Chương 3 - Bí Mật Đằng Sau Cuộc Hôn Nhân
“Còn nữa, Chính Dương nói con định để mẹ con đến dịp 1/5? Mẹ thấy không hợp lắm đâu. Nhà không ở được nhiều người như vậy.”
“Nhà có ba phòng ngủ.”
“Thì mẹ ở một phòng, hai đứa ở một phòng, phòng thứ ba là phòng làm việc của Chính Dương. Mẹ con đến thì ở đâu?”
“Phòng làm việc có thể—”
“Phòng làm việc của Chính Dương không động vào được. Ngày nào nó cũng phải tăng ca trong đó.”
Phòng làm việc của Chu Chính Dương.
Thứ duy nhất anh ta làm trong căn phòng đó là chơi game.
“Vậy nhé, mẹ chiều mai đến. Con ra ga tàu đón mẹ.”
Bà ta cúp máy.
Không hỏi ý kiến tôi.
Cũng không cần hỏi ý kiến tôi.
Bà ta là mẹ chồng.
Tôi đặt điện thoại xuống, cười nhẹ.
Bỗng thấy ba năm qua giống như một trò cười dài lê thê.
Tối về nhà, quả nhiên Chu Chính Dương đang ngồi đợi tôi trong phòng khách.
Trên bàn trà đặt một xấp sao kê ngân hàng in sẵn.
“Ngồi xuống. Chúng ta nói chuyện.”
Tôi đặt túi xuống, ngồi đối diện anh ta.
“Đây là sao kê thẻ lương của cô.” Anh ta chỉ xấp giấy. “Hôm nay tôi ra ngân hàng in.”
Tôi nhìn anh ta.
“Sao anh in được sao kê của tôi?”
“Thẻ phụ của thẻ lương cô đang trong tay tôi, quên rồi à?”
Tôi thật sự quên mất.
Lúc kết hôn, anh ta nói vợ chồng phải thẳng thắn, bảo tôi làm một thẻ phụ cho anh ta.
“Mỗi tháng lương cô về tám nghìn hai. Nhưng tiêu dùng và khoản chuyển ra của cô mỗi tháng vượt xa con số này. Tháng trước riêng thẻ trị liệu của mẹ cô đã nạp sáu nghìn.”
Anh ta nhìn chằm chằm tôi.
“Tiền ở đâu ra?”
“Việc của tôi.”
“Cô đã cưới tôi, việc của cô là việc của tôi.”
“Luật không quy định như vậy.”
Anh ta bị nghẹn, sắc mặt càng khó coi.
“Rốt cuộc cô có quỹ đen không?”
“Có.”
Biểu cảm của anh ta rất phức tạp, như thể đã đoán được từ lâu nhưng nghe tận tai lại là chuyện khác.
“Bao nhiêu?”
“Không liên quan đến anh.”
“Lâm Niệm Sơ!”
“Anh gào cái gì? Hàng xóm nghe thấy hết.”
Anh ta hạ thấp giọng, nhưng từng chữ đều đầy hung hăng.
“Cô giấu bao nhiêu tiền? Có phải bố cô để lại cho cô không? Lúc bố cô mất, rốt cuộc ông ấy để lại bao nhiêu?”
Bố tôi mất ba năm trước.
Chính sau đó, tôi cưới Chu Chính Dương.
Lúc ấy tôi tưởng anh ta là người tốt.
“Đừng lôi bố tôi vào.”
“Tôi không lôi bố cô vào thì lôi ai? Mẹ cô là một bà già nghỉ hưu, ngày nào cũng giả nghèo, ai biết bố cô rốt cuộc để lại bao nhiêu của cải?”
“Anh nói gì?”
“Tôi nói mẹ cô giả nghèo!” Anh ta đứng dậy. “Lần nào đến cũng mặc đồ rách rưới, ở nhà cô, ăn của cô, dùng của cô, thực ra trong túi không biết giấu bao nhiêu tiền. Y như cô—”
“Đủ rồi.”
“Nếu cô có tiền thì lấy ra. Kết hôn rồi là người một nhà, tiền của người một nhà dựa vào đâu mà cô giấu giấu giếm giếm? Cô nhìn nhà lão Vương bên cạnh xem, vợ người ta đưa thẳng thẻ lương cho chồng quản—”
“Chu Chính Dương.”
“Gì?”
“Tám mươi nghìn chị anh mượn, một tháng rồi, trả chưa?”
“…Đã nói với cô đó là mượn!”
“Giấy vay đâu?”
“Chị em ruột còn cần giấy vay?”
“Vậy tiền tôi tiêu cho mẹ tôi cũng là mượn. Có cần viết giấy vay không?”
Anh ta há miệng, không nói được.
Tôi đứng dậy.
“Mẹ anh ngày mai đến ở một tháng, tôi đi dọn phòng.”
Anh ta hét sau lưng tôi:
“Mẹ cô đừng đến dịp 1/5! Nếu cô dám để bà ấy đến, tôi—”
“Anh làm gì?”
Tôi quay đầu nhìn anh ta.
“Anh muốn ly hôn?”
Anh ta sững người.
“Cô nói ‘ly hôn’ với tôi? Cô điên rồi à?”
“Tôi hỏi anh, có phải anh muốn lấy ly hôn ra uy hiếp tôi không?”
“Tôi… tôi chỉ nói vậy thôi—”
“Được. Vậy anh nhớ kỹ lời anh nói.”
Tôi vào phòng ngủ.
Khoảnh khắc đóng cửa, tôi nghe thấy anh ta đá vào bàn trà bên ngoài.
Điện thoại sáng lên, Tô Tình nhắn:
“Thỏa thuận tiến triển thế nào?”
Tôi trả lời: “Mai có bản nháp.”
“Mẹ chồng cậu lại đến à?”
“Chiều mai tới.”