Chương 5 - Bí Mật Trong Căn Nhà Cũ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

14

Tôi đứng ở cửa, không vội bước vào.

Mùi hôi thối pha trộn giữa mùi ẩm mốc và nước đái bốc ra từ trong nhà khiến tôi buồn nôn.

“Sao? Không dám vào à?” Gã mặc đồ Tôn Trung Sơn quay lại nhìn tôi, giọng châm biếm, “Sợ tôi ăn thịt cô chắc?”

Tôi siết chặt chiếc cờ lê giấu trong tay áo.

“Đại ca nói đùa rồi.”

Tôi nhấc chân, bước qua bậc cửa.

Bên trong còn tối hơn bên ngoài.

Gã đàn ông không biết mò từ đâu ra nửa khúc nến, quẹt diêm thắp sáng.

Ánh nến vàng vọt le lói chiếu sáng một khoảng nhỏ giữa nhà.

Đây là một căn nhà đất bỏ hoang, vách tường trống trơn, dưới nền ngổn ngang rác rưởi và gạch vụn.

Trong góc tường, có một bóng người đang ngồi.

Bóng người đó khẽ động đậy, rồi từ từ đứng lên.

Đó là một gã đàn ông to con và vạm vỡ hơn gã mặc đồ Tôn Trung Sơn, đầu trọc lốc, trên mặt có một vết sẹo dài vắt từ khóe mắt xuống cằm.

Gã nhìn tôi, nhe chiếc răng vàng khè ra cười man rợ.

Lòng tôi chùng xuống tận đáy.

Là cái bẫy.

“Kiểm hàng đi.” Gã mặc đồ Tôn Trung Sơn hối thúc, ánh mắt không còn vẻ e dè lúc trước, thay vào đó là sự cợt nhả như mèo vờn chuột.

Tôi biết, hôm nay khó mà yên ổn thoát thân.

Nhưng trên mặt tôi không hề lộ ra một chút hoảng hốt nào.

Càng trong hoàn cảnh này, càng phải giữ bình tĩnh.

Tôi đưa thỏi vàng qua.

Gã mặc đồ Tôn Trung Sơn đón lấy, tung tung trên tay ước lượng, rồi lấy ra một chiếc đèn pin nhỏ rọi soi cẩn thận.

Tên mặt sẹo thì từng bước tiến lại gần, chặn mất lối thoát duy nhất của tôi.

“Hàng chuẩn đấy.” Gã Tôn Trung Sơn gật gù, nét mặt lộ vẻ ưng ý.

Hắn đút thỏi vàng vào túi mình, sau đó ném cuộn tiền xuống đất.

“Tiền đây, có bản lĩnh thì cầm đi.”

Tôi nhìn cuộn tiền trên đất, đứng im không nhúc nhích.

Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào hai gã.

“Hai vị đại ca, thế này là có ý gì? Hàng đã kiểm, tiền đã đưa, chẳng lẽ còn luật lệ gì khác?”

“Hahaha!” Tên mặt sẹo cười lớn, “Em gái, cô đúng là nai tơ mà!”

“Tới địa bàn của anh em ta, làm gì có chuyện ngon ăn cho cô vừa được ăn vừa được gói mang về?”

Gã Tôn Trung Sơn cũng cười nham hiểm.

“Để tiền lại, giao hết đồ quý giá trên người cô ra đây, hôm nay các anh vui vẻ, có thể suy xét nương tay tha cho cô một mạng.”

Cuối cùng thì đuôi cáo cũng lòi ra.

Bọn chúng không những muốn cướp lại cuộn tiền, mà còn muốn lột sạch đồ trên người tôi.

Thậm chí… còn có những ý đồ đê hèn hơn.

Máu trong người tôi từ từ lạnh đi.

Nhưng đồng thời, một luồng ác khí kìm nén bao năm cũng bùng lên từ đáy lòng.

Châu Tú Vân tôi đây, đến lũ quỷ hút máu nhà họ Cao còn trị được, lẽ nào lại sợ hai thằng lưu manh xó chợ này?

“Nếu, tôi nói không thì sao?”

Giọng tôi lạnh như băng.

Cả hai gã đều sững sờ, rõ ràng không ngờ tôi lại cứng cỏi đến vậy.

“Không à?” Tên mặt sẹo nhe răng cười nhăn nhở, bẻ đốt ngón tay kêu “răng rắc”, “Vậy thì đừng trách các anh đây không biết thương hoa tiếc ngọc!”

Nói rồi, bàn tay to như cái quạt nan của gã chộp thẳng vào cổ áo tôi.

Chính là lúc này!

Ngay khoảnh khắc tay gã vươn tới, tôi hành động.

Tôi không lùi lại, mà bước tới trước một bước, nghiêng người tránh cú vồ của gã.

Cùng lúc đó, chiếc cờ lê trong tay áo trượt ngay xuống lòng bàn tay.

Tôi dồn hết sức bình sinh, vung chiếc cờ lê lên, không đập vào đầu gã, mà nện mạnh thẳng vào cổ tay đang vươn ra của gã!

“Rắc!”

Tiếng xương gãy rợn người vang lên rõ mồn một trong căn nhà tĩnh mịch.

“Aaaaaa…!”

Tên mặt sẹo rú lên một tiếng thảm thiết không giống tiếng người, ôm lấy cổ tay vặn vẹo ở một góc độ quái dị, quỳ sụp xuống đất, lăn lộn vì đau đớn.

Mọi chuyện diễn ra nhanh như chớp giật.

Gã Tôn Trung Sơn thậm chí còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Đến khi nhìn thấy thảm trạng của đồng bọn, trên mặt gã lộ rõ vẻ kinh hãi tột độ.

Hắn không thể ngờ được, người phụ nữ trông có vẻ yếu đuối trước mặt, xuống tay lại tàn độc đến thế!

Bản năng mách bảo hắn thò tay vào ngực áo định rút đồ.

Tôi không cho hắn cơ hội đó.

Ngay sau cú đập chính xác, tôi không ham chiến, xoay người chộp lấy cuộn tiền dưới đất nhét vào ngực áo.

Tiếp đó, tôi vung chân đá tung một cái thùng gỗ mục nát bên cạnh.

Chiếc thùng vỡ tan tành “xoảng” một tiếng, bụi bay mù mịt.

Lợi dụng khoảnh khắc tầm nhìn của gã Tôn Trung Sơn bị che khuất, tôi vắt chân lên cổ lao thẳng ra khỏi căn nhà hoang mà không thèm ngoái đầu lại.

“Con đĩ kia! Đứng lại cho tao!”

Phía sau vang lên tiếng gầm thét giận dữ tột độ của gã Tôn Trung Sơn.

Tôi không dám quay đầu, liều mạng cắm đầu chạy về phía khu chợ.

Tôi biết, một mình hắn không dám đuổi theo tôi quá lâu giữa thanh thiên bạch nhật.

Tôi như con nai bị hoảng sợ, cắm đầu chạy thục mạng trong bóng tối mịt mù trước buổi bình minh.

Gió lạnh thốc vào cổ họng, đau rát như dao cứa.

Tim tôi đập loạn xạ, tưởng chừng như sắp nổ tung lồng ngực.

Tôi lao về phía Chợ Bồ Câu, hòa mình vào dòng người ồn ào náo nhiệt.

Tiếng bước chân truy đuổi phía sau nhỏ dần rồi mất hút.

Tôi không dám dừng lại, tiếp tục chạy một mạch rất xa, chạy mãi đến bến xe buýt, thấy chiếc xe cũ kỹ quen thuộc đang chuẩn bị đóng cửa lăn bánh, tôi dốc hết chút sức lực cuối cùng lao tới.

“Bác tài, đợi một chút!”

Tài xế nhìn tôi vẻ khó chịu, nhưng vẫn mở cửa xe.

Tôi lảo đảo lê bước lên xe, ngã rạp xuống băng ghế cuối cùng, há miệng thở dốc.

Chiếc xe rồ máy lăn bánh, bỏ lại khu chợ hỗn loạn đầy rẫy hiểm nguy tít tắp phía sau.

Trời bên ngoài cửa sổ đã bắt đầu tờ mờ sáng.

Một ngày mới lại bắt đầu.

Tôi dựa đầu vào cửa kính lạnh ngắt, cảm nhận độ dày của cuộn tiền giấu trong ngực áo.

Tay tôi vẫn còn run bần bật.

Một nửa vì sợ hãi, một nửa vì phấn khích.

Tôi sống sót rồi.

Và tôi lấy lại được thứ thuộc về mình.

