ở đâu, đều không đáng bận tâm chứ gì.”

Môi bà ấy run lẩy bẩy, nửa ngày không tiếp được lời.

Có người đứng cạnh tặc lưỡi một tiếng rõ to.

Gió từ ngoài cửa thổi vào, chùm bóng bay đỏ cọ vào mang tai bà ấy đung đưa, giống như ai đó đang giơ một trò hề treo lơ lửng trên đầu chúng tôi.

Bà ấy đột nhiên đưa tay tự vỗ mạnh vào đùi mình, giọng mang theo tiếng nức nở:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)