Chương 6 - Bí Mật Nơi Lễ Hội Nghệ Thuật
“Anh trùm trường, ngày mai kiểu gì cũng có bài nói cậu là mẹ bỉm nam, ha ha ha ha.”
Nguy Lương không để ý tôi, nhấc mí mắt lắc đầu nói:
“Không ăn rau chân vịt.”
Tôi “ồ” một tiếng, thuận thế ăn luôn miếng rau đang gắp trên đũa, còn rất tự nhiên lùa hết rau chân vịt khác trong hộp cơm của anh vào bát mình.
Anh ngẩn ra trong nháy mắt, vành tai bốc lên sắc đỏ.
Tôi không để ý, tiếp tục đút:
“Món thịt chua ngọt dứa này ngon, há miệng, a.”
Lông mi Nguy Lương rũ xuống, môi nghe lời hé ra.
Đầu lưỡi hồng hồng kìa, đáng yêu thật.
Trong lòng tôi bật ra suy nghĩ này, má bỗng hơi nóng.
Anh nói không rõ ràng:
“Du, Du Mễ, cậu đang nghĩ gì vậy? Đũa chọc vào răng hàm sau của tôi rồi—”
Tôi căng thẳng, đũa đè xuống lưỡi anh:
“Không sao! Xem amidan cậu có viêm không.”
Nguy Lương:
“…… Đỉnh.”
Quan sát nằm viện thêm mấy ngày, bác sĩ xác định não tôi không ngã hỏng, cánh tay trái trật khớp của Nguy Lương cũng gần như hồi phục.
Cùng xuất viện!
Trước cổng trường, mắt tôi tinh thấy hai tấm băng rôn bay trên trời.
Đội cầu vồng:
“Em gái về nhà, khổ tận cam lai!”
Bạo đồ vest đen:
“Cung nghênh đại ca, thoát khỏi kiếp nạn!”
Tôi và Nguy Lương:
“……”
Tôi:
“Đi vòng?”
Anh dứt khoát xoay người, không chút do dự:
“Về từ cổng Tây.”
17
Cổng Tây là cổng nhỏ gần núi sau. Đi từ đó phải leo nửa đoạn núi, nên bình thường chẳng có mấy bóng người.
Nguy Lương chân dài đi nhanh, tôi phải vội vội vàng vàng mới đuổi kịp.
Anh chú ý thấy tôi thở hổn hển, bèn thả chậm bước chân.
Một bàn tay đưa tới trước mặt tôi.
Nguy Lương:
“Đừng lại ngã xuống rãnh.”
Vẻ mặt anh rất tự nhiên, ngược lại càng làm trái tim đang đập thình thịch loạn lên của tôi trở nên không bình thường.
Bàn tay nắm lấy tay tôi rất đẹp.
Khớp ngón tay mềm mại, mặt móng sạch sẽ ấm áp.
Rõ ràng cảm giác chạm vào hơi lạnh, lại đốt lên từng tấc lửa nóng trong lòng tôi.
Cảm giác như rơi vào lưới tình này, ừm, dựa theo phán đoán, tôi lại sắp mất mặt gì đó rồi.
Nguy Lương nghiêng đầu khen ngợi:
“Lần này hoàn hồn khá nhanh, chỉ thiếu một bước nữa là cậu lăn xuống sườn đất rồi.”
Tôi: “……”
Bên cổng Tây là khu ký túc xá sinh viên thể thao. Vừa đi vào là có thể nhìn thấy rất nhiều nam sinh cơ bắp trẻ trung lại phóng túng.
Tôi nhìn chằm chằm một nam sinh thể thao da ngăm trong đó.
Không phải, hình như cậu ta là anh trai cơ bụng livestream nhảy nóng mấy hôm trước.
Trời ơi, vậy mà thật sự là nam sinh đại học, tôi còn tưởng tag cậu ta gắn là giả.