Tôi cúi nhìn những ngón tay trắng bệch vì dùng lực quá độ, lại nhìn chiếc cờ lê dính đầy máu và bụi đất giấu trong tay áo.

Tôi chợt nhận ra một đạo lý.

Trên thế giới này, nước mắt và sự nhẫn nhịn không đổi lại được bất cứ thứ gì.

Thứ duy nhất có thể bảo vệ bản thân, chính là nắm đấm cứng rắn hơn, và một trái tim tàn nhẫn hơn.

15

Về đến nhà, việc đầu tiên tôi làm là cài chặt chốt cửa từ bên trong.

Tựa lưng vào cánh cửa lạnh ngắt, hai chân tôi nhũn ra, suýt nữa trượt ngã xuống sàn.

Cho đến tận giây phút này, nỗi sợ hãi tột độ mới như cơn sóng thần ập đến nhấn chìm tôi.

Cảnh tượng ở Chợ Bồ Câu ban nãy như một đoạn phim cứ chiếu đi chiếu lại trong đầu tôi.

Nụ cười man rợ của tên mặt sẹo, ánh mắt thâm độc của gã mặc đồ Tôn Trung Sơn, và cả tiếng gãy xương giòn rụm đó nữa.

Dạ dày tôi quặn thắt dữ dội, tôi lao đến góc nhà, nôn khan một hồi lâu.

Nhưng chẳng nôn ra được thứ gì.

Mãi một lúc sau, tôi mới dần bình tĩnh lại.

Tôi đi đến bên giường, moi cuộn tiền buộc dây thun từ trong ngực áo ra.

Tôi tháo dây thun, rải từng tờ tiền lên giường.

Một tờ, hai tờ, ba tờ…

Toàn bộ là tiền mệnh giá mười tệ.

Tôi đếm đi đếm lại không biết bao nhiêu lần.

Không thừa không thiếu, tròn ba nghìn hai trăm tệ.

Đây là số tiền đổi được từ thỏi vàng nhỏ chưa đến hai mươi gram của tôi.

Năm 1986, lương tháng của một công nhân bình thường chỉ vỏn vẹn ba mươi mấy tệ.

Ba nghìn hai trăm tệ, là số tiền tôi nhịn ăn nhịn mặc, phải làm quần quật ròng rã suốt tám năm trời mới kiếm được.

Đây là một gia tài thực sự.

Cũng là thùng vàng đầu tiên trong đời tôi.

Nó không phải từ trên trời rơi xuống, mà là do tôi dùng sự can đảm và cả tính mạng, giành giật lại từ miệng cọp.

Tôi nhìn đống tiền trải đầy trên giường, trong lòng không có quá nhiều sự vui sướng.

Chỉ có một sự tỉnh táo nặng trĩu, gần như lạnh lùng.

Con đường Chợ Bồ Câu đó, không thể đi lại lần nữa.

Quá nguy hiểm.

Lần này tôi may mắn thoát thân, là vì bọn chúng khinh địch, cũng là vì tôi đủ liều mạng.

Nhưng may mắn sẽ không mãi mãi mỉm cười với tôi.

Lỡ như gặp phải kẻ cộm cán máu mặt hơn, tôi có thể sẽ bỏ mạng ở đó.

Tôi phải nghĩ ra một con đường an toàn hơn, lâu dài hơn.

Một con đường có thể biến những vàng bạc đó, cuồn cuộn chảy thành nguồn tiền bạc sạch sẽ.

Ánh mắt tôi bất giác hướng ra ngoài cửa sổ.

Trong khu nhà máy, tiếng còi báo giờ làm việc đã vang lên.

Từng tốp công nhân mặc đồ bảo hộ màu xanh dắt xe đạp, hòa thành một dòng thác người đổ về các phân xưởng.

Ngày qua ngày, năm qua năm.

Tôi cũng từng là một thành viên trong số họ.

Nhưng từ hôm nay, tôi không cam tâm tiếp tục sống cuộc đời như vậy nữa.

Cuộc đời tôi, phải do chính tay tôi lèo lái.

Đầu óc tôi quay cuồng suy tính.

Có khoản tiền này, tôi có thể làm gì?

Gửi ngân hàng?

Không được.

Một khoản tiền lớn như vậy, lai lịch bất minh, rất dễ bị sinh nghi.

Mua sắm?

Cũng được.

Nhưng miệng ăn núi lở, không phải kế sách lâu dài.

Tôi cần một “con gà đẻ trứng vàng”.

Một công việc kinh doanh cho phép tôi đường hoàng kiếm tiền.

Làm ăn buôn bán.

Từ “hộ kinh doanh cá thể” như một tia chớp xé ngang tâm trí tôi.

Hai năm nay, chính sách đã nới lỏng rồi.

Nhà nước khuyến khích phát triển kinh tế cá thể.

Trong xưởng cũng có vài người nhanh nhạy, đã bắt đầu lén lút bày sạp sửa giày, hoặc bán vài thứ kim chỉ lặt vặt sau giờ làm để kiếm thêm thu nhập.

Mặc dù rất nhiều người vẫn còn coi thường, cho rằng đó là “đầu cơ trục lợi”, là làm ăn không chân chính.

Nhưng tôi biết, đây là tín hiệu cho thấy một thời đại mới sắp đến.

Tại sao tôi không thể trở thành một “hộ kinh doanh cá thể”?

Nhưng làm gì mới được?

Tôi thân đàn bà con gái, không bối cảnh, không kỹ năng.

Thứ duy nhất tôi có, là sức lực, và quyết tâm không sợ chịu khổ.

Ánh mắt tôi lại rơi vào dòng người tấp nập hướng về cổng nhà máy.

Hàng trăm hàng ngàn công nhân, mỗi ngày đi sớm về khuya.

Bọn họ cần gì nhất?

Là sự tiện lợi, là đồ ăn nóng hổi.

Một ý nghĩ dần hình thành rõ nét trong đầu tôi.

Bán đồ ăn sáng.

Dựng một quầy hàng trước cổng nhà máy, bán bánh bao, bán sữa đậu nành, bán quẩy.

Công nhân tất bật đi làm buổi sáng, rất nhiều người không kịp ăn sáng ở nhà.

Nếu có thể tốn vài hào mua được đồ ăn sáng nóng hổi ngay trước cổng xưởng, chắc chắn sẽ có rất nhiều người mua.

Mối làm ăn này vốn liếng nhỏ, thu hồi vốn nhanh, hơn nữa toàn bộ giao dịch bằng tiền mặt, không gây chú ý.

Quan trọng nhất là, nó mang lại cho tôi một danh phận danh chính ngôn thuận, một nguồn thu nhập hợp lý.

Sau này, tôi sẽ từ từ, thong thả thông qua kênh này, “rửa” sạch những thứ dưới hầm chứa kia từng chút một.

Kế hoạch này như một hạt mầm, nhanh chóng bám rễ nảy mầm trong lòng tôi.

Càng nghĩ, mắt tôi càng sáng rực.

Tôi thậm chí đã bắt đầu phác họa quầy hàng của mình trong tâm trí.

Tôi cần một chiếc xe ba gác, một cái nồi to, một cái bếp than, thêm mâm nhào bột, bát đũa…

Tôi cần học cách nhào bột, ủ bột, trộn nhân.

Tôi cần đi dọ hỏi xem mua bột mì và than củi ở đâu rẻ nhất.

Có quá nhiều việc phải làm.

Nhưng tôi không sợ.

Tôi nhìn đống tiền trên giường, chúng không còn là mớ tiền bẩn nguy hiểm nữa.

Chúng là vốn khởi nghiệp của tôi, là nền móng cho cuộc sống mới của tôi.

Tôi cẩn thận cất dọn tiền, tìm một góc kín đáo nhất giấu đi.

Sau đó, tôi lấy giấy bút ra, bắt đầu viết kế hoạch của mình.

Bước thứ nhất, mua một chiếc xe ba gác cũ.

Bước thứ hai, ra chợ khảo sát giá cả của tất cả các nguyên vật liệu.

Bước thứ ba, học làm bánh bao từ đầu bếp căn tin nhà máy.

Tôi viết ra từng mục một, trong lòng ngập tràn sức mạnh và hy vọng chưa từng có.

Đúng lúc này, từ trong phòng vọng ra tiếng của Cường Cường.

“Mẹ ơi…”

Thằng bé tỉnh giấc rồi.

Tôi vội vàng đặt bút xuống, bước vào trong.

Thằng bé dụi đôi mắt ngái ngủ, dang hai cánh tay nhỏ xíu đòi tôi bế.

