Chương 2 - Bố và Mẹ Nhỏ
“Tưởng thật sự có vụ án lớn, không ngờ lại là một người bị bệnh tâm thần.”
“Cũng đáng thương. Nghe nói bị hại đến phát điên, nên mới tưởng tượng ra một đống chuyện như vậy…”
Sắc mặt mẹ lại trắng bệch.
Bố một tay nắm tay mẹ, một tay nắm tay tôi, giống như trước đây, che chở hai mẹ con trong vòng tay ông.
Nhưng lần này tôi lại cảm thấy sợ.
“Thẩm Số Nam, anh không có gì cần giải thích với tôi sao?”
Giọng mẹ vỡ vụn.
Bố im lặng một lúc rồi nói:
“An Thiến khác em. Từ nhỏ cô ấy đã được gia đình chăm sóc rất tốt, nỗi khổ duy nhất cô ấy từng chịu chính là mới gả cho em trai anh chưa được hai năm thì đã góa chồng.”
“Anh là anh hàng xóm của cô ấy. Việc chăm sóc cô ấy đã khắc sâu vào xương tủy anh rồi. Ngày đó khi biết cô ấy phải xuống quê, nhìn cô ấy khóc đến như vậy, lòng anh đau không chịu nổi. Cho nên khi nhìn thấy giấy báo nhập học bên cạnh em, anh đã nảy ra ý định…”
“Tú Lan, anh chỉ nghĩ em bị tổn thương lớn như vậy, chắc chắn không thể đi học đại học nữa. Thay vì lãng phí suất đó, chi bằng đưa cho An Thiến, người cần nó hơn…”
Nước mắt mẹ rơi xuống, nhưng đôi mắt mẹ trống rỗng vô cùng.
“Sau đó thì sao? Anh sợ cô ta lần nữa phải chịu khổ ở quê, nên cho người tung tin về chuyện của tôi, khiến tôi mất suất vào trạm y tế, để giữ vị trí đó lại cho An Thiến phải không?”
“Thẩm Số Nam, khi anh làm những chuyện đó, chẳng lẽ có một lần nào anh nghĩ rằng An Thiến của anh không chịu thiệt nữa, vậy tôi thì phải làm sao không?”
Bố như bị nước mắt của mẹ làm bỏng, cả người co rúm lại.
Ông không trả lời mẹ, chỉ trực tiếp nhét tôi và mẹ vào xe.
“Tú Lan, anh sẽ bù đắp cho em. Bây giờ anh sẽ đưa em và Ni Ni về thành phố.”
“Từ nay về sau, anh sẽ không để em và con phải chịu thêm bất kỳ ấm ức nào nữa.”
Mẹ nhếch môi, bịt tai tôi lại, tự giễu nói:
“Chúng tôi theo anh về thành phố? Với thân phận gì? Người thứ ba qua lại với anh và đứa con riêng à?”
Sắc mặt bố trầm xuống, ông thở dài một hơi.
“Em nhất định phải làm ầm với anh như vậy sao?”
“Mọi chuyện đã xảy ra rồi, anh cũng đang nghĩ cách bù đắp, còn chưa đủ sao? Rốt cuộc em muốn anh làm thế nào mới hài lòng? Nhất định phải ép anh ly hôn với An Thiến, ép An Thiến bỏ đứa bé trong bụng sao?”
“Lý Tú Lan, em đừng lạnh máu ích kỷ như vậy được không? Chính em từng nói sẽ xem An Thiến như em gái ruột mà yêu thương! Em nhìn xem bây giờ em đang làm gì? Vì sự yên ổn của mình mà hại con của người khác sao?”
Ông dừng vài giây, có chút mất tự nhiên nói:
“Em yên tâm, anh đều sắp xếp xong rồi.”
“An Thiến không phải loại người như em nghĩ. Cô ấy cũng rất áy náy, còn chủ động nói với anh, để em đến nhà bọn anh làm giúp việc, chăm sóc An Thiến sinh con. Sau này cô ấy bận công việc, em còn có thể giúp cô ấy trông con. Đợi sau này đứa bé lớn lên, lập gia đình rồi, anh cũng có thể ly hôn với cô ấy, cho em một tờ giấy đăng ký kết hôn.”
“Còn Ni Ni… Dù sao lúc trước Ni Ni cũng chưa đăng ký giấy tờ. Lần này anh đã đăng ký thẳng con bé vào hộ khẩu của anh và An Thiến.”
“Chỉ có điều để tránh bị người khác phát hiện, sau này Ni Ni chỉ có thể gọi em là dì. Con bé phải gọi An Thiến là mẹ.”
Mẹ đột ngột mở to mắt.
“Anh nói cái gì?!”
Mẹ ôm chặt tôi, cả người run bần bật.
“Tôi không đồng ý…”
“Ni Ni là con gái tôi. Tôi tuyệt đối không để con bé gọi người khác là mẹ…”
Bố mệt mỏi day day giữa mày.
“Tú Lan, tại sao em cứ phải ép anh?”
“Em đừng quên, năm đó khi xét xử tên lưu manh kia, những chứng cứ đó là ai giúp em giữ lại.”
Cơ thể mẹ bỗng cứng đờ.
“Những tấm ảnh đó, những đoạn video đó, đều vẫn còn trong tay anh.”
“Nếu em không nghe lời, anh sẽ để tất cả mọi người xem. Em có thể chịu được, nhưng Ni Ni thì sao? Em muốn Ni Ni bị người ta chỉ vào lưng mà nói nó có một người mẹ hư hỏng à?”
Máu trên mặt mẹ lập tức rút sạch.
Cả người mẹ mềm nhũn dựa vào lưng ghế.
Bố nhìn thấy mẹ như vậy, trong mắt lại lóe lên chút không đành lòng.
“Hơn nữa anh cũng đâu bắt em và Ni Ni tách nhau ra.”
“Sau này em vẫn có thể ngày nào cũng nhìn thấy con.”
Điện thoại trong túi bố đột nhiên reo lên.
Đầu dây bên kia, An Thiến khóc không ra hơi.
“Có người tố cáo em rồi, nói em phá hoại tình cảm của anh và chị dâu, nói em là người thứ ba không đứng đắn…”
“Bây giờ họ đang điều tra em, nói em phạm tội ngoại tình, muốn bắt em ngồi tù mười năm. Em thân bại danh liệt cũng không sao, nhưng còn đứa bé trong bụng em thì sao…”
“Có phải chị dâu tố cáo em không… Anh cả, em có thể quỳ xuống dập đầu trước chị ấy, cầu xin chị ấy tha cho em…”
Sắc mặt bố lập tức thay đổi. Ông quay đầu lái xe thẳng đến cơ quan.
Vừa thấy bố, An Thiến đã khóc lóc lao vào lòng ông.
Bố đau lòng không chịu nổi.
Ông đột ngột quay đầu nhìn mẹ.
“Tú Lan, anh có thể kết hôn với em.”
“Chỉ cần em đi thừa nhận rằng là em quyến rũ anh, phá hoại hôn nhân của anh và An Thiến.”
“Anh bảo đảm, đợi em ra tù, anh sẽ lập tức ly hôn với An Thiến rồi cưới em!”
Tôi ngây ngốc nhìn bố.
Mẹ đỏ mắt, cắn chặt môi.
“Tôi không đồng ý…”
“Bây giờ tôi và anh không có bất kỳ quan hệ gì nữa!”
“Tôi muốn rời khỏi anh!”
Sắc mặt bố hoàn toàn u ám.