Chương 5 - Bí Mật Nơi Lễ Hội Nghệ Thuật

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ngẩng đầu nhìn, Nguy Lương khom lưng cong người, rên khẽ:

“Giết tôi cần gì dùng bom hạt nhân.”

Hai tay tôi run rẩy, chẳng kịp xin lỗi, giọng thấp thỏm bất an:

“Cậu thấy không? Ma, ma đó, ngay sau lưng tôi.”

Đôi mắt Nguy Lương rất sáng trong bóng đêm. Anh ngẩng mắt quét qua sau lưng tôi, rồi dừng lại.

Tôi căng thẳng túm lấy anh:

“Có không?”

Anh cong khóe môi, gật đầu như thật:

“Có chứ, nhiều lắm, cậu nhìn xem?”

Cái gì?

Tôi cứng đờ, từng chút từng chút quay đầu. Hành lang trống rỗng, chẳng có gì cả.

Vừa mới thở phào, bỗng bên tai vang lên tiếng thì thầm lạnh lẽo:

“Ở trước mặt cậu đó.”

Tôi phát ra tiếng thét chói tai.

Nguy Lương cười đến mức mắt cũng híp lại.

Đêm đó, tôi mất ngủ cả đêm, giống như bị hút khô tinh khí dựa trên giường:

“Báo ứng, đây là báo ứng tôi đáng phải nhận…”

Nguy Lương: Vui.

14

Sáng hôm sau, tôi đi trả xe ba bánh.

Ông chủ tiệm trái cây trong trường nhìn bánh xe mới tinh, nhíu mày nói:

“Ý cháu là, cái bánh xe cũ kia bỗng nghĩ thông rồi, tự lăn ra ngoài?”

Tôi gãi gãi băng gạc bên đầu, hehe cười:

“Đúng ạ, có lẽ nó có tâm sự gì đó. Nhưng đổi một bánh xe mới cũng khá tốt đúng không chú?”

Vầng nhăn chữ xuyên của chú ấy lập tức giãn ra:

“Đúng là vậy, cô bé cháu cũng biết mang may mắn tới cho người khác đấy.”

Nguy Lương đang bó hai tay trong bệnh viện bỗng hắt xì một cái:

“?”

Chú tiệm trái cây còn khá vui, bảo tôi chọn ít trái cây mang đi.

Tôi đáng thương chỉ chỉ quả sầu riêng Musang King siêu to.

Chú:

“Mang đi đi, cô bé ba ngày hai bữa khắp người đầy thương tích, còn ra ngoài đạp xe ba bánh, đáng thương thật…”

Khi tôi đẩy cửa phòng bệnh, Nguy Lương đang được đám vệ sĩ vây quanh hỏi han ân cần. Thấy tôi, anh khựng lại một chút.

Anh mở miệng:

“Đi săn về rồi à?”

Tôi ôm quả sầu riêng lớn:

“……”

Anh đầu đinh nhìn thấy tôi, trong mắt bốc lên ngọn lửa hừng hực, xông lên định túm cổ áo tôi:

“Chỉ mấy phút không trông chừng, cô mà cũng có thể hành hạ đại ca tôi thành không ra hình người!”

Tôi né tránh max điểm, vừa định lùi lại, lại thấy Nguy Lương duỗi một chân dài ra chặn anh đầu đinh.

“Được rồi, tôi chẳng phải vẫn còn hai chân tốt à.”

Tôi cười gượng dâng lên quả sầu riêng lớn, lén gửi tin nhắn vào nhóm ký túc xá:

“Nguy! Bị toàn quân địch bao vây, mau tới cứu viện.”

Anh đầu đinh liếc nhìn:

“Cô làm gì lén lén lút lút đó?”

Tôi nhanh tay chuyển màn hình sang trang Douyin, ngẩng đầu nói:

“À, ha ha, lướt video ngắn chút thôi.”