Tôi ôm chặt con vào lòng, hôn lên trán con.

“Cường Cường, mẹ sẽ đưa con đi sống một cuộc sống tốt đẹp.”

“Một cuộc sống tốt đẹp thực sự.”

16

Kế hoạch của tôi nhanh chóng được tiến hành đâu ra đấy.

Đầu tiên là sắm sửa đồ đạc.

Sáng sớm hôm sau, tôi mang theo ba nghìn hai trăm tệ đó, đi đến trạm thu mua phế liệu trong thành phố.

Đồ đạc ở đó là rẻ nhất, cũng hữu dụng nhất.

Tôi bỏ ra một trăm tệ, mua được một chiếc xe ba gác cũ, tuy hơi gỉ sét nhưng khung xe vẫn còn chắc chắn, dùng tốt.

Lại tốn thêm mấy chục tệ nữa mua một cái nồi sắt lớn han gỉ, một cái bếp than củi tự chế, mấy chiếc hộp cơm nhôm, và một số đồ dùng để nhào bột, cán bột.

Những món đồ cũ kỹ rách nát này, trong mắt tôi lại quý giá hơn bất kỳ thứ châu báu nào.

Chúng là điểm khởi đầu cho cuộc sống mới của tôi.

Tiếp theo là học nghề.

Mỗi ngày sau giờ tan ca, tôi đều chạy ù đến căn tin nhà máy để lén học lỏm nghề.

Đầu bếp ở căn tin họ Trương, là một bậc thầy có tay nghề khá tốt.

Bình thường tôi luôn nhanh nhẹn cần mẫn, nên quan hệ với các đầu bếp trong căn tin cũng không tệ.

Tôi ngọt xớt gọi một tiếng “Bác Trương”, rồi dúi cho ông ấy mấy bao thuốc lá mà tôi lén lút tiết kiệm tiền mua.

“Bác Trương ơi, dạo này cháu định học làm ít đồ nướng, bánh trái để đổi món cho thằng Cường Cường nhà cháu.”

Bác Trương người cũng tốt, thấy tôi ham học hỏi nên cũng chẳng giấu nghề.

Ông dạy tôi kỹ thuật nhào bột, bí quyết ủ bột, công thức trộn nhân.

Từ cách chọn thịt thế nào, tỷ lệ hành gừng tỏi ra sao, cho đến lượng xì dầu giấm nêm nếm, ông đều tỉ mỉ kể cho tôi nghe.

Tôi dùng thái độ nghiêm túc của lúc làm việc kỹ thuật dưới phân xưởng, ghi tạc từng công đoạn vào lòng.

Tối về đến nhà, tôi bắt tay vào thực hành.

Cường Cường chính là “vật thí nghiệm” duy nhất của tôi.

Thằng bé lúc nào cũng ăn rất ngon lành, cho dù những mẻ bánh bao đầu tiên tôi làm vừa cứng vừa xẹp lép, nó cũng không hề phàn nàn lấy nửa lời.

“Bánh bao mẹ làm ngon nhất!”

Lời khen ngợi ngọt ngào của con chính là động lực to lớn nhất để tôi kiên trì.

Khoảng thời gian đó, mỗi ngày tôi ngủ chưa tới bốn tiếng.

Ban ngày phải đi làm ở xưởng, tan tầm thì tới căn tin học nghề, tối về nhà thực hành, lại còn phải chăm sóc Cường Cường.

Đợi đến lúc xong xuôi mọi việc, trời đã vào khoảng hai, ba giờ sáng.

Gồng mình chống đỡ cơ thể mệt mỏi rã rời, tôi ngồi dưới ánh đèn dầu, cầm bút ghi lại kinh nghiệm của mỗi lần thất bại, và cách cải tiến của mỗi lần thành công.

Đôi bàn tay tôi cũng vì nhào bột liên tục mà trở nên thô ráp nứt nẻ, trong móng tay lúc nào cũng vương lại vết bột nhào màu đen không rửa sạch được.

Nhưng tôi vẫn cam tâm tình nguyện.

Đây là những dấu ấn cho sự nỗ lực phấn đấu vì bản thân tôi, vì con trai tôi.

Cao Kiến Mân thỉnh thoảng thấy tôi nửa đêm thức dậy lúi húi làm việc, anh ta muốn nói lại thôi, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.

Anh ta tuân thủ đúng giao ước trên tờ giấy cam kết, không can thiệp vào chuyện của tôi nữa.

Anh ta an phận sống ở căn phòng nhỏ hướng Bắc, mỗi ngày đi làm rồi tan ca đúng giờ.

Mối quan hệ giữa chúng tôi giống như hai người bạn cùng thuê chung nhà, ngoài những lúc thỉnh thoảng trao đổi về chuyện của Cường Cường ra, bình thường gần như không có lấy một câu trò chuyện.

Tôi cũng không biết anh ta đã triệt để “trấn áp” được mẹ và em gái anh ta chưa, nhưng ít nhất, bọn họ không bao giờ vác mặt đến nhà gây rối nữa.

Đây chính là sự bình yên tối thiểu mà tôi mong muốn.

Trong lúc thực hiện tất cả những việc này, tôi cũng không hề quên đi một vấn đề quan trọng khác.

Mặc dù vốn khởi nghiệp của tôi có ba nghìn hai trăm tệ, nhưng sau khi mua sắm từng ấy thiết bị, cũng như nguyên vật liệu giai đoạn đầu, cộng thêm tiền thuê người chỉnh trang lại chiếc xe ba gác, thực chất số tiền chẳng còn lại bao nhiêu.

Hơn nữa, khoản tiền này chỉ đủ duy trì chi phí ban đầu, nhỡ đâu việc buôn bán không suôn sẻ, nó sẽ cạn kiệt rất nhanh.

Tôi cần thêm nhiều tiền hơn nữa.

Và những con đường tiêu thụ an toàn hơn nữa.

Số vàng thỏi giấu dưới hầm chứa, chính là con bài tẩy lớn nhất của tôi.

Tôi không thể dùng lại cách nguy hiểm như ở Chợ Bồ Câu để tiêu thụ chúng nữa.

Nhưng tôi cũng không thể để mặc chúng nằm ngủ yên dưới hầm chứa mãi được.

Chúng là chỗ dựa của tôi, tôi phải làm cho chúng “sống” lên.

Tôi bắt đầu cố ý đi dọ hỏi, trên thị trường lúc bấy giờ, ngoài ngân hàng và Chợ Bồ Câu ra, liệu có còn tiệm tiền hay hiệu cầm đồ nào khác, có thể thu mua vàng bạc mà không gặng hỏi xuất xứ hay không.

Loại thông tin này vô cùng bí mật, bởi vì đây là việc phạm pháp.

Tôi chỉ có thể thăm dò quanh co, cẩn trọng góp nhặt từng dấu vết manh mối từ những ông thợ già có “mối quen” bên ngoài.

Đây là một quá trình dài hơi và nguy hiểm, sơ sẩy một chút là rước họa vào thân.

Nhưng tôi có thừa kiên nhẫn.

Giống như hồi tôi sửa chữa những cỗ máy bị hỏng hóc, từng con ốc vít, từng cái bánh răng, tôi đều không bỏ sót.

Chẳng bao lâu sau, qua một vài lời nói vụn vặt, tôi đã khóa chặt mục tiêu vào một con phố cổ trong thành phố.

Ở đó có vài tiệm lâu năm, đã mở được mấy chục năm trời, ngoài mặt là bán đồ cổ, văn tự, thư họa, nhưng sau lưng lại chuyên làm những phi vụ làm ăn lén lút mờ ám.

Đây đều là những thông tin lẻ tẻ tôi nghe ngóng được từ các vị sư huynh sư bá, chưa qua kiểm chứng.

Tôi quyết định, đợi đến khi sạp điểm tâm của tôi đi vào ổn định, có được nguồn vốn lưu động tương đối vững vàng, tôi sẽ tự mình đến đó một chuyến.

Trước đó, tôi phải nắm chắc thành công của kế hoạch đầu tiên đã.

Mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ.

Không.

Tôi là mặt trời chưa mọc đã làm, mặt trời lặn rồi vẫn còn đang bận rộn.

Trong từ điển của tôi, chỉ có “hành động”.

Không có “phàn nàn”.

Trong một buổi sáng tinh sương đẹp trời, tôi xếp tất cả những thứ đã chuẩn bị sẵn lên xe ba gác.

Bếp than đặt phía sau xe, khói tỏa lưa thưa.

