Chương 4 - Bí Mật Đáng Sợ Trong Núi Rừng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

13

“Anh mày với mày giống nhau, đều là số khổ.”

“Lúc nó sinh ra, cả làng đều vui mừng, nhưng đáng tiếc… nó không có cái mệnh đó.”

Ông nội châm một điếu thuốc, ánh mắt tràn đầy hồi ức.

“Mệnh của nó quá yếu, bị đưa vào bụng rắn chưa đến ba ngày đã sắp không chịu nổi, chúng tao đành phải mổ lấy ra sớm.”

“Nhưng ba hồn bảy phách của nó, có một hồn một phách bị giữ lại trong bụng rắn, nên mới thành ra đần độn.”

“Người hồn phách không đủ, không sống quá mười tám tuổi.”

“Mùa đông năm ngoái, nó đã ch/ết rồi.”

“Nhưng nhà họ Vương phải có người nối dõi, tao chỉ có thể dùng cổ pháp, định kỳ thay m/áu rắn toàn thân cho nó để kéo dài mạng sống.”

Ông nội nhả khói thuốc, thở dài.

“Đồ ngu, mày không phát hiện ra à?”

“Anh mày chưa bao giờ ngủ trong phòng!”

“Rắn tính lạnh, cái quan tài đó chính là chỗ nó ngủ.”

“Nhưng quỷ thì vẫn là quỷ… nó có phải đang muốn kéo mày cùng hại tao không?”

Ông quay đầu, lạnh lùng nhìn tôi.

Lưng tôi lạnh toát.

Trong đầu chỉ toàn những lời ông vừa nói.

“Đồ ngu! Con đàn bà ngu như heo!”

“Dùng người ch/ết kéo dài mạng sống vốn không phải cách lâu dài.”

“Nó muốn hại cả hai chúng ta, rồi quay lại chiếm thân xác đứa bé kia!”

“Mày tự nghĩ cho kỹ đi!”

“Tao đi g/iết cái thứ nửa người nửa quỷ đó trước!”

“Ngu xuẩn!”

Ông kéo tôi ra khỏi hầm, khóa trái cửa phòng, rồi cầm dao lao ra ngoài.

Tôi ôm đầu gối ngồi trên đất.

Đầu óc rối như tơ.

Ông nội… hay anh trai…

Tôi hoàn toàn không biết ai đang nói thật.

14

Ngoài cửa sổ, chim đêm kêu “gụ gụ”.

Tôi bực bội, đầu óc rối loạn.

Nhưng nghĩ kỹ lại…

Con đường trước mặt tôi rất đơn giản.

Tin anh trai.

Tin ông nội.

Hoặc không tin ai cả.

Nhưng từ đầu đến cuối…

Ông nội chưa từng để tôi nhìn thấy trong quan tài là ai.

Muốn biết sự thật.

Chỉ có một cách.

Mở quan tài.

Tôi dần siết chặt ánh mắt.

Dù ai đúng ai sai…

Tôi cũng phải biết rõ chuyện gì đang xảy ra.

Tôi lật tung giường.

Dồn hết sức đá mạnh.

Mấy viên gạch đất rơi xuống.

Tôi mừng rỡ.

Nhặt gạch lên đập vào cửa sổ.

Cửa bị khóa ngoài, không phá được.

Muốn thoát ra…

Chỉ còn cách này.

“Bịch! Bịch!”

Cửa sổ bị tôi đập vỡ.

Con rắn “quá sơn phong” không biết bị ông nội mang đi đâu.

Sân trống trơn.

Tôi lao thẳng vào phòng ông nội.

Hôm nay…

Không ai cản được tôi mở quan tài.

Lần thứ hai xuống hầm.

Tôi không còn sợ như trước.

Không biết là phẫn nộ hay căng thẳng.

Nhưng tôi cảm thấy…

Người trong quan tài có liên quan rất lớn đến mình.

Tôi đặt đèn xuống.

Nghiến răng.

Dồn hết sức.

Hai chân dần lún xuống đất.

“Ầm!”

Nắp quan tài bật mở.

Một luồng khí lạnh ập ra.

Bên trong…

Có một thân hình nhỏ gầy nằm đó.

Tim tôi thắt lại.

Tôi quay người cầm đèn.

Chậm rãi tiến lại gần.

Ánh đèn dần chiếu rõ.

Tôi nhìn thấy…

Rồi đứng chết lặng.

Người nằm trong đó…

Không phải ông nội.

Cũng không phải anh trai.

Mà là…

Chính tôi.

15

Trong quan tài.

Cơ thể tôi gầy gò, trần trụi.

Bị đóng bảy cây “đinh trấn th/ể”.

Cái bụng xẹp lép, nhăn nhúm như quả bóng vỡ.

Tay tôi buông ra.

Đèn dầu rơi xuống đất.

