Chương 8 - Bí Mật Mang Thai Của Tôi
Tôi nuốt những lời còn lại xuống.
Không tranh nổi với anh.
Từ trước đến nay đều chưa từng tranh thắng.
Lúc còn yêu nhau cũng như vậy.
Tôi nói mình không lạnh, anh sẽ khoác áo ngoài lên người tôi rồi nói “anh nóng”.
Tôi nói mình không đói, anh sẽ gọi hai phần đồ ăn rồi nói “anh gọi nhiều quá, ăn không hết”.
Con người anh chính là như vậyvĩnh viễn không trực tiếp bày tỏ sự quan tâm, nhưng sẽ dùng hành động sắp xếp bạn đến mức không còn đường cự tuyệt.
Đêm đầu tiên thuận lợi khác thường.
Thằng nhóc uống sữa xong liền ngủ, giữa đêm chỉ tỉnh một lần.
Phó Diễm nghe thấy động tĩnh còn nhanh hơn tôi. Tôi vừa chống tay ngồi dậy, anh đã bước vào.
“Để anh.”
Tốc độ thay bỉm của anh nhanh gấp ba lần tôi, bế lên vỗ ợ cũng vô cùng thuần thục, thay xong lại dỗ ngủ.
Toàn bộ quá trình chưa đến mười phút.
Tôi tựa đầu giường nhìn anh bận rộn, có cảm giác không chân thực như đang xem phim tài liệu.
“Anh chắc chắn chưa từng lén nuôi trẻ con chứ?”
Anh không ngẩng đầu: “Chắc chắn.”
“Vậy thiên phú của anh mạnh quá.”
“Đây không phải thiên phú, mà là trách nhiệm.”
Nói xong, anh nhét góc chăn nhỏ cho ngay ngắn rồi đứng thẳng dậy.
Khi đi ngang qua giường tôi, anh dừng lại.
“Ngủ đi, ngày mai vẫn còn cả một ngày.”
“Ừ.”
Anh đi rồi.
Cửa khép hờ, để lại một khe sáng.
Tôi nhìn khe sáng ấy rất lâu.
Nói thế nào nhỉ.
Cảm giác ở nhà Phó Diễm hoàn toàn khác lúc chúng tôi yêu nhau tám tháng trước.
Trước đây khi ở bên nhau, ngày tháng trôi rất chậm.
Cuối tuần cùng đi mua thức ăn, anh nấu cơm tôi rửa bát, buổi tối cuộn mình trên sofa xem phim, anh không xem phim kinh dị nhưng tôi cứ cố tình bật.
Cãi nhau cũng chỉ vì những chuyện vụn vặtkem đánh răng phải bóp từ giữa hay từ đuôi, có cần hạ nắp bồn cầu xuống không, trước khi ra ngoài rốt cuộc cần trang điểm bao lâu.
Những ngày tháng ấy nhẹ bẫng, giống như ngâm mình trong nước ấm.
Bây giờ thì khác.
Bây giờ giữa chúng tôi có một đứa trẻ, một lời nói dối và khoảng trống tám tháng.
Mỗi ngày đều giống như đi trên dây.
Anh khách sáo với tôi vừa đủ.
Không lạnh nhạt, nhưng cũng không có sự thân mật dư thừa.
Nấu cơm sẽ làm thêm phần của tôi, nhưng không ngồi xuống ăn cùng.
Giúp chăm con, nhưng không ở cùng phòng với tôi quá lâu.
Giống như bạn cùng thuê nhà.
Có một thú cưng được cả hai cùng nuôià không, là một đứa trẻ.
Nhưng đôi khi sẽ xuất hiện một vài khoảnh khắc như thế này
Ví dụ tối ngày thứ ba, dù dỗ thế nào đứa bé cũng không ngủ, khóc suốt bốn mươi phút, tôi đã mệt đến mức tựa tường sắp ngủ thiếp đi.