Trong chiếc nồi to hấp đầy một lửng những chiếc bánh bao trắng phau ú nu, bốc khói nghi ngút.

Sữa đậu nành được chứa trong thùng giữ nhiệt cỡ lớn, quẩy cũng được chiên vàng rộm, giòn tan.

Tôi còn cố ý treo một tấm bảng gỗ lên xe, bên trên dùng sơn trắng viết hai chữ thật to:

“Châu Ký”.

Đó là họ của tôi.

Cũng là biển hiệu của tôi.

Con trai tôi, Cường Cường, được tôi quấn kín mít, ngoan ngoãn ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ buộc chặt bằng dây thừng phía trước xe ba gác.

Trong đôi mắt to tròn của thằng bé ngập tràn sự tò mò và phấn khích.

“Mẹ ơi, chúng ta đi bán bánh bao ạ?”

“Đúng thế.” Tôi xoa đầu con, “Chúng ta đi kiếm tiền, kiếm tiền của chính chúng ta.”

Tôi đẩy chiếc xe ba gác, từng bước từng bước tiến về phía cổng nhà máy.

Lưng tôi thẳng tắp.

Tôi biết, tôi đang bước về phía tương lai của chính mình.

17

Vị trí tôi chọn là một khoảng đất trống phía bên trái cổng Nhà máy Cơ khí Hồng Tinh.

Chỗ đó đông người qua lại, lại không cách cổng nhà máy quá xa, tiện cho công nhân lúc đi làm và tan ca.

Trời còn chưa sáng hẳn, trên đường đã lác đác vài bóng người qua lại.

Tôi thoăn thoắt đỗ xe ba gác ngay ngắn, nhóm lửa lò than, đun nước nồi lớn, mọi việc đều diễn ra đúng như trong dự tính của tôi.

Bánh bao được dọn ra, tỏa khói nghi ngút, bốc mùi thơm lừng quyến rũ.

Sữa đậu nành rót ra bát, còn vương chút hơi nóng.

Tôi dùng mấy tấm ván gỗ và thùng gỗ nhặt từ bãi phế liệu về, dựng tạm thành một chiếc bàn và vài cái ghế đẩu cho khách ngồi.

Cường Cường ngồi trên chiếc ghế nhỏ, ngoan ngoãn nhìn tôi tất bật.

Đây là lần đầu tiên tôi làm ăn buôn bán, trong lòng khó tránh khỏi chút hồi hộp.

Nhưng tôi biết, càng lúc như thế này, càng phải giữ bình tĩnh.

Tôi treo nụ cười lên môi, cất giọng lanh lảnh rao: “Bánh bao mới ra lò, quẩy, sữa đậu nành nóng đây, vừa thơm vừa mềm nào!”

Vị khách đầu tiên là một ông thợ già đạp chiếc xe đạp kiểu cũ.

Ông ấy dừng xe bên vệ đường, tò mò nhìn quầy hàng của tôi.

“Ái chà, cô Châu đây mà, đổi nghề từ lúc nào thế?” Ông cười hỏi.

Đây là ông Lý của nhà máy, bình thường tính tình cũng khá hòa nhã.

“Bác Lý, kiếm chút tiền bỉm sữa cho cháu nó ấy mà.” Tôi cười đáp, “Bác ăn hai cái bánh bao, một bát sữa đậu nành nhé?”

“Được thôi! Để xem bánh bao của cô trông có vẻ ngon đấy!”

Ông cắn một miếng bánh bao, mắt lập tức sáng rực lên.

“Ngon! Ngon hơn ở căn tin nhiều! Nhân to vỏ mỏng, đậm đà!”

Có khách đầu tiên, là có khách thứ hai, thứ ba.

Công nhân lục tục đông dần, trước quầy hàng của tôi cũng bắt đầu tụ tập đông người.

“Cho hai cái bánh bao nhân thịt!”

“Bà chủ, cho bát sữa đậu!”

“Quẩy còn không?”

Tôi bận tối mắt tối mũi, tay chân thoăn thoắt múc sữa đậu gắp quẩy, nhặt bánh bao cho khách.

Cường Cường cũng xúm vào giúp tôi, dùng đôi tay bé xíu đưa tiền lẻ thối lại cho khách.

Giọng tôi đã bắt đầu khản đặc, nhưng trong lòng lại rực lửa nhiệt huyết.

Tôi đã nhìn thấy hy vọng.

Tôi đã nhìn thấy một cuộc đời hoàn toàn mới, một cuộc đời do chính tôi tự định đoạt.

Đúng lúc buôn bán đang vào lúc nhộn nhịp nhất, một giọng nói lạc điệu chói tai vang lên.

“Ái chà, đây chẳng phải Châu Tú Vân sao?”

Tôi ngẩng đầu lên, thấy Tiền Thục Phân và Cao Lệ Lệ, cùng cả Cao Kiến Mân, không biết đã đứng trước quầy hàng của tôi từ lúc nào.

Tiền Thục Phân khoanh tay trước ngực, khuôn mặt tràn đầy vẻ chế giễu và khinh bỉ.

“Thế nào đây? Được chia nhà xong là vác mặt ra đường bán đồ ăn sáng à? Thể diện của nhà họ Cao bị mày bôi tro trát trấu hết rồi!”

Cao Lệ Lệ thì dùng ánh mắt như nhìn kẻ bần hàn ti tiện mà nhìn tôi, che miệng cười rúc rích.

Những người khách xung quanh, tiếng trò chuyện rôm rả vốn có bỗng chốc nhỏ dần đi.

Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía chúng tôi.

Tôi không thèm đoái hoài đến bọn họ, chỉ tiếp tục bận rộn với công việc đang dở dang trên tay.

“Tiền Thục Phân, có mua không? Không mua thì đừng cản trở tôi làm ăn buôn bán.”

Sự điềm tĩnh của tôi khiến bọn họ cảm thấy vô cùng bất ngờ.

Tiền Thục Phân tức đến tái mặt: “Mày! Mày con…”

“Mày cái gì mà mày?” Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào bà ta, “Bà còn định chửi tôi?”

“Bà đừng quên, lúc trước chúng ta đã thỏa thuận thế nào. Nước sông không phạm nước giếng. Nếu các người còn đến tìm phiền phức, đừng trách tôi không nể tình.”

Giọng tôi không lớn, nhưng lại mang theo một luồng khí lạnh lẽo không cho phép kháng cự.

Tiền Thục Phân bị tôi dọa sợ, tiếng chửi kẹt lại ở cổ họng, nhưng làm sao cũng không phun ra được.

Cao Lệ Lệ thấy vậy, tiến lên một bước, chỉ tay vào đống bánh bao trên quầy hàng của tôi.

“Ai thèm ăn đồ cô làm chứ! Đồ hạ lưu!”

Cô ta vừa nói, vừa giơ chân định đá vào xe ba gác của tôi.

“Dừng tay lại!”

Một giọng nói trầm đục vang lên.

Là Cao Kiến Mân.

Anh ta cau mày, mặt mày tối sầm, một tay túm chặt lấy Cao Lệ Lệ.

“Các người đủ rồi đấy!”

Anh ta nhìn Tiền Thục Phân và Cao Lệ Lệ, trong ánh mắt mang theo sự cảnh cáo.

Rồi lại nhìn tôi, vẻ mặt phức tạp.

“Kiến Mân, mày bênh vực con tiện nhân này sao?” Tiền Thục Phân khó tin nhìn con trai mình.

“Mẹ, đây là cổng nhà máy, mẹ cứ làm ầm ĩ thế này, chẳng tốt cho ai cả!”

Cao Kiến Mân kéo Tiền Thục Phân và Cao Lệ Lệ sang một bên, thấp giọng nói gì đó.

Bọn họ tuy không tình nguyện, nhưng cuối cùng vẫn bị Cao Kiến Mân lôi đi.

Một màn kịch nhảm nhí, nhờ sự cứng rắn của tôi và sự can thiệp của Cao Kiến Mân, cứ thế được hóa giải.

Tôi nhìn bóng lưng xa dần của cả nhà bọn họ, trong lòng không nổi lên một gợn sóng.

Từ cái khoảnh khắc tôi quyết định tự lực cánh sinh, sức ảnh hưởng của bọn họ đối với tôi, đã trở nên vô cùng nhỏ bé.

“Bà chủ Châu, cho bát sữa đậu nành!”

“Bà chủ Châu, thêm hai cái bánh bao nữa!”

Khách hàng thấy trò náo kịch kết thúc, lại khôi phục không khí náo nhiệt như trước, giục giã tôi.

Tôi sực tỉnh, trên mặt lại nở nụ cười.

