Chương 14 - Bí Mật Đằng Sau Cuộc Hôn Nhân
Thua trước hai mươi năm nhẫn nhịn và bày mưu tính kế của cô ấy.
Cũng thua luôn thế giới phía sau cô ấy, nơi mà tôi chưa bao giờ xem là đáng để bận tâm.
Danh gia vọng tộc.
Bốn chữ này, trước kia tôi từng khinh thường.
Tôi nghĩ, đó chỉ là mấy kẻ văn nhược, giả vờ thanh cao mà thôi.
Trong xã hội ngày nay, tiền bạc mới là ông vua đích thực, quyền lực mới là thứ tiền tệ duy nhất có giá trị.
Mà tôi, chính là người nắm giữ “tiền tệ” ấy.
Giờ đây tôi mới hiểu, mình sai lầm đến mức nào.
Có những sức mạnh, là vô hình.
Nó không lấp lánh như tiền, không phô trương như quyền lực.
Nó chảy trong huyết mạch, cắm rễ trong nhân mạch.
Nó ràng rịt chằng chịt, sâu không lường được.
Như một tảng băng trôi – bình thường bất động.
Nhưng một khi chuyển mình, có thể hất văng cả con tàu xa hoa tưởng như không thể chìm của tôi.
Bí thư Trương…
Tôi nhớ lại gương mặt ông ấy.
Tầm hơn bốn mươi tuổi, nho nhã lễ độ, đeo kính gọng vàng.
Lông mày và nét mặt, thoáng giống cha của Từ Tĩnh.
Tôi không dám nghĩ thêm nữa.
Càng nghĩ, lòng tôi càng trĩu nặng.
Tôi lại kéo vali, bắt đầu lang thang vô định.
Tôi không biết mình có thể đi đâu.
Cái nhà nghỉ dơ bẩn đó, tôi không muốn quay lại.
Tự tôn cuối cùng còn sót lại của tôi, không cho phép tôi trở về nơi từng bị người ta sỉ nhục công khai.
Tôi lên một chuyến xe buýt.
Trên xe rất đông người, chật chội.
Tôi bị ép trong một góc, như một món hành lý không ai nhận.
Xe lắc lư, lao về phía trước.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, những khung cảnh ngoài kia trôi vụt qua.
Tựa như cuộc đời tôi cũng đang tua ngược một cách dữ dội.
Tôi nhìn thấy ngôi trường đại học nơi tôi và Từ Tĩnh quen nhau.
Chúng tôi gặp nhau ở đó.
Cô ấy là hoa khôi khoa Luật, là bạch nguyệt quang trong lòng bao nam sinh.
Còn tôi, chỉ là một cậu sinh viên nghèo khoa Kinh tế, ôm đầy tham vọng.
Tôi mất tròn một năm mới theo đuổi được cô ấy.
Ngày tốt nghiệp, tôi cầu hôn cô.
Tôi nói với cô ấy: “Từ Tĩnh, em đợi anh. Anh nhất định sẽ cho em cuộc sống tốt nhất. Anh sẽ mua cho em căn nhà lớn nhất, chiếc xe đắt nhất, để em trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian.”
Hồi đó cô ấy đã trả lời thế nào?
Cô ấy nhìn tôi, cười rất dịu dàng.
Cô nói: “Khởi Minh, em không cần nhà lớn nhất, không cần xe đắt nhất.”
“Em chỉ cần anh, mãi mãi yêu em, đối xử tốt với em như hôm nay.”
“Em chỉ cần một mái ấm, yên ổn thôi.”
Tôi đã làm được chưa?
Tôi cho cô ấy căn nhà lớn nhất.
Nhưng lại để cô một mình giữ căn nhà trống suốt hai mươi năm.
Tôi cho cô ấy chiếc xe đắt nhất.
Nhưng ghế phụ trong xe, ngồi nhiều nhất lại là một người phụ nữ khác.
Tôi đã tự tay, biến điều cô khao khát nhất – một mái ấm bình yên – thành chiếc lồng son hào nhoáng nhưng lạnh lẽo nhất.
Loa xe buýt vang lên.
“Đã đến trạm: Bệnh viện trung tâm. Xin quý khách chuẩn bị xuống xe.”
