Chương 3 - Bí Mật Đáng Sợ Trong Núi Rừng
9
Chị dâu đã đi rồi.
Giống như lúc chị bị đưa đến đây.
Không ai đón.
Cũng chẳng ai tiễn.
Tôi kéo chiếc xe gỗ chở thi th/ể của chị, đi rất lâu, cuối cùng mới đến được bãi tha ma.
Trời đã tối.
Vài con quạ đậu trên cành cây khô, phát ra tiếng kêu “quạ quạ” khiến người ta rợn người.
Trong lòng tôi lạnh buốt.
Chỉ muốn vứt chị xuống rồi quay đầu chạy về nhà.
Nhưng nhớ lại lời chị trước khi ch/ết, tôi run lên một cái, vội vàng lấy xẻng ra bắt đầu đào đất.
Đào được một lúc, nước mắt cứ thế rơi xuống.
Ai cũng b/ắt n/ạt tôi.
Chỉ vì tôi còn nhỏ sao?
Lúc chị còn sống, tôi chăm sóc chị mỗi ngày.
Rõ ràng biết tôi sợ ma nhất.
Vậy mà trước khi ch/ết lại còn dùng điều đó để uy hiếp tôi.
Trước khi ra ngoài, tôi lén mang theo tấm chăn đỏ duy nhất trong nhà, quấn quanh thi th/ể chị.
Chăn đỏ thì có rồi.
Nhưng nửa đêm thế này, biết đi đâu tìm mèo đen đây?
Nếu không làm theo lời chị…
Chị thật sự sẽ quay lại tìm tôi sao…
Ngay lúc tôi đang nghĩ lung tung.
Thi th/ể trên xe… dường như động đậy.
Tôi nuốt nước bọt, vội dụi mắt.
Chắc là do mệt quá nên nhìn nhầm.
“Bịch!”
Thi th/ể chị đột ngột ngồi bật dậy.
Chiếc xe gỗ phát ra tiếng “kẽo kẹt” ghê rợn.
Tim tôi như rơi xuống đáy.
Một luồng lạnh chạy thẳng lên đầu.
“Chị dâu… oan có đầu nợ có chủ… đừng tìm em… em nhát lắm… chị đi tìm ông nội đi!!”
Tôi quỳ sụp xuống đất, liên tục dập đầu.
Tiếng va chạm vang lên “cộp cộp”.
Tôi không dám ngẩng đầu lên nhìn.
“Ngôi mộ hoang phía đông… con mèo cái sinh ra một ổ mèo ch/ết… mày đi chọn con đen nhất nhét vào bụng tao… nếu không… đêm nay mày đừng hòng sống!”
Một giọng nói khàn đặc, quái dị vang lên bên tai tôi.
Nói xong.
Thi th/ể lại ngã xuống như cũ.
Tôi vừa khóc vừa gào, bò lăn bò lết chạy về phía mộ hoang phía đông.
10
Dưới ánh trăng.
Một ngôi mộ hoang bị thú đào phá một nửa, lẻ loi đứng đó.
Mấy con mèo con ướt sũng nằm trên đống xương người.
Trong đó có một con toàn thân đen kịt, như vừa nhúng qua mực.
Tôi cố nén buồn nôn, nhặt con mèo ch/ết lên, chạy về bên xe.
Tay run lẩy bẩy.
Tôi nhét nó vào trong bụng chị.
Không hiểu sao.
Tôi luôn cảm thấy xung quanh có thứ gì đó đang nhìn mình.
Da đầu tê dại.
Sau khi dùng hết sức, tôi cuối cùng cũng chôn chị theo tư thế đứng.
Tôi đã sợ đến mức hồn bay phách lạc.
Chiếc xe cũng không dám lấy lại.
Vừa chạy vừa hét.
Tôi lao thẳng về phía nhà.
Về đến nơi.
Tôi thở hổn hển, như con cá sắp cạn nước.
Uống liền nửa bình nước.
Tâm trạng mới dần bình tĩnh lại.
Ông nội và anh trai đều không thấy đâu.
Căn nhà trống rỗng.
Không một bóng người.
Không hiểu vì sao.
Tôi bỗng muốn khóc.
Chị dâu rõ ràng đã ch/ết.
Vậy tại sao còn nói chuyện được?
Chẳng lẽ… chị thật sự biến thành ma?
Trong đầu tôi không ngừng hiện lên cảnh chị bị đất vùi lấp.
Tôi luôn cảm thấy…
Chị đang cười với tôi.
Một cơn gió lạnh thổi qua.
Tôi run bắn người.
Thôi.
Không nghĩ nữa.
Chuyện này không phải thứ tôi có thể giải quyết.
Đợi ông nội về rồi nói sau.
Nhưng những lời anh trai nói ban ngày…
Như bóng ma ám lấy tôi.
“Ông nội đã ch/ết từ lâu… thi th/ể ở trong hầm…”
Trước đây ông nội thường đánh mắng tôi.
Nhưng tôi chưa từng hận.
Nếu không có ông.
Tôi đã ch/ết đói từ lâu.
Trong lòng tôi như có móng vuốt cào xé.
Tôi hít sâu một hơi.
Ánh mắt dần trở nên kiên định.
Dù thế nào.
Tôi cũng phải biết sự thật.
Nếu lời anh nói là thật.
Tôi thề…
Sẽ cùng anh g/iết “ông nội giả”…
Báo thù cho ông nội thật đang nằm dưới hầm.