“Có ngay! Tới liền đây!”

Ngày hôm đó, bánh bao, quẩy và sữa đậu nành của tôi bán sạch bách.

Tôi đếm xấp tiền lẻ nặng trĩu trong tay, trong lòng ngập tràn sự mãn nguyện và yên tâm.

Có quầy đồ ăn sáng này, tôi có thể từng chút từng chút tích cóp tiền.

Từng chút từng chút một, biến tương lai của Cường Cường thành dáng vẻ mà tôi mong muốn.

18

Quầy đồ ăn sáng Châu Ký rất nhanh chóng đứng vững gót chân ở cổng Nhà máy Cơ khí Hồng Tinh.

Bánh bao của tôi nhân đầy đặn, mùi vị ngon, quẩy chiên vàng rộm giòn tan, sữa đậu nành thơm đậm đặc.

Giá cả cũng rất phải chăng.

Điều quan trọng nhất là, tôi ngày nào cũng có mặt.

Bất kể mưa sa gió táp, hay là giá rét oi bức, tôi đều đúng giờ đẩy chiếc xe ba gác của mình xuất hiện ở cổng nhà máy.

Các công nhân đều biết, chỉ cần muốn ăn đồ sáng nóng hổi, đến Châu Ký, chắc chắn không sai.

Việc buôn bán của tôi ngày càng tốt, khách quen quay lại cũng ngày một nhiều.

Từ việc ban đầu chỉ bán hết số lượng bánh bao mang đi, về sau, tôi bắt đầu mở rộng quy mô.

Tôi mua thêm một chiếc xe ba gác cũ nữa, chuyên dùng để chở nguyên vật liệu.

Còn thuê một bà lão đã nghỉ hưu trong xưởng, phụ tôi buổi sáng cùng nhau nhào bột, cán vỏ, gói bánh bao.

Bà làm việc rất nhanh nhẹn, nhờ vậy mà gánh nặng của tôi cũng vơi đi không ít.

Thu nhập của tôi cũng tăng theo như nước lên bèo nổi, chẳng mấy chốc đã vượt qua mức lương tôi từng làm trong xưởng.

Điều này mang lại cho tôi sự tự tin và sức mạnh chưa từng có.

Tôi không còn là cô Châu Tú Vân phải nhìn sắc mặt người khác, vì vài đồng bạc lẻ mà phải khúm núm cúi đầu nữa.

Tôi có tiền rồi.

Tiền của tôi, là tôi từng đồng từng cắc, dùng mồ hôi và công sức của chính mình kiếm ra.

Nó vô cùng trong sạch, cũng rất quyền lực.

Cao Kiến Mân đối với tôi cũng ngày càng khách sáo hơn.

Anh ta không còn coi tôi là một người vợ chỉ biết dựa dẫm vào anh ta nữa, mà là một cá nhân độc lập có thể bình đẳng nói chuyện với anh ta.

Tan làm về, anh ta sẽ chủ động giúp tôi một tay, đẩy xe ba gác vào sân.

Thỉnh thoảng, anh ta cũng mang về vài loại bánh ngọt đặc trưng của nhà máy, nói là để cho Cường Cường ăn.

Tôi biết, anh ta đang dần dần thích nghi với sự “mạnh mẽ” mới này của tôi.

Còn về Tiền Thục Phân và Cao Lệ Lệ, mặc dù bề ngoài không còn đến tìm rắc rối, nhưng tôi biết, bọn họ chưa bao giờ thực sự “yên phận”.

Tôi có thể cảm nhận được bọn họ vẫn chỉ trỏ, bàn tán xì xào sau lưng tôi.

Nhưng sức ảnh hưởng của bọn họ đối với tôi, đã ngày một nhỏ đi rồi.

Tôi dùng thực lực để chứng minh rằng tôi không cần phải bám víu vào nhà họ Cao.

Tôi vẫn có thể sống rất tốt, thậm chí, còn tốt hơn những gì bọn họ tưởng tượng.

Trong lúc quán xuyến quầy đồ ăn sáng đâu vào đấy, tôi cũng không quên những kế hoạch sâu xa hơn của mình.

Những thỏi vàng và đồng bạc trắng giấu dưới hầm chứa kia, mới thực sự là thứ có thể thay đổi vận mệnh của tôi.

Tôi cần biến chúng, thành khối tài sản lớn hơn nữa.

Tôi vẫn luôn lặng lẽ dò hỏi tin tức về những tiệm đồ cổ và “tiệm tiền” ở khu phố cổ.

Mục tiêu của tôi là tìm được một người mua đáng tin cậy, hay nói đúng hơn, là một kênh có thể tiêu thụ an toàn số “hàng nóng” trong tay tôi.

Tôi không thể lặp lại sai lầm ở Chợ Bồ Câu nữa.

Lần này, tôi cần phải cẩn thận hơn, tính toán chu toàn hơn.

Tôi dành một khoảng thời gian, lợi dụng sự thuận tiện trong việc làm ăn buôn bán, để tiếp xúc với đủ mọi hạng người.

Từ những công nhân bình thường, đến nhân viên thu mua của nhà máy, rồi đến những người có họ hàng bạn bè trên thành phố.

Tôi tỉ mỉ phân tích từng lời nói vụn vặt của họ, chắt lọc ra những manh mối có vẻ như vô tình, nhưng lại tiết lộ những thông tin quan trọng.

Cuối cùng, tôi đã chốt mục tiêu ở một tiệm đồ cổ tên là “Kim Thuận Trai”.

Tiệm này bên ngoài là bán đồ cổ, tranh chữ, nhưng nghe đồn ông chủ là người tay mắt thông thiên, loại “hàng nóng” nào cũng nuốt trôi.

Hơn nữa, quy củ của tiệm này là, chỉ nhìn hàng, không nhìn người, không hỏi nguồn gốc xuất xứ.

Đây chính xác là những gì tôi cần.

Trước khi đến Kim Thuận Trai, tôi đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng.

Tôi cố ý tìm một chiếc giỏ tre cũ, lót dưới đáy một miếng vải sạch.

Sau đó, tôi cẩn thận lấy ra một nén vàng ròng từ dưới hầm chứa.

Đó là một nén vàng được đúc vô cùng tinh xảo, bên trên có khắc dòng chữ “Đại Thanh Tuyên Thống niên chế”.

Nó dễ nhận biết hơn vàng thỏi, cũng dễ bán hơn.

Nhưng rủi ro cũng cao hơn.

Tôi lấy vải bọc nó lại thành nhiều lớp, đặt vào trong giỏ tre.

Tôi còn lấy vài cây cải thảo mua ngoài chợ và một nắm dưa muối tự muối ở nhà đè lên trên chiếc giỏ, ngụy trang thành một bà nội trợ bình thường đi chợ.

Sự ngụy trang này khiến tôi cảm thấy an tâm hơn phần nào.

Ngày xuất phát, tôi cố ý thay một bộ quần áo cũ kỹ sờn rách hơn thường ngày, tóc tai cũng chải cho rối bù một chút.

Mặt bôi chút nhọ nồi, thoạt nhìn vừa đen đúa vừa gầy gò, rất bình thường.

Tôi gửi Cường Cường cho bà cụ phụ việc mới thuê, bảo bà ấy là hôm nay tôi phải lên thành phố lấy hàng.

Sau đó, tôi đạp chiếc xe ba gác cũ kỹ, hướng về phía khu phố cổ ở trung tâm thành phố.

Ánh nắng rất đẹp, rọi lên người ấm áp dễ chịu.

Nhưng trong lòng tôi lại lạnh toát.

Tôi tự nhủ với bản thân, hôm nay, tôi không phải Châu Tú Vân.

Tôi là một thợ săn.

Một người thợ săn đang tìm kiếm con mồi trong khu rừng tài phú.

Và Kim Thuận Trai, chính là mục tiêu tiếp theo của tôi.

Tôi phải dùng trí tuệ và sự can đảm của mình, để gõ mở cánh cửa dẫn đến một thế giới rộng lớn hơn.

Tôi tin rằng, tôi có thể làm được.

Vì tôi không còn sự lựa chọn nào khác.

19

Phố Cổ Lâu, các cửa hiệu lâu năm san sát nhau.

Mặt tiền của Kim Thuận Trai không hề bắt mắt, lọt thỏm giữa một dãy các cửa hàng lợp ngói xanh tường xám, trông có vẻ cũ kỹ, thậm chí có phần xập xệ.

Bảng hiệu trên cửa treo một tấm biển gỗ đã tróc sơn, bên trên dùng sơn vàng viết ba chữ lớn: Kim Thuận Trai.