Nguy Lương hắng giọng, như không có gì hỏi:
“Cậu thích kiểu này à?”
Tôi vừa định nói không phải, thì thấy nam sinh thể thao da ngăm kia trợn to mắt, đi về phía tôi.
“Đàn chị! Không ngờ gặp chị ở đây! Là em đây, trước đó ở đại hội thể thao của trường, chị còn trao giải cho em đó.”
Nam sinh da ngăm cười lộ hàm răng trắng.
Tôi:
“Ồ ồ ồ, là cậu là cậu, ha ha ha ha.”
Thật ra tôi không nhớ, đại hội thể thao mùa nào vậy?
Thôi cứ hàn huyên trước đã.
Nam sinh da ngăm móc điện thoại ra:
“Lúc trước chưa kịp thêm WeChat của chị. Đàn chị, bây giờ gặp nhau thật đúng là duyên phận!”
Tôi mơ mơ hồ hồ quét mã:
“Ồ ồ ồ, cậu tên Tiểu Hắc đúng không, được.”
Tiểu Hắc nháy mắt với tôi:
“Gọi em là Tiểu Hắc Hắc cũng được nha.”
Cái đó thì không cần thiết.
Tôi lúng túng lấy hàm răng lớn ra phơi gió, trên vai lại rơi xuống một bàn tay.
Nửa người Nguy Lương dựa lên người tôi:
“Cánh tay phải đau quá, cho tôi mượn làm chỗ chống một chút.”
Tôi:
“Ồ ồ ồ.”
Tiểu Hắc:
“Đàn chị, em có thể gọi chị là chị không?”
Tôi:
“À cái này, cái này…”
Nguy Lương:
“Đầu tôi cũng hơi đau, hít, có phải trước đó chưa kiểm tra ra chấn động não không.”
Tóc vụn của anh cọ bên tai, hơi nóng như có như không phả lên cổ.
Não tôi sắp cháy đến mất trí rồi, nói cũng không rõ.
“Có lẽ, vậy, quay lại bệnh viện?”
“Không cần, cứ về ký túc xá trước đi, tôi nghỉ ngơi một lát là được.”
Tiểu Hắc mặt đầy mờ mịt, nhìn theo hai chúng tôi rời đi.
Nguy Lương cong khóe môi cười, nửa kéo nửa dìu được tôi đưa về ký túc xá.
Buổi tối tôi tắm xong, ra ngoài thì thấy tin nhắn trong điện thoại nổ tung.
Có một ít là đủ loại hỏi han của Tiểu Hắc, có một ít là tin nhắn trong nhóm chị em, người được ghim trên đầu cũng gửi tin nhắn tới.
Nguy Lương:
“Cậu có người mình thích không?”
Tôi trực tiếp kích động nhảy bật lên, nhưng lăn qua lăn lại trên giường cả nửa ngày mới rụt rè trả lời:
“Có chứ, anh ấy đang trò chuyện với tôi.”
Nguy Lương trả lời trong giây lát:
“Được, hai người trò chuyện đi, tôi ngủ trước.”
Tôi: ???
Chẳng lẽ?
Trong lòng tôi có một linh cảm không lành.
Đây chính là từ chối uyển chuyển trong truyền thuyết sao?
Hóa ra những mập mờ kia là tôi tự đa tình sao?
Tôi không tin!
18
Rạng sáng.
Nguy Lương lại gửi cho tôi một tin nhắn:
“Vậy chúng ta tính là gì? Chuyện cậu hôn tôi thì sao?”
Đây là muốn phân rõ quan hệ với tôi?
Tôi buồn từ trong lòng tới:
“Tôi hôn cậu, nên chúng ta là tình bạn môi.”
Tình bạn thuần khiết.
Tôi vốn còn muốn gửi thêm gì đó để cứu vãn, tin nhắn mới lại xuất hiện dấu chấm than đỏ.
Tôi vậy mà bị xóa rồi!