Vậy ra…

Tôi đã ch/ết rồi sao…

Vậy tại sao…

Tôi vẫn còn “sống”…?

Đột nhiên.

Đầu tôi đau như muốn nổ tung.

Tôi quỳ xuống.

Dùng đầu đập vào quan tài.

Từng mảnh ký ức vỡ vụn ùa về.

Tôi…

Không phải Vương Tiểu Thảo.

Tôi là…

Lý Mộng.

Chị dâu…

Mới là Vương Tiểu Thảo.

Chúng tôi từng là bạn thân nhất thời đại học.

Mùa hè năm nhất.

Cô ấy nói nhà ở vùng núi sâu, khí hậu dễ chịu, rủ tôi về chơi.

Tôi vui vẻ đồng ý.

Không ngờ…

Đó lại là cái bẫy.

Làng họ quá nghèo.

Anh trai không lấy được vợ.

Tiểu Thảo đi học nhờ trợ cấp.

Ngày nhập học.

Ông nội đưa ra điều kiện.

“Phải lừa về một người phụ nữ cho anh mày.”

“Nếu không… mày sẽ phải gả cho nó.”

Tiểu Thảo sợ hãi.

Cô ấy biết hậu quả của hôn nhân cận huyết.

Vì vậy…

Cô ta chọn tôi.

Đứa ngốc dễ lừa.

Để ngăn tôi chạy.

Ông nội lấy th/uốc từ “Tái Hoa Đà”.

Ngày nào cũng ép tôi uống.

Ký ức tôi dần biến mất.

Thậm chí quên cả mình là ai.

Cho đến ngày đó.

Tôi bị trói trên giường.

Phần dưới cơ thể bị rạch một vết lớn.

Tiểu Thảo đứng bên, rắc tro cỏ cây.

Ông nội nâng một khối thịt.

Bên trong là một đứa bé.

“Haha! Nhà họ Vương có hậu rồi!”

“Lần này nhất định thành công!”

Ông ta mang đứa bé đi.

Nhưng…

Một đứa bé…

Làm sao sống nổi trong bụng rắn bảy ngày?

Đứa bé nhanh chóng ngạt thở.

Tro không cầm được m/áu.

Tôi ch/ết vì mất m/áu.

Đứa bé cũng không sống.

Ông nội phát điên.

Đánh mắng thi th/ể tôi.

Sau đó sai Tiểu Thảo đem tôi vứt ra bãi tha ma.

Không ngờ…

Một con mèo đen khiến tôi “tỉnh lại”.

Đêm đó…

Tôi tự đi về nhà.

Ông nội và anh trai sợ hãi.

Nhưng vì tôi uống quá nhiều “thuốc mê”.

Ngay cả khi thành quỷ…

Tôi cũng không nhớ mình là ai.

Quỷ muốn đòi mạng.

Chưa báo thù xong sẽ không đi đầu thai.

Ông nội không còn cách nào.

Mời bà đồng đến.

Nhốt hồn tôi vào hình nhân giấy.

Từ đó…

Trên đời không còn Lý Mộng.

Chỉ còn “Tiểu Thảo”.

Còn chị dâu…

Thay thế tôi.

Trở thành công cụ sinh con.

Tôi cười lạnh.

Không trách cô ta hận tôi.

Trong mắt cô ta…

Tôi vô dụng.

Không sinh được con.

Khiến cô ta rơi vào kết cục giống tôi.

Ánh mắt tôi lạnh dần.

Vương Tiểu Thảo…

Còn cả “ông nội”, “anh trai”…

Nỗi đau tôi chịu…

Tôi sẽ trả lại gấp trăm lần.

Không một ai thoát.

16

Tôi lần lượt rút từng cây đinh khỏi thi th/ể mình.

Khi cây cuối cùng được rút ra.

Một lực hút mạnh kéo tôi lại.

Tôi nhắm mắt.

Cảm nhận linh hồn trở về.

Mở mắt ra.

Tôi ngồi dậy từ quan tài.

Cơ thể cứng đờ.

Dưới đất…

Là hình nhân giấy.

Tôi thở ra một luồng khí lạnh.

Việc cần làm còn rất nhiều.

Nhưng việc đầu tiên…

Là thi th/ể “chị dâu”.

Tôi đã dùng chăn đỏ quấn.

Chôn đứng.

Đó là đại kỵ.

Lại còn nhét mèo đen vào bụng.

Nếu cô ta sống lại…

Sẽ trở thành lệ quỷ còn đáng sợ hơn tôi.

Tôi cầm bảy cây đinh.

Phóng nhanh về bãi tha ma.

Dưới ánh trăng.

Ngôi mộ trông vô cùng quỷ dị.

Ánh trăng tụ lại thành vòng xoáy.

Liên tục đổ xuống mộ.

Đất bắt đầu nhô lên.

Như có thứ gì đang chui ra.

Sắc mặt tôi biến đổi.

