Chương 3 - Bố Đá và Những Ông Bố Kỳ Lạ
Nói đi cũng phải nói lại, qua hai lần rèn luyện, tôi đã trở thành một tay “nhận bố” chuyên nghiệp. Không cần ai nhắc, tôi tự biết đi rửa tay, chỉnh đốn quần áo, xếp táo, thắp nhang. Động tác quỳ gối còn dứt khoát hơn trước, thậm chí còn biết tự biên tự diễn thêm kịch bản:
“Hôm nay nhận Người làm bố nuôi, xin Người gánh vác chút tai ương thay cho Lão Vương.”
Bà nội nghe xong vô cùng hài lòng, khen: “Thằng bé này thạo việc ghê.”
Lão Vương đứng bên cạnh, vẻ mặt như thể tận mắt chứng kiến con trai mình thi đỗ chứng chỉ hành nghề của một nghề nghiệp quái quỷ nào đó.
Từ đó trở đi, cây cổ thụ đầu làng chính thức trở thành Bố Ba của tôi.
Nói thật, Bố Ba đỉnh thật sự. Bố vững vàng vượt ngoài sức tưởng tượng của tất cả mọi người. Tôi bình yên học xong cấp hai, lên cấp ba, rồi đỗ đại học, giữa chừng chẳng có biến cố gì lớn. Đừng nói là sập, đến một cành cây gãy cũng không có.
Dần dà, chính tôi cũng bắt đầu nghi ngờ có khi nào hai ông Đá và Cầu trước đó chỉ đơn thuần là xui xẻo không. Vì Bố Ba gánh còng lưng bao nhiêu năm, chứng tỏ mạng Lão Vương không cứng, mà là mạng của hai vị trước quá mỏng.
Bà nội cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Thỉnh thoảng ngồi dưới gốc cây khâu đế giày, bà ngước lên nhìn tán cây xum xuê, vẻ mặt toát lên sự mãn nguyện vì đã chọn đúng “người”.
“Vẫn là cây cối đáng tin cậy hơn,” bà hay nói vậy. “Rễ cắm sâu mới chịu được sóng gió.”
Lão Vương dù ngoài miệng không thừa nhận, nhưng mấy năm nay sóng yên biển lặng, ông cũng lén thở phào. Thậm chí có mùa hè năm nọ, tôi còn thấy ông lén lút xách nước ra tưới cho cây.
“Lão Vương, bố làm gì đấy?”
Tay ông sững lại, tai đỏ lựng lên: “…Tiện tay thôi.”
Tôi “À” một tiếng. Hiểu rồi. Ngoài miệng thì chê, nhưng cơ thể thì rất thành thật.
Địa vị của Bố Ba ở nhà tôi theo đó mà lên như diều gặp gió. Lễ tết, cúng tổ tiên xong, tôi còn mang riêng một quả táo ra đặt dưới gốc cây. Cúng gia tiên là cúng gia tiên, báo hiếu là báo hiếu, công tư phân minh.
Tôi cũng dần quen với cuộc sống này. Thậm chí lúc lên đại học xa nhà, thỉnh thoảng nhớ đến cây cổ thụ đầu làng, tôi còn thấy nhớ nhung thật sự. Dù sao đó cũng là người bố đã đồng hành cùng tôi suốt tuổi dậy thì.
Đáng tiếc, cái mệnh của tôi có lẽ không hợp với sự chung thủy.
Kỳ nghỉ hè năm nhất, tôi ngồi xe mấy tiếng đồng hồ về làng, vừa xuống xe đã theo thói quen liếc ra đầu làng một cái.
Cái liếc mắt đó suýt làm tôi bay mất hồn.
Đầu làng trống trơn. Cây đâu mất rồi!
Tôi vứt cả hành lý, xách túi lao thẳng về nhà, giọng lạc cả đi:
“Bà! Mẹ! Lão Vương!”
“Bố Ba của con đâu rồi?!”
Tiếng gào của tôi làm mẹ tôi đang bẻ ngô ngoài sân giật mình đánh thót. Mẹ nhìn theo hướng tay tôi chỉ, lập tức hiểu ra, vội chạy lại vỗ vai tôi:
“Không sao không sao, vẫn sống.”
Tôi tê dại cả người: “Vẫn sống? Cây không còn ở đấy cơ mà?”
“Không chết.”
Lần này là Lão Vương từ trong nhà bước ra nói. “Bố Ba của mày… bị người ta đón đi rồi.”
Tôi ngây người hai giây: “Đón đi?”
“Ừ, đón đi rồi.” Mẹ tôi nói. “Dạo trước có mấy chuyên gia trên thành phố về, bảo cây cổ thụ làng mình là giống cây quý hiếm trăm năm có một, nghiên cứu chán chê xong bứng đi luôn rồi, chở vào Vườn bách thảo thành phố để bảo tồn.”
Tôi thở phào một hơi nhẹ nhõm. Còn sống là tốt rồi. Chỉ cần không phải là chết, sập, nổ, gãy thì đều không phải là vấn đề lớn.
Nhưng tôi vừa thở phào được một nửa thì lại muộn màng nhận ra một khó khăn thực tế.
“Khoan đã,” tôi nhíu mày, “Thế sau này con gặp ‘ông ấy’ kiểu gì?”
Lão Vương im lặng một lát:
“Bắt xe bus mà đi.”
Ba chữ đó như một cú gõ trời giáng vào đầu tôi.
Vì từ làng tôi lên Vườn bách thảo thành phố đâu có gần. Đồng nghĩa với việc từ giờ mỗi kỳ nghỉ về quê, ngoài việc thăm bà, thăm mẹ, thăm Lão Vương… tôi còn phải bớt thời gian lóc cóc lên thành phố thăm Bố Ba đã được “biên chế”.
Mà chuyện này lại không đi không được. Bởi vì theo logic của nhà tôi, đã nhận làm bố thì phải báo hiếu, tình cảm càng sâu đậm thì đỡ đạn càng chuẩn. Nhỡ tôi vứt xó lâu ngày, Bố Ba thấy thằng con này bạc bẽo, không thèm gánh nghiệp cho Lão Vương nữa thì sao?
Nghĩ đến đây, tôi chấp nhận số phận luôn. Đi thì đi. Chỉ là đi thăm một cái cây thôi mà. Từ bé tôi quỳ lạy đá, gào khóc bên cầu, gọi gốc hòe già là bố, giờ ngồi xe bus đi thăm người thân cũng chẳng có gì là to tát.
Nhưng đi chuyến đầu tiên, tôi mới biết mình đã quá ngây thơ.
Từ làng lên Vườn bách thảo phải ngồi xe khách gần hai tiếng. Chiếc xe tã rượi, cứ vào cua là lắc, cứ gặp ổ gà là xóc tung đít. Bác tài xế thì lại chạy xe rất có niềm tin, đi xe khách mà tôi cứ tưởng bác đang đua xe F1.
Lúc xuống xe, mặt tôi xanh lè. Bám vào cột biển báo, cảm giác dạ dày sắp trào ra đằng họng.
Lão Vương đi cạnh đưa cho tôi chai nước, xót xa nhìn tôi: “Hay thôi bỏ đi con?”
Tôi nhìn Lão Vương, lắc đầu quầy quậy: “Không được.”
Đùa à. Đây là Bố Ba của tôi, là lực lượng chủ lực gánh nghiệp cho bố đấy, có nôn chết tôi cũng phải đi thăm.
Sau đó hai bố con tôi đến quầy bán vé Vườn bách thảo.
Nhân viên bán vé chẳng buồn ngẩng đầu: “Vé 59 tệ.”
Tôi: “…Hả?”