11
Cầm đèn dầu.
Tôi rón rén bước vào phòng ông nội.
Lật tấm giường lên.
Lối xuống hầm nằm ngay bên dưới.
Trong trí nhớ của tôi.
Cái hầm này rất sâu.
Ông nội từng nói đào rộng để chứa nhiều lương thực.
Lúc trước tôi không để ý.
Nhưng bây giờ nghĩ lại…
Càng nghĩ càng rợn.
Dưới giường.
Một ổ khóa đồng hoen gỉ treo trên tấm gỗ.
Tôi nhíu mày.
Chìa khóa luôn ở trên người ông nội.
Vậy tôi phải làm sao…
Trong lòng đấu tranh dữ dội.
Nếu ông nội phát hiện tôi phá khóa…
Có khi sẽ đ/ánh đ/ập tôi đến ch/ết.
Nhưng nếu ông ta không phải ông nội thật…
Tôi còn định g/iết ông ta.
Thì cần gì quan tâm nữa.
Nghĩ đến đây.
Tôi nghiến răng.
Chạy ra cửa nhặt cục đá đập mạnh xuống.
Cửa hầm mở ra.
Một luồng khí lạnh thổi lên.
Toàn thân tôi nổi da gà.
Bên dưới tối đen.
Không nhìn thấy gì.
Nếu gặp thứ không sạch sẽ…
Tôi nuốt nước bọt.
Tay trái cầm đèn.
Tay phải cầm dao chặt củi.
Từng bước đi xuống.
Cái hầm rất sâu.
Mùi thối rữa nồng nặc.
Ánh đèn yếu ớt không đủ soi sáng.
Trong bóng tối.
Một chiếc quan tài đen nằm giữa hầm.
Tim tôi thắt lại.
Anh trai không nói dối.
Thật sự có quan tài.
Tôi run rẩy bước lại gần.
Nhiệt độ trong hầm rất thấp.
Mặt quan tài trơn lạnh như da cá đông.
Đèn dầu trong tay tôi lắc lư.
Phát ra tiếng “kẽo kẹt”.
Tôi cố trấn tĩnh.
Đặt đèn xuống.
Hai tay đặt lên nắp quan tài.
Chuẩn bị đẩy ra.
Đột nhiên.
Vai tôi nặng xuống.
Như có thứ gì đặt lên.
Tôi quay đầu.
Hồn vía như bay mất.
Một bàn tay trắng bệch đặt trên vai tôi.
Ngón tay dài.
Móng tay còn dính m/áu đỏ.
“Á!!!”
Tôi hét lên.
Bò lăn bò lết chạy về phía cửa hầm.
“Tiểu Thảo! Đứng lại! Đừng chạy!”
Tim tôi như vỡ ra.
Con ma này… còn biết tên tôi?!
Tay tôi vừa chạm được cửa.
Chưa kịp leo lên.
Cổ chân bỗng đau nhói.
Cả người bị kéo ngược xuống.
12
“Rầm!”
Tôi lăn từ cầu thang xuống.
Đầu đập vào quan tài.
Hoa mắt chóng mặt.
Toàn thân đau như rời ra.
“Đừng lại gần! Đừng ăn tôi! Tôi không ngon! Đi đi! Đi đi!!”
Tôi chỉ biết ôm đầu.
Nhắm chặt mắt.
“Đồ ngu! Tao là ông nội! Mở mắt ra mà nhìn!!”
Một cái tát giáng xuống đầu.
Tôi hé mắt nhìn qua kẽ tay.
Đúng là ông nội.
Tôi thở phào.
Nhưng…
Ông xuống đây từ lúc nào?
Không hề có tiếng động.
“Tiểu Thảo… gan mày lớn rồi đấy… dám xuống hầm… còn dám phá cửa… muốn tao đ/ánh đ/ập mày ch/ết à…”
Ông nhìn tôi.
Ánh mắt âm u.
Nhưng lúc này tôi lại không quá sợ.
Bị đánh…
Còn hơn gặp thứ kia.
“Không đúng… mày nhát như vậy… sao lại dám mở quan tài…”
Ông đột nhiên đổi sắc mặt.
Nhìn chằm chằm vào tôi.
“Có phải anh mày đã nói gì không? Nói!!”
Tôi giật mình.
Trong lòng hoảng loạn.
Ông ta… sao biết chuyện này?
Ông thở dài.
Xua tay.
Rồi đi về phía quan tài.
Tôi cắn răng.
Vẫn đi theo sau.
Có lẽ…
Sự thật sắp được phơi bày.
“Tiểu Thảo… anh mày…”
“Thực ra đã ch/ết từ lâu rồi.”
Tôi mở to mắt.
Đầu óc quay cuồng.
Ông đang nói gì…
Anh trai ch/ết từ lâu?!
“Nếu không tin… lại đây xem.”
Tôi vội bước tới.
Ông cầm đèn.
Chiếu lên đầu quan tài.
Trên đó…
Dán một tấm ảnh đen trắng.
Trong ảnh.
Anh trai cười ngốc nghếch.
Phía dưới ghi hai chữ…
Lý Mộng.
Tôi như bị sét đánh.
Nhìn chằm chằm hai chữ đó.
Quen thuộc…
Nhưng không nhớ nổi đã thấy ở đâu.
Anh trai tên Vương Kiệt…
Vậy…
Lý Mộng là ai…?