Nhưng vẻ mặt anh đầu đinh lại càng kỳ quái hơn. Giây sau, cậu ta giơ tay lớn tiếng hét với Nguy Lương:

“Tại hạ muốn tố cáo cô gái hoang dã tư thông, làm loạn bệnh viện, tội không thể tha!”

Tôi cuống lên:

“Cậu nói linh tinh gì vậy!”

Tôi cúi đầu nhìn. Trên màn hình vừa hay là một anh trai cơ bụng da đen bán khỏa thân đang livestream nhảy nóng. Ngón tay tôi vì căng thẳng còn điên cuồng bấm like tặng hoa.

Tôi: “……”

Nguy Lương: “……”

Cho tôi một suất lên sân thượng nhảy lầu.

15

Một lát sau, cửa phòng bệnh bỗng bị đẩy ra, phá tan bầu không khí lúng túng.

“Ô, đều ở đây à, sao yên lặng vậy.”

Tiểu Lam sải bước tiến lên, phía sau là từng người bạn cùng phòng đủ màu sắc lần lượt đi vào.

Trên mặt các cô ấy không ai là không trang điểm kiểu đi đánh nhau đậm lè. Màu son có xanh dương, xanh lá, tím, vàng, đỏ…

Cảm ơn, em gái tôi đây cũng không cẩn thận bị dọa giật mình.

Chứ đừng nói tới đám nam sinh đại học chưa thấy sự đời này.

Tiểu Lam ngẩng đầu từng bước ép tới gần anh đầu đinh:

“Nhóc con, cậu bắt nạt em gái tôi à?”

Giọng điệu hung dữ của cô ấy kết hợp môi xanh và đường eyeliner bay tới thái dương, tựa như hùng ưng xổ lồng.

Ánh mắt anh đầu đinh đã hoàn toàn ngây dại.

Cậu ta nhắm mắt, thẳng đờ ngã về sau, ngất xỉu.

Điểm này thì khá giống đại ca cậu ta.

Hai phe nhân mã tập hợp đủ, phòng bệnh vốn không lớn lại càng chật chội.

Tôi và Nguy Lương ngồi im lặng trên hai giường bệnh ở giữa.

Đoàn vệ sĩ và đội cầu vồng chiếm cứ hai bên, chiến tranh ánh mắt không bên nào nhường bên nào.

Tôi và Nguy Lương nhìn nhau, không hẹn mà cùng nhìn ra sống không còn gì luyến tiếc trong mắt đối phương.

Anh: Nghĩ cách tiễn bọn họ đi.

Tôi: Ồ ồ ồ, tôi có chủ ý rồi.

Tiểu Hồng nghi hoặc hỏi:

“Hai người nháy mắt ra hiệu làm gì thế? Du Mễ?”

Tôi đỡ trán, yếu ớt như liễu rũ trong gió ngã xuống giường:

“Ừm, đầu tớ chóng mặt quá, có lẽ trong phòng bí bách quá.”

Nguy Lương “à” một tiếng phụ họa:

“Tôi cũng hơi vậy.”

Tôi:

“Ôi mẹ ơi, cảm giác sắp không thở nổi rồi.”

Nguy Lương:

“Tôi cũng vậy.”

Tôi:

“Ôi da da, hình như còn hơi buồn nôn, cổ họng trào nước chua.”

Nguy Lương cong người làm bộ đau đớn:

“Tôi cũng vậy.”

Đoàn vệ sĩ và đội cầu vồng:

“……”

Tiểu Lục bỗng trợn to đôi mắt hạnh, đập nắm tay kinh hô:

“Mới một đêm, không thể mang thai nhanh vậy đâu!”

Anh đầu đinh là người đầu tiên đứng bật dậy:

“Đại ca, anh mang thai rồi?!”

Nguy Lương:

“…… Cút.”

Anh tóc mullet bừng tỉnh đại ngộ:

“Thảo nào mấy hôm nay đại ca có vầng sáng như mẹ hiền.”

Nguy Lương:

“Cậu cũng cút.”

16

Buổi tối khi đút cơm cho anh, tôi vẫn còn cười:

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)