Nét chữ mạnh mẽ có lực, nhưng đã bị sương gió bào mòn đến mức hơi mờ.

Tôi đẩy xe ba gác, dừng lại ở đầu phố, giả vờ bán cải thảo, nhưng thực chất đang dùng đuôi mắt quan sát kỹ lưỡng cửa hiệu này.

Cửa chỉ khép hờ, từ bên ngoài không thể nhìn rõ bên trong.

Đứng ngoài cửa là một người đàn ông già nua lụ khụ, tóc hoa râm, mặc một chiếc áo dài tay, tay cầm ấm tử sa, thong thả uống trà, ánh mắt thỉnh thoảng quét qua người đi đường, mang theo một vẻ sắc sảo như đã nhìn thấu sự đời.

Tôi không vội đi vào, mà tìm một chỗ đỗ xe ba gác cẩn thận, lấy cải thảo và dưa muối từ trong giỏ tre ra, vờ như đang đi bán rau thật.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng bình ổn lại nhịp tim đang đập có phần rối loạn.

Sau đó, tôi xách giỏ tre, bước chân vững chãi tiến về phía Kim Thuận Trai.

Khi còn cách cửa vài bước, ông lão mặc áo dài đã khóa chặt ánh mắt vào tôi.

Ông ta không nói gì, cũng không tỏ thái độ, chỉ dùng đôi mắt đục ngầu nhưng sắc bén đó đánh giá tôi từ đầu đến chân.

Tôi đi đến trước cửa Kim Thuận Trai, gật đầu chào ông ta một cách lịch sự.

“Cụ ơi, cho tôi hỏi, đây có phải là Kim Thuận Trai không?”

Giọng tôi rất bình tĩnh, không nghe ra mảy may khác thường.

Ông lão “Ừ” một tiếng, không thừa thãi một lời.

Tôi ngó nhìn vào trong, thấy bên trong cửa hiệu cũng chỉ lác đác vài món đồ cũ bày trên kệ, trông khá trống trải.

“Tôi… muốn tìm chưởng quỹ, có món đồ mọn, muốn nhờ ông ấy định giá giúp.” Tôi dò xét nói.

Ánh mắt ông lão dừng lại ở chiếc giỏ tre trên tay tôi một khoảnh khắc.

“Vào đi.” Ông ta phẩy tay ra hiệu.

Tôi bước vào Kim Thuận Trai, ánh sáng bên trong hơi mờ ảo.

Trong không khí thoang thoảng mùi gỗ trầm hương và gỗ mục, khiến người ta cảm thấy bồn chồn.

Chưởng quỹ từ sau quầy bước ra, là một người đàn ông trung niên trạc bốn mươi tuổi, để tóc đầu đinh, khuôn mặt nở nụ cười hòa ái, nhưng đôi mắt lại sáng rực tinh quang.

“Chị gái này, chị tìm tôi?”

Tôi đặt giỏ tre lên quầy, sau đó cẩn thận lôi từ dưới mớ cải thảo ra thỏi vàng nén được bọc trong vải.

Tôi chỉ mở hé ra một góc nhỏ, để lộ mảng vàng lấp lánh bên trong.

Ánh mắt chưởng quỹ chỉ dừng lại ở góc nhỏ đó chưa đến một giây, rồi lại khôi phục vẻ bình thường.

Nhưng tia sáng lóe lên nơi đáy mắt ông ta đã không lọt khỏi mắt tôi.

“Chưởng quỹ, tôi muốn nhờ ông xem giúp, món đồ này đáng giá bao nhiêu.” Tôi nói nhỏ.

Chưởng quỹ không nhận lấy ngay, mà liếc nhìn tôi một cái, lại nhìn ông lão mặc áo dài đứng ngoài cửa.

Ông lão khẽ gật đầu.

Lúc này chưởng quỹ mới đỡ lấy nén vàng trong tay tôi.

Ông ta không trực tiếp dùng tay không chạm vào, mà đeo một đôi găng tay trắng vào trước.

Sau đó, ông ta đặt nén vàng lên mặt quầy, lấy ra một chiếc kính lúp nhỏ, soi xét nén vàng cực kỳ cẩn thận.

Từ màu sắc đến chữ khắc trên đó, rồi đến trọng lượng, ông ta xem vô cùng tỉ mỉ.

Cuối cùng, ông ta nhẹ nhàng đặt nén vàng lên một chiếc cân, dùng một quả cân cực nhỏ từ từ điều chỉnh.

Suốt quá trình đó, ông ta không nói gì, tôi cũng im lặng chờ đợi.

Trái tim tôi treo lơ lửng trên cổ họng, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh.

Khoảng năm phút sau, ông ta mới bọc lại nén vàng, đưa trả cho tôi.

“Đồ là đồ tốt, nén vàng ròng, đủ cân đủ lạng, là món đồ cổ.” Chưởng quỹ cuối cùng cũng mở miệng, giọng điệu chậm rãi đều đều, “Nhưng mà thời buổi này, vàng khó bán lắm đấy.”

Ông ta đang rào trước đón sau với tôi.

“Tôi biết.” Tôi trầm giọng nói, “Nên mới nhờ chưởng quỹ giúp đỡ, hy vọng bán được giá tốt.”

Chưởng quỹ mỉm cười.

“Thế này đi, một giá thôi, một trăm tám mươi tệ một gram.”

Một trăm tám mươi tệ một gram?

Bằng đúng giá tôi bán ở Chợ Bồ Câu!

Điều này khiến tim tôi thắt lại, xem ra đây đã là giá thị trường rồi.

Nhưng cái giá này, an toàn hơn Chợ Bồ Câu nhiều.

“Chưởng quỹ, nén vàng này của tôi nặng lắm, ông cứ cho một con số chẵn đi.” Tôi thử mặc cả.

Chưởng quỹ lại cười.

“Chị gái à, buôn bán thì chị là người mới, nhưng tôi là lão làng rồi. Giá tôi đưa ra, đã là già trẻ không gạt, không để chị phải chịu thiệt đâu.”

Ông ta khựng lại, ánh mắt trở nên sâu thẳm.

“Nhưng mà, nể tình chị đây cũng là lần đầu tiên đến tiệm, lại là người có gan dạ thế này, tôi thêm số lẻ nữa, trả chị hai trăm một gram.”

Ông ta nhìn thấu rồi.

Nhìn thấu việc tôi là khách mới đến lần đầu, cũng nhìn ra sự liều lĩnh và can đảm không thua kém đấng mày râu toát ra từ người tôi.

Ông ta đang nể mặt tôi, cũng là đang dọn đường cho tôi.

“Cảm ơn chưởng quỹ.” Tôi nói từ tận đáy lòng.

“Khách sáo rồi.” Chưởng quỹ lấy từ trong ngăn kéo dưới quầy ra một bọc vải dày.

Ông ta tháo từng lớp bọc vải ra, bên trong là những xấp tiền được xếp ngay ngắn.

Ông ta lấy ra vài xấp, đếm lại, rồi đưa cho tôi.

“Tổng cộng là sáu ngàn hai trăm tệ, chị đếm lại xem.”

Tôi nhận lấy tiền, tay vẫn hơi run rẩy.

Số tiền này nhiều hơn dự liệu của tôi rất nhiều.

Nén vàng đó của tôi, nặng tới hơn ba mươi gram.

Tôi đếm lại vội vàng, xác nhận không sai sót.

“Chưởng quỹ, mạn phép hỏi một câu, trong tiệm của ông, ngoài vàng ra, còn thu mua thứ khác không?” Tôi dè dặt hỏi.

Chưởng quỹ mỉm cười, ánh mắt đầy ẩn ý.

“Kim Thuận Trai, chỉ cần là đồ tốt, đều thu.”

“Lần sau có đến, đừng mang cải thảo nữa nhé.”

Tôi hiểu ý ông ta.

Tôi cất gọn tiền, đứng dậy cáo từ.

Lúc bước ra khỏi Kim Thuận Trai, ông lão mặc áo dài bên ngoài liếc nhìn tôi một cái, trong mắt có thêm một tia tán thưởng.

Tôi khẽ gật đầu chào ông ấy, rồi đẩy xe ba gác, lẩn khuất vào dòng người tấp nập trên Phố Cổ Lâu.

Trên đường về, trái tim tôi cuối cùng cũng hoàn toàn được buông lỏng.

Sáu ngàn hai trăm tệ.

Khoản tiền này, cộng với số tiền kiếm được từ Chợ Bồ Câu trước đó, vốn liếng của tôi đã đủ.