Bệnh viện trung tâm.
Cha vợ tôi, đã mất ở nơi này.
Không hiểu sao, tôi xuống xe.
Tôi đi vào vườn hoa trong bệnh viện, tìm một băng ghế ngồi xuống.
Ở đây trồng rất nhiều cây quế.
Giờ không phải mùa ra hoa.
Nhưng tôi vẫn như ngửi thấy, hương thơm nồng nàn của hoa quế mùa thu năm đó.
Hôm ấy, tôi đang ở Thái Lan, cùng Phương Nhã kỷ niệm mười năm quen nhau.
Từ Tĩnh gọi điện cho tôi…
Giọng nói của cô ấy, chưa bao giờ gấp gáp và yếu ớt đến thế.
“Khởi Minh, anh mau về đi.”
“Ba… ông ấy không xong rồi.”
Lúc đó tôi đã trả lời thế nào?
Tôi nói, bên Phương Nhã không đi được, dự án rất quan trọng, vài hôm nữa tôi sẽ về.
Tôi nói, tình trạng của ba tôi biết, không nghiêm trọng đến vậy, cô đừng làm quá.
Tôi còn nói, có bác sĩ ở đó, có cô ở đó, tôi có về hay không, thì có khác gì nhau?
Tôi cúp máy.
Tắt điện thoại.
Tiếp tục cùng Phương Nhã, trên bãi biển, tận hưởng thế giới hai người của chúng tôi.
Ba ngày sau, khi tôi quay lại thành phố này, quay lại bệnh viện này.
Thứ tôi nhìn thấy, chỉ còn là thi thể lạnh lẽo của cha vợ, và một tấm ảnh đen trắng.
Còn có Từ Tĩnh, đôi mắt sưng đỏ vì khóc, nhưng đã không còn rơi nổi một giọt nước mắt nào, trống rỗng đến chết lặng.
Trong tang lễ, tôi quỳ trước di ảnh của cha vợ.
Từ Tĩnh đứng bên cạnh tôi.
Cô không nhìn tôi, cũng không nói với tôi một câu nào.
Cô chỉ nhìn di ảnh của cha mình, đứng suốt cả ngày.
Từ ngày đó trở đi, cô ấy đã thay đổi.
Trở nên trầm lặng hơn, yên tĩnh hơn.
Giống như một chiếc giếng cổ, không còn viên đá nào có thể ném xuống được nữa.
Tôi luôn nghĩ, đó là nỗi đau mất cha khiến tính tình cô ấy thay đổi.
Bây giờ tôi mới biết.
Đó không phải là đau.
Là hận.
Là lòng đã chết hoàn toàn.
Là tôi, tự tay chém đứt sợi tình cảm cuối cùng giữa chúng tôi.
Cũng kể từ ngày đó, cô ấy bắt đầu chuẩn bị cho tôi món “quà tặng” kéo dài suốt mười năm.
Một người đàn ông đi ngang qua tôi.
Trong tay anh ta cầm một tờ báo.
Trang kinh tế trang nhất, dùng chữ đen in đậm, viết một dòng tiêu đề:
“Đế chế thương mại Tập đoàn Khởi Minh đứng trước bờ vực phá sản, người sáng lập Chu Khởi Minh bị tình nghi nhiều tội danh kinh tế, đã chính thức bị lập án điều tra.”
Bên dưới, là một tấm ảnh của tôi.
Là ảnh tôi chụp hai năm trước, khi tham dự một diễn đàn thương mại.
Trong ảnh, tôi mặc vest chỉnh tề, khí thế ngút trời.
Đứng trên sân khấu, đối diện hàng ngàn khán giả, thao thao bất tuyệt.
Giảng về học thuyết thành công của mình.
Người đàn ông đó, hiển nhiên cũng nhận ra tôi.
Anh ta dừng bước, nhìn tờ báo, rồi lại nhìn tôi.
Trong ánh mắt đầy khinh miệt và coi thường.
Anh ta “khạc” một tiếng, nhổ bãi nước bọt xuống đất.
Sau đó, vo tròn tờ báo, chính xác ném vào thùng rác dưới chân tôi.
Tôi nhìn cái thùng rác đó.