Chương 9 - Bí Mật Mang Thai Của Tôi
“Tô Đường.” Anh nhìn tôi, “Đây không phải chuyện khách sáo. Nó là con trai anh.”
Tôi ngậm miệng.
“Giấy chứng sinh đã ghi tên anh. Sau này nếu hộ khẩu đăng ký bên em, anh không có ý kiến. Nhưng quyền thăm nom”
“Anh có thể đến thăm con bất cứ lúc nào.” Tôi nhanh chóng nói tiếp.
Anh gật đầu.
Im lặng một lúc.
Trong không khí chỉ còn tiếng ù của hệ thống sưởi và thỉnh thoảng có tiếng thằng nhóc trở mình sột soạt từ phòng ngủ phụ truyền ra.
“Còn một chuyện nữa.” Anh nói.
“Chuyện gì?”
“Anh cần một lời giải thích.”
Tim tôi thắt lại.
Đến rồi.
Điều nên đến cuối cùng vẫn đến.
Một tuần qua anh không nhắc tới, không phải không để tâm, mà là đang đợi tình trạng của tôi tốt hơn.
“Tại sao lại giấu anh?”
Giọng anh rất bình tĩnh.
Không mang ý chất vấn.
Mà giống nhưem nợ anh một câu trả lời, anh đã đợi rất lâu rồi.
Tôi đặt thìa xuống, lau miệng.
“Anh còn nhớ khoảng thời gian trước khi chia tay không?”
Anh không nói, chờ tôi tiếp tục.
“Anh đang chuẩn bị kỳ đánh giá lên chức trưởng khoa. Mỗi ngày sáu giờ sáng ra khỏi nhà, mười một, mười hai giờ đêm mới về. Có lúc phẫu thuật suốt đêm, trực tiếp ngủ lại bệnh viện. Suốt hai tháng, những lời chúng ta nói với nhau cộng lại chưa đến năm mươi câu.”
“Anh nhớ.”
“Khoảng thời gian đó anh gầy năm cân. Quầng thâm mắt nặng như trang điểm mắt khói. Có một tối anh về, đứng ở lối vào suốt năm phút không nhúc nhích. Em hỏi anh làm sao, anh nói không có gì, chỉ hơi mệt.”
Tôi hít một hơi.
“Ngày hôm đó em vừa thử ra.”
“Hai vạch.”
Ngón tay anh hơi siết quanh chiếc cốc.
“Phản ứng đầu tiên của em khi ấy không phải vui mừng. Mà làxong rồi.”
“Em cảm thấy anh không chịu nổi.”
“Em cảm thấy anh đã đến cực hạn. Tình trạng của anh lúc đó, nếu lại thêm một đứa trẻ, một đứa trẻ cần tiền, cần sức lực, cần thời gianem sợ anh không chống đỡ nổi.”
“Cho nên em thay anh quyết định.”
Lúc nói câu này, cuối cùng giọng anh cũng có chút thay đổi.
Không phải tức giận.
Mà là thất vọng.
Kiểu thất vọng còn khiến người khác khó chịu hơn tức giận.
“Tô Đường, em có biết vấn đề lớn nhất trong logic của em là gì không?”
“……”
“Em coi anh thành một người cần được bảo vệ.”
Tôi sững sờ.
“Em cảm thấy anh yếu đuối đến mức ngay cả việc biết mình sắp làm cha cũng không chịu nổi.”
“Không phải”
“Vậy là gì?” Anh nhìn tôi, ánh mắt u tối nhưng tỉnh táo, “Em cảm thấy anh không đáng tin? Cảm thấy anh sẽ không chịu trách nhiệm? Hay cảm thấy anh sẽ bắt em bỏ đứa bé?”
“Đều không phải!” Tôi cuống lên, “Em chỉem chỉ không muốn anh phải chịu thêm áp lực. Anh đã đủ mệt rồi.”
“Nhưng em có từng nghĩ,” giọng anh trầm xuống, “sau khi em bỏ chạy, anh còn mệt hơn không?”
Hơi thở tôi dừng lại trong thoáng chốc.
“Em cho rằng anh không biết tại sao em đột nhiên chia tay sao? Tính cách không hợp gì chứ, em lừa ai vậy? Chúng ta ở bên nhau ba năm, đã bao giờ không hợp tính chưa?”
“Anh từng tìm em?”
“Tìm suốt hai tháng.” Anh bình thản nói, “Em đổi số điện thoại, chuyển nhà, chặn tất cả mọi người trên mạng xã hội. Anh hỏi Kiều An, cô ấy nói em đi công tác xa. Anh đến công ty em, lễ tân nói em đã nghỉ việc.”
Tôi không nói.
Bởi vì tất cả những điều này tôi đều biết.
Kiều An từng nói với tôi, anh đã đến tìm không chỉ một lần.
Nhưng lúc ấy tôi đã quyết định.
Không quay đầu.
“Hai tháng sau anh không tìm nữa.” Anh đặt cốc xuống bàn, “Anh cảm thấy có lẽ em thật sự không muốn gặp anh.”
“……”
“Anh tôn trọng lựa chọn của em. Cho dù anh không hiểu.”
Anh đứng dậy, cầm bát canh đã nguội trước mặt tôi đổ vào bồn rửa.
Quay lưng về phía tôi, tiếng vòi nước chảy ào ào một lúc.
Sau đó anh tắt nước, lau khô tay.
“Anh không đến để tính sổ chuyện cũ.” Anh xoay người, dựa vào bàn bếp.
“Anh chỉ cần em biếtquyết định đó của em không chỉ ảnh hưởng đến một mình em.”
“Em biết.” Giọng tôi rất nhẹ, “Em xin lỗi.”
Đến lúc nói ra ba chữ ấy, tôi mới phát hiện chúng nặng nề đến mức nào.
Tám tháng rồi.
Ba chữ tôi nợ anh cuối cùng cũng đã trả.
Anh nhìn tôi vài giây.
Sau đó gật đầu.
“Được rồi.”
“Được rồi?”
“Được rồi. Xin lỗi xong, chuyện này bỏ qua.”
“Dễ dàng như vậy sao?”
Anh khoanh tay: “Em muốn anh không tha thứ cho em à?”
“Không phải, em……”
“Tô Đường, em hiểu tính anh mà. Anh không ghi thù, ghi thù quá mệt.” Anh dừng lại một chút, “Nhưng sau này có chuyện gì đừng tự mình gánh. Bất kể chúng ta có quan hệ gì.”
Bốn chữ “có quan hệ gì” được nhẹ nhàng lướt qua.
Tôi nghe được nửa câu anh không nói
Bây giờ chúng tôi không có quan hệ gì.
Chỉ là cha mẹ của đứa bé.
Chỉ thế mà thôi.
“Em biết rồi.” Tôi nói.
Anh ừ một tiếng, cầm chiếc chăn trên sofa.
“Ngủ sớm đi. Ngày mai mẹ em đến, còn phải náo loạn một phen.”
Anh đi về phía phòng khách, tắt đèn phòng ăn.
Để lại một mình tôi ngồi trong bóng tối.
Trong tay vẫn nắm chiếc thìa.
Bỏ qua.
Anh nói bỏ qua.
Vậy tại sao ngực tôi lại nghẹn đến thế?
Tôi đặt thìa xuống, trở về phòng ngủ chính.
Nằm trên giường nhìn chằm chằm trần nhà.
Chiếc giường này quá lớn.
Rộng một mét tám.
Bình thường anh ngủ một mình trên chiếc giường lớn như vậy.