Vốn khởi nghiệp, đã có.

Kênh tiêu thụ an toàn hơn, cũng đã có.

Cuối cùng tôi đã có thể, xắn tay áo lên, làm một mẻ lớn.

Tương lai của tôi, không còn là một mảng sương mù nữa.

Mà nó đã hiện ra rõ ràng, tràn đầy vô vàn những khả năng.

Quán ăn sáng Châu Ký của tôi, sẽ không chỉ là một sạp bán đồ ăn sáng nhỏ bé.

Nó sẽ là bước chân đầu tiên đưa tôi tiến tới huy hoàng.

20

Có được khoản tiền lớn này trong tay, lòng tôi càng thêm vững vàng.

Kế hoạch mở rộng quầy đồ ăn sáng Châu Ký cũng chính thức khởi động.

Việc đầu tiên tôi làm, là chiêu mộ thêm những người phụ việc đáng tin cậy.

Một mình bà cụ đã không thể kham nổi khối lượng công việc nữa.

Tôi dán thông báo, cần tuyển hai người phụ việc nhanh nhẹn, đáng tin cậy.

Thông báo vừa dán ra, đã thu hút được không ít người.

Dẫu sao thì lúc bấy giờ, hiệu quả kinh doanh của nhà máy tuy tốt, nhưng không phải ai cũng có cơ hội vào làm.

Rất nhiều bà nội trợ rảnh rỗi ở nhà cũng mong muốn kiếm thêm chút tiền phụ giúp gia đình.

Tôi phỏng vấn hơn chục người, cuối cùng chốt được hai người.

Một cô tên là Tiểu Hồng, cô gái trạc hai mươi tuổi, xuất thân gia đình không tốt nên luôn lỡ mất cơ hội vào xưởng làm, nhưng bù lại cô rất lanh lợi, tay chân thoăn thoắt.

Người còn lại là chị Mã, một góa phụ ngoài bốn mươi tuổi, chồng mất sớm, phải gồng gánh nuôi hai đứa con, cuộc sống vô cùng khó khăn, chị ấy đặc biệt chịu thương chịu khó.

Mức lương tôi trả cho họ bằng một nửa mức lương công nhân bình thường trong nhà máy, nhưng bao ăn ngày ba bữa.

Vào thời điểm đó, đây đã là một mức đãi ngộ vô cùng hậu hĩnh rồi.

Họ đều rất trân trọng công việc này, làm việc cũng cực kỳ bán mạng.

Tiểu Hồng phụ trách nhào bột, cán vỏ bánh, chị Mã đảm nhận việc gói bánh bao.

Tôi thì lo khâu quan trọng nhất là trộn nhân, và đứng bán vào buổi sáng.

Ba người phân công rõ ràng, phối hợp ăn ý, hiệu suất tăng lên đáng kể.

Các món ăn sáng của tôi cũng đa dạng hơn.

Ngoài bánh bao, quẩy và sữa đậu nành, tôi bắt đầu bán thêm trứng luộc nước trà, bánh rán vừng, và một số món ăn vặt theo mùa.

Để đảm bảo độ tươi ngon và chất lượng của nguyên liệu, ngày nào tôi cũng ra chợ đầu mối trong thành phố để lấy hàng.

Trời chưa sáng tôi đã đạp xe ba gác đi, tự tay lựa chọn những mớ rau xanh mướt nhất, bột mì và thịt heo hảo hạng nhất.

Tôi thậm chí còn mua hẳn hai cái thùng giữ nhiệt cỡ lớn, chuyên dùng để đựng sữa đậu nành nóng, đảm bảo khách hàng luôn được thưởng thức những bát sữa nóng hổi.

Việc buôn bán của quầy đồ ăn sáng Châu Ký giống như hòn tuyết lăn, càng lăn càng lớn.

Mỗi buổi sáng, trước quầy hàng của tôi luôn có những hàng người xếp hàng dài dằng dặc.

Nhiều người thậm chí thà dậy sớm mười phút, cũng phải đến mua cho bằng được một suất ăn sáng nóng hổi ở chỗ tôi.

Tiếng lành đồn xa, danh tiếng của tôi truyền khắp Nhà máy Cơ khí Hồng Tinh.

“Bánh bao Châu Ký, hàng thật giá thật, già trẻ không lừa!”

“Sữa đậu nành Châu Ký, đậm đà béo ngậy, ngon hơn hẳn đồ ở căn tin!”

Thậm chí, có những công nhân từ các nhà máy khác cũng cố tình đi đường vòng qua đây chỉ để mua đồ ăn sáng của tôi.

Túi tiền của tôi, ngày một phình to.

Mỗi ngày sau khi dọn hàng, tôi đều cẩn thận đếm lại số tiền kiếm được trong ngày, rồi khóa kỹ trong một chiếc hộp sắt nhỏ.

Nhìn những xấp tiền giấy dày cộp nặng trĩu, trong lòng tôi ngập tràn cảm giác mãn nguyện.

Đây là khối tài sản do chính đôi bàn tay tôi tạo ra.

Cũng là tương lai mà tôi đang xây dựng cho con trai mình, Cường Cường.

Cường Cường cũng từ chỗ ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ xíu, nay đã chuyển sang ngồi cạnh chiếc bàn nhỏ mà tôi đặc biệt chuẩn bị cho thằng bé.

Mỗi buổi sáng, con đều ra phụ giúp tôi, đưa đũa cho khách, thu tiền.

Thằng bé trở nên ngày càng vui vẻ, cởi mở và tự tin hơn.

Con không còn là cậu bé nhút nhát nấp sau lưng mẹ, khiếp sợ người nhà họ Cao ngày nào nữa.

Con sẽ đầy tự hào nói với khách hàng: “Bánh bao mẹ cháu làm là ngon nhất quả đất!”

Cuộc sống của tôi, đã hoàn toàn thay đổi.

Tôi không còn là cô Châu Tú Vân phải khúm núm nghe lời, mặc người ức hiếp ở nhà họ Cao nữa.

Tôi là một bà chủ.

Tôi là một người mẹ tháo vát, giàu có và có trách nhiệm.

Còn Cao Kiến Mân thì vẫn im hơi lặng tiếng sống trong căn phòng nhỏ hướng Bắc của anh ta.

Mỗi ngày tan làm về, anh ta sẽ giúp tôi đẩy xe ba gác vào sân, thỉnh thoảng cũng xách giúp tôi xô nước.

Nhưng anh ta rất ít khi chủ động bắt chuyện với tôi.

Anh ta giống như một người ngoài cuộc thầm lặng, chứng kiến cuộc sống của tôi thay đổi nghiêng trời lệch đất.

Anh ta không còn phàn nàn, không còn tranh cãi.

Trên mặt anh ta luôn phảng phất một biểu cảm phức tạp và trĩu nặng.

Tôi biết, trong lòng anh ta đang nghĩ gì.

Anh ta hối hận rồi.

Hối hận vì ban đầu đã không đứng về phía tôi.

Hối hận vì ban đầu đã coi tôi như một công cụ.

Hối hận vì ban đầu đã dồn tôi vào bước đường cùng này.

Nhưng tôi không hề vì thế mà cảm thấy hả hê.

Bởi vì tôi biết, có những tổn thương, một khi đã gây ra thì vĩnh viễn không thể bù đắp.

Giữa chúng tôi, từ lâu đã không thể quay trở lại như xưa được nữa.

Tôi dồn nhiều tâm tư hơn vào việc kinh doanh quán ăn sáng.

Đồng thời, tôi cũng bắt đầu suy nghĩ cách để thanh lý số vàng bạc châu báu dưới hầm chứa một cách hiệu quả nhất.

Kim Thuận Trai là một đường dây tốt, nhưng bán ra số lượng lớn cùng một lúc thì rủi ro quá cao.

Tôi cần một mạng lưới kinh doanh rộng lớn hơn.

Tôi bắt đầu theo dõi giá cả của đủ loại hàng hóa trên thị trường.

Quần áo, đồ gia dụng, xe đạp, đài radio…

Tất cả mọi thứ, tôi đều muốn tìm hiểu, đều muốn thử sức.

Tôi kết hợp mô hình kinh doanh ở Thượng Hải cũ được ghi chép trong những cuốn sổ sách kia, với tình hình thị trường hiện tại.

Ban ngày tôi bận rộn với hàng ăn sáng, tối đến lại chong đèn dầu, mải mê nghiên cứu thị trường.

Đầu óc tôi như một cỗ máy vận hành với tốc độ cao, đầy ắp những ý tưởng táo bạo.

