Chương 2 - Bí Mật Trong Bụi Cỏ
Khâu Mỹ Cầm nhìn nụ cười của tôi, giữa hai đầu mày giật nhẹ.
“Mày cười cái gì?”
Tôi tắt màn hình điện thoại.
“Cười vì cô mắng mệt rồi.”
Cô hừ lạnh.
“Biết sợ thì xin lỗi tao.”
Tôi mặc kệ cô.
Tôi quay người, nhìn Hạ Chấn Hải vẫn luôn im lặng.
Hạ Chấn Hải cũng đang nhìn tôi.
Trong ánh mắt ông có nghi hoặc, bất an, còn có chút mệt mỏi không nói thành lời.
Tôi gọi.
“Dượng cả.”
Sắc mặt Khâu Mỹ Cầm thay đổi.
“Mày gọi ông ấy làm gì?”
Tôi không trả lời cô.
Tôi nhìn Tiểu Bảo trong lòng Hạ Chấn Hải.
Sau đó chậm rãi lên tiếng:
“Đứa con trai dượng nuôi suốt sáu năm, dượng đã bao giờ nghĩ rằng…”
Tôi còn chưa nói hết, Khâu Mỹ Cầm đột nhiên lao tới định cướp điện thoại của tôi.
03
Tay Khâu Mỹ Cầm vươn ra rất nhanh.
Tôi lùi lại một bước.
Cô vồ hụt, suýt nữa đâm vào kệ hàng.
Rau xanh rơi đầy đất.
Những người đứng xem lập tức lùi ra sau.
Sắc mặt Hạ Chấn Hải thay đổi.
“Bà cướp điện thoại của nó làm gì?”
Khâu Mỹ Cầm thở gấp, ánh mắt hoảng loạn.
“Nó nói linh tinh!”
“Nó từ nhỏ đã xấu xa, nó chỉ muốn hại tôi!”
Tôi bỏ điện thoại trở lại túi.
“Cháu còn chưa nói gì cả.”
Câu này vừa dứt, Khâu Mỹ Cầm cứng đờ.
Xung quanh có người khe khẽ hít vào một hơi.
Hạ Chấn Hải nhìn cô.
“Mỹ Cầm, vừa rồi nó định nói gì?”
“Không có gì!”
Khâu Mỹ Cầm lập tức cao giọng.
“Nó thì nói được cái gì?”
“Loại không biết xấu hổ như nó thì trong miệng có thể có lời gì hay?”
Tôi nhìn cô.
“Câu thứ bảy rồi.”
Cô chưa hiểu.
Tôi nói:
“Hôm nay cô đã mắng cháu bảy lần rồi.”
Cô gái trẻ đang cầm điện thoại quay phim bỗng lên tiếng.
“Cô ơi, cháu quay hết rồi.”
Khâu Mỹ Cầm lập tức quay phắt lại.
“Cô quay cái gì mà quay!”
Cô gái lùi một bước nhưng không tắt điện thoại.
“Nơi công cộng, cô mắng người ta khó nghe như thế, cháu quay thì làm sao?”
Người phụ nữ bên cạnh cũng nói.
“Đúng đấy, có chuyện thì nói chuyện, đừng mở miệng là chửi.”
Vẻ ngang ngược trên mặt Khâu Mỹ Cầm cuối cùng cũng sụp xuống một phần.
Cô nhìn Hạ Chấn Hải.
“Lão Hạ, ông cứ đứng nhìn người ngoài bắt nạt tôi thế à?”
Hạ Chấn Hải không nhúc nhích.
Tiểu Bảo nằm trên vai ông, rụt rè hỏi:
“Mẹ, đồ lăng loàn là gì?”
Câu nói ấy giống như một cái tát quất vào không khí.
Mặt Khâu Mỹ Cầm lúc xanh lúc trắng.
Tôi nhìn đứa trẻ, hạ thấp giọng.
“Tiểu Bảo, đó không phải lời trẻ con nên nghe.”
Cánh tay Hạ Chấn Hải đang ôm đứa bé siết chặt.
Cuối cùng ông quay người, giao Tiểu Bảo cho một người hàng xóm quen biết bên cạnh.
“Giúp tôi bế nó một lát.”
Người hàng xóm do dự rồi nhận lấy.