Chưa thành hình…

Đã gây dị tượng.

Tôi đào đất.

Mở quan tài.

Chị dâu nằm đó.

Da dẻ hồng hào.

Hai chiếc răng nanh mọc dài.

Tôi hít sâu.

Cầm đinh.

Đóng mạnh xuống đầu.

“Á!!!”

Tiếng hét thê lương vang lên.

Bầy quạ bay tán loạn.

Chị mở mắt.

Tay vung tới.

Móng đen dài suýt chạm vào mắt tôi.

Nhưng cây đinh như đóng chặt.

Giữ chị trên quan tài.

“Mày làm gì vậy!!”

“Con đ/ĩ! Rút đinh ra!!”

Tôi cười.

“Vương Tiểu Thảo.”

“Trước kia mày thích dùng đồ của tao lắm mà.”

“Tao mua gì, mày mua theo.”

“Tao thích ai, mày cũng tranh.”

“Thích nhặt đồ tao dùng à?”

“Đây… tao cho mày hết!”

Tôi điên cuồng đóng từng cây đinh.

Cơ thể chị dần thối rữa.

Chỉ còn tiếng gào thét.

Sau bảy ngày…

Quỷ sẽ thành hình.

Không ai ngăn nổi.

May mà tôi kịp.

Gi/ết cô ta trước khi hoàn toàn biến thành lệ quỷ.

Nhưng trong lòng…

Vẫn trống rỗng.

Nghĩ đến cha mẹ…

Tôi muốn khóc.

Nếu họ biết…

Chắc sẽ đau khổ lắm…

17

Tại nhà “Tái Hoa Đà”.

Tôi đứng ngoài cửa sổ.

Nhìn thấy ông nội và anh trai đang canh con rắn.

Mơ màng buồn ngủ.

Hóa ra…

Ông ta vẫn lừa tôi.

Nói gì mà đi g/iết anh trai.

Trong mắt ông ta…

Chỉ cần còn có thể nối dõi.

Anh trai vẫn có giá trị.

Tôi…

Lại nhận giặc làm cha.

Phục vụ cho hai kẻ không bằng cầm thú.

Thật nực cười.

Thật đáng thương.

Tôi thổi vài luồng khí lạnh vào nhà.

Mọi người lần lượt ngã xuống.

Không lâu sau…

Nằm la liệt.

Khí đó có độc.

Người thường hít phải sẽ ngất.

Còn giảm tuổi thọ.

Tôi mở cửa sổ cho thoáng.

Không muốn ông ta ch/ết quá sớm.

Ch/ết như vậy…

Quá nhẹ nhàng.

Quả nhiên.

Mổ bụng rắn ra.

Đứa bé bên trong đã ch/ết từ lâu.

Tôi không phải người đầu tiên.

Ở nơi này…

Chắc đã có nhiều nạn nhân.

Ánh mắt tôi lạnh lẽo.

Cái làng mục nát này…

Không nên tồn tại.

Tôi đi khắp làng.

Thổi khí vào từng nhà.

Sau đêm nay…

Sẽ không còn ai sống.

18

“Tái Hoa Đà”, ông nội, anh trai.

Bị trói trên ghế.

Miệng nhét giẻ.

Ánh mắt đầy sợ hãi.

Trong núi không thiếu rắn.

Tôi bắt về cả rổ.

Lấy giẻ ra.

Ngồi đối diện.

“Ngươi… nhớ lại rồi?”

Ông nội tái mặt.

“Tiểu Thảo… à không… Lý Mộng…”

“Tao là chồng mày… mày không thể…”

Anh trai vẫn ngu xuẩn.

Còn muốn dùng tình cảm.

Hắn càng nói.

Tôi càng hận.

Hắn giả ngu để trốn tội.

Thậm chí khi ông nội làm nhục tôi…

Hắn còn đứng cười.

Tôi nghiến răng.

Cầm d/ao.

Tiến lại gần.

“Các người thích rắn đúng không?”

“Muốn có hậu đúng không?”

“Tôi giúp các người.”

Lưỡi d/ao rạch bụng họ.

Nội tạng trào ra.

Tôi chia rắn.

Nhét vào.

Khâu lại.

Cho họ ăn nhân sâm để giữ mạng.

Nhìn họ giãy giụa.

Tôi thấy như đang thưởng thức nghệ thuật.

Tiếng gào kéo dài suốt đêm.

Đến khi mặt trời mọc.

Rắn bò ra từ miệng, mũi, mắt họ.

Ngôi làng im lặng.

Không còn ai sống.

Tôi đứng đó.

Cười.

Rồi khóc.

Thù đã trả.

Nhưng…

Tôi còn đi đâu?

Cuộc đời tôi bị hủy hoại.

Hình phạt…

Quá nhẹ.

Ánh mắt tôi lạnh dần.

Tôi biết mình phải làm gì.

Hết.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)