Tôi không còn hài lòng với một quầy điểm tâm nhỏ bé nữa.

Tham vọng của tôi đang từng bước phình to.

Tôi có một cậu con trai, con tôi cần một thế giới rộng lớn hơn.

Tôi có một bí mật, nó cần một sân khấu hoành tráng hơn để tỏa sáng.

Tôi biết, tôi mới chỉ vừa bắt đầu.

Cuộc đời tôi, vẫn còn những thử thách lớn hơn, những cơ hội nhiều hơn đang chờ đón.

Và tôi, đã sẵn sàng rồi.

21

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã năm năm trôi qua.

Trước cổng Nhà máy Cơ khí Hồng Tinh, sạp điểm tâm Châu Ký nay đã lột xác thành Tiệm ăn sáng Châu Ký.

Đó không còn là một quầy hàng dựng tạm bợ bằng chiếc xe ba gác nữa.

Mà là một cửa hàng rộng rãi, sáng sủa, bên trong kê bàn ghế ngay ngắn, trong tủ kính sạch sẽ bày biện đủ loại bánh trái, đồ ăn vặt.

Dưới trướng tôi có hơn mười nhân viên làm thuê, không chỉ bán đồ ăn sáng, mà còn nhận thầu một phần khâu làm các món bánh cho căn tin nhà máy.

Việc làm ăn của tôi ngày càng mở rộng, dần lấn sân sang cả lĩnh vực nhà hàng, bách hóa, thậm chí là bán buôn quần áo.

Từ khu sầm uất trên Phố Cổ Lâu, trải dài đến tận cổng Nhà máy Cơ khí Hồng Tinh ở ngoại ô, đi đến đâu cũng có thể thấy biển hiệu của Châu Ký.

Tôi từ một cô nữ công nhân bình thường, đã trở thành bà chủ Châu nổi tiếng khắp vùng.

Con trai tôi, Châu Cường Cường, cũng đã lớn khôn thành một cậu thanh niên hiểu chuyện.

Con không cần tôi mỗi ngày phải ẵm bồng nữa, mà đã có thể phụ tôi coi sóc việc buôn bán trong tiệm.

Thành tích học tập của con vô cùng xuất sắc, luôn là học sinh giỏi của trường.

Con nói, sau này con sẽ thi vào đại học, học quản trị kinh doanh, để giúp mẹ làm ăn lớn hơn nữa.

Nhìn con, trong lòng tôi trào dâng niềm tự hào và mãn nguyện tột cùng.

Tất cả những điều này, đều là do chính đôi bàn tay tôi, từng giọt mồ hôi nước mắt liều mạng giành lấy.

Số vàng thỏi và đồng bạc trắng từng bị chôn giấu dưới hầm, nhờ sự tính toán cẩn trọng và chu toàn của tôi, cũng đã được thanh khoản toàn bộ.

Tôi không gióng trống khua chiêng mang tất cả đến Kim Thuận Trai, mà phân tán bán ra qua nhiều kênh khác nhau.

Phần lớn nguồn vốn đó, đều được tôi rót vào các cơ sở kinh doanh thực tế của mình.

Chúng giống như những hạt mầm, gieo xuống mảnh đất được tôi vun đắp bằng cả trái tim, bén rễ nảy mầm, nở hoa kết trái.

Tôi đã thực sự trở thành một người giàu có.

Tôi đã mua nhà mới, không còn là căn gác mái tồi tàn ngày nào, mà là một căn nhà ba tầng nằm ngay trung tâm thành phố.

Dù không bề thế lộng lẫy bằng biệt thự của giới quan chức đại gia, nhưng đối với tôi, đó đã là thiên đường.

Tôi cũng đón Cao Kiến Mân đến nhà mới.

Anh ta vẫn ở căn phòng hướng Bắc, nhưng đó không còn là gian phòng tồi tàn nữa, mà là một căn phòng được trang hoàng lịch sự, có bàn làm việc, tủ quần áo, và phòng tắm khép kín.

Từ một anh nhân viên kỹ thuật, anh ta đã leo lên vị trí Quản đốc phân xưởng.

Tuy không giàu có bằng tôi, nhưng sự nghiệp của anh ta cũng vững vàng thăng tiến.

Giữa chúng tôi, duy trì một thế cân bằng kỳ lạ.

Không có tình yêu, cũng chẳng còn oán hận.

Mà giống như những người bạn cũ lâu năm, cùng nhau nuôi dạy đứa con chung.

Còn về phần Tiền Thục Phân và Cao Lệ Lệ, sau khi tôi thành đạt, bọn họ cũng từng mặt dày mò đến tìm tôi.

Lần này, bọn họ không còn khóc lóc ỉ ôi, không còn hạch sách chỉ trích.

Mà mang theo những nụ cười xun xoe xu nịnh, hòng muốn từ chỗ tôi kiếm chút cháo.

Tôi không từ chối, cũng không đáp ứng yêu cầu của họ.

Tôi cứ theo đúng giấy cam kết năm xưa, đưa cho Cao Kiến Mân một khoản tiền, để tự anh ta đi mà giải quyết chuyện nhà mình.

Cao Kiến Mân thừa hiểu, tôi của hiện tại không phải là người mà anh ta đắc tội nổi.

Anh ta tự mình giải quyết êm thấm rắc rối với mẹ và em gái.

Từ đó trở đi, anh ta không bao giờ cho phép họ bước chân vào nhà tôi nửa bước.

Còn tôi, cũng chẳng bao giờ đoái hoài đến thăm hỏi bọn họ.

Tôi và nhà họ Cao, dù là trên phương diện pháp luật hay tình cảm, đều đã rạch ròi giới hạn.

Chỉ là, khi Cường Cường trưởng thành, thỉnh thoảng thằng bé vẫn ghé qua thăm bà nội và cô.

Tôi không ngăn cản con.

Đó là giọt máu mủ của con, con có quyền duy trì mối quan hệ đó.

Nhưng tôi cũng hiểu rất rõ, con đã hoàn toàn trở thành con trai của tôi, Châu Cường Cường.

Thế giới của con, là một bầu trời rộng lớn, tự do, ngập tràn những lựa chọn.

Chứ không còn bị bó hẹp trong khu tập thể cũ kỹ, bị đè nén, bị bắt nạt như cái thời tăm tối nhỏ bé ngày xưa.

Thỉnh thoảng, tôi vẫn quay lại căn gác mái của tòa nhà thuộc Nhà máy Cơ khí Hồng Tinh.

Nó vẫn đứng đó, những bức tường loang lổ vết thời gian, những ô cửa sổ xập xệ.

Tôi bước lên căn gác xép nhỏ, nơi từng cất giấu hai chiếc vali da cũ.

Nơi đó giờ trống trơn, chỉ còn lại những vách tường lạnh lẽo và bụi bặm.

Tôi đã từng ở nơi này, phát hiện ra một bí mật làm thay đổi cả cuộc đời mình.

Cũng từng ở nơi này, đưa ra một quyết định thay đổi vận mệnh của chính mình.

Là nó, đã cho tôi nhìn thấy ánh sáng của niềm hy vọng từ sâu thẳm hố đen tuyệt vọng.

Là nó, đã cho tôi thấu hiểu một đạo lý, sống trên đời, vạn sự chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình.

Tôi đứng dậy, phủi bụi trên quần áo.

Sau đó, tôi rời khỏi nơi ấy.

Tương lai của tôi, không còn cần phải dựa dẫm vào những bí mật không thể mang ra ánh sáng đó nữa.

Khối tài sản của tôi, là tôi quang minh chính đại, làm ăn hợp pháp mà có được.

Tôi là Châu Tú Vân, từ một người nữ công nhân bị người đời khinh rẻ, đã trở thành một nữ doanh nhân được người người kính nể.

Cuộc đời tôi, rốt cuộc cũng tìm được bến đỗ đích thực của nó.

Đó là sự tự do, sự độc lập, sự tôn nghiêm, và hơn cả, là những khả năng vô hạn mà tôi đã kiến tạo nên cho con trai mình.

Tôi bước xuống những bậc cầu thang, không một lần ngoái đầu nhìn lại.

Tòa nhà cũ kỹ phía sau lưng, đứng tĩnh lặng dưới ánh mặt trời rực rỡ.

Nó tựa như một bức tượng đài, cũng tựa như một người bạn tri kỷ cũ.

Âm thầm, chứng kiến cuộc đời tôi – Châu Tú Vân, một cuộc đời đầy rẫy những thăng trầm sóng gió.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)