Phó Diễm đón lấy đứa bé, vừa vỗ vừa đi nửa vòng phòng khách.
Khi đi ngang qua cửa phòng ngủ chính, anh nhìn tôi một cái rồi nói: “Đi ngủ.”
Tôi nói không cần, đợi thêm một lúc.
Anh không nói nữa.
Nhưng mười phút sau, khi tôi mơ màng tựa khung cửa sắp trượt xuống, cảm giác có người đỡ lấy mình.
Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, tôi được đẩy trở lại giường.
Chăn được kéo lên.
Trong không khí có mùi tuyết tùng thoảng qua.
Rất nhạt, chỉ một thoáng đã biến mất.
Sáng hôm sau tỉnh lại, đứa bé đã ngủ ngon lành trong nôi.
Chăn trên sofa phòng khách được gấp ngay ngắn.
Trên bàn ăn có một bát cháo thịt nạc vẫn còn ấm, bên cạnh dán một tờ giấy nhớ:
“Tám giờ đi làm, buổi trưa về. Cháo nguội thì quay trong lò vi sóng ba mươi giây.”
Tôi bóc tờ giấy nhớ xuống.
Tờ giấy rất nhỏ, nét chữ ngay ngắn.
Là phong cách trước sau như một của Phó Diễm, chỉnh tề như đang viết bệnh án.
Tôi cầm tờ giấy, đứng trong bếp suốt một phút.
Sau đó kẹp nó vào ví.
Cũng không biết vì sao.
Có lẽ đầu óc sau sinh không tỉnh táo.
Đúng.
Chắc chắn là vậy.
【Chương 9】
Thời hạn một tuần đến nhanh hơn tôi tưởng.
Ngày thứ sáu, mẹ gọi điện nói: “Ngày mai mẹ qua con thu dọn đồ đạc trước đi, về nhà mẹ ở cữ.”
“Vâng.”
Tôi cúp máy, tâm trạng phức tạp nhìn chiếc nôi trong phòng ngủ phụ.
Trên tường phía trên chiếc nôi dán bảy đám mây, tôi đã đếm.
Trong đó có một đám bị dán lệch, mép hơi cong lên.
Không hiểu vì sao, đám mây bị lệch ấy lại khiến tôi để tâm hơn sáu đám còn lại.
Bởi vì nó chứng minh rằnglúc ba bốn giờ sáng, sau khi lắp xong đồ đạc, Phó Diễm đã buồn ngủ đến mức không dán thẳng nổi nữa.
Nhưng anh vẫn dán.
Tối đó Phó Diễm tan làm về.
Hôm nay tương đối muộn, gần chín giờ.
Vừa vào cửa đã nhìn về phía nôi, xác nhận thằng nhóc đang ngủ.
Sau đó vào bếp hâm nóng phần canh mua bên ngoài rồi mang đến cho tôi.
Tôi ngồi trước bàn ăn, nhận bát.
“Ngày mai mẹ em đến đón.”
“Ừ.”
“Em thu dọn đồ đạc, sáng mai sẽ đi.”
“Được.”
Chỉ vậy thôi sao?
Bình tĩnh như thế?
Ngay cả một câu khách sáo “ở thêm vài ngày” cũng không có?
Được thôi.
Vốn đã thống nhất là một tuần.
Người ta giữ lời, tôi nên cảm ơn mới đúng.
Tôi cúi đầu uống canh, uống hai ngụm, dùng thìa khuấy trong bát.
“Cái đó……”
“Ừ?”
“Chuyện của đứa bé, sau này sắp xếp thế nào? Anh có suy nghĩ gì?”
Phó Diễm ngồi đối diện, trong tay cầm một cốc nước.
“Mỗi tuần anh sẽ đến thăm ít nhất hai lần. Thời gian nào bên em thuận tiện thì nói với anh.”
“Được.”
“Tiền nuôi dưỡng anh sẽ chuyển cho em mỗi tháng.”
“Không cần phải”