Khâu Mỹ Cầm lập tức cuống lên.
“Ông làm gì vậy?”
Hạ Chấn Hải đi tới trước mặt cô.
“Tôi hỏi bà, vừa rồi nó định nói gì?”
Khâu Mỹ Cầm vẫn cứng miệng.
“Nó muốn vu oan cho tôi!”
“Nó giỏi giả vờ vô tội nhất, ông còn không biết à?”
Tôi cười.
“Cô, lúc vừa rồi mắng cháu, cô đâu có sợ như bây giờ.”
Cô lập tức trừng mắt.
“Câm miệng!”
Tôi không câm miệng.
“Ngày 17 tháng 3 sáu năm trước, cô có đến Bệnh viện Phụ sản và Nhi thành phố không?”
Mặt Khâu Mỹ Cầm lập tức mất sạch huyết sắc.
Hạ Chấn Hải nhìn cô.
“Ngày đó chẳng phải bà nói về nhà mẹ đẻ sao?”
Môi Khâu Mỹ Cầm run lên.
“Tôi… tôi không nhớ.”
“Không nhớ?”
Tôi lấy điện thoại ra, mở ảnh nhưng không đưa cho họ.
“Vậy cháu giúp cô nhớ.”
“Mười giờ hai mươi sáng, cô đi từ Bệnh viện Phụ sản và Nhi ra ngoài, bên cạnh có một người đàn ông.”
“Ông ta lái một chiếc xe màu đen, biển số có hai số cuối là 73.”
“Ông ta khoác áo cho cô, cô dựa vào vai ông ta.”
“Trên tay cô đeo chiếc nhẫn này.”
Tôi nhìn ngón tay cô.
“Mặt trong có một vết xước.”
Ánh mắt tất cả mọi người đều đổ dồn vào tay cô.
Khâu Mỹ Cầm theo bản năng rụt tay vào trong tay áo.
Động tác đó đã nói lên quá nhiều.
Sắc mặt Hạ Chấn Hải trầm xuống.
“Người đàn ông đó là ai?”
“Không có người đàn ông nào cả!”
Khâu Mỹ Cầm hét lên.
“Thẩm Hòa, mày đừng dùng mấy câu vớ vẩn để dọa tao!”
Tôi gật đầu.
“Được.”
“Vậy cứ coi như không có.”
Tôi cất ảnh đi.
“Nhưng cô cuống cái gì?”
Cô không nói được.
Tôi từng bước tiến tới.
“Vừa rồi cô nói cháu không đứng đắn, nói cháu mất mặt, nói cháu lăng loàn.”
“Cô mắng thuận miệng như vậy, chắc phải hiểu hai chữ trong sạch đáng giá đến mức nào.”
“Vậy sự trong sạch của chính cô đâu?”
Khâu Mỹ Cầm giơ tay định đánh tôi.
Tôi nắm lấy cổ tay cô.
Cô giãy một cái nhưng không thoát.
Tôi nhìn cô.
“Đừng động tay.”
“Ở đây có nhiều người đang nhìn.”
“Cô còn chạm vào cháu một cái, cháu sẽ báo cảnh sát ngay.”
Trong mắt cô cuối cùng cũng xuất hiện vẻ hoảng sợ.
Giọng Hạ Chấn Hải rất thấp.
“Thẩm Hòa, nói rõ đi.”
Tôi buông Khâu Mỹ Cầm ra.
Cô loạng choạng một bước, vịn vào kệ hàng.
Tôi nhìn Hạ Chấn Hải.
“Dượng cả, hôm nay cháu vốn chỉ tới mua thức ăn.”
“Là cô ấy nhất quyết chặn cháu lại, mắng cho tất cả mọi người cùng nghe.”
“Vậy cháu cũng chỉ có thể nói những lời nên nói cho tất cả mọi người cùng nghe.”
Yết hầu Hạ Chấn Hải chuyển động.
“Rốt cuộc cháu biết gì?”
Tôi không lập tức trả lời.
Tôi nhìn Tiểu Bảo đang được người hàng xóm bế.
Đứa trẻ đã sợ hãi, vành mắt đỏ hoe.
Sự cứng rắn trong lòng tôi dịu xuống một chút.
Đứa trẻ vô tội.