Chương 6 - Bí Mật Cuộc Đời
Nước mắt trượt khỏi khóe mắt, nhỏ xuống trang sách.
Mực chữ loang ra.
Những dòng chữ dần mờ đi.
“Tặng anh Tư Hành. Mong anh mãi mãi là hoàng tử bé.”
Hoàng tử bé mãi mãi.
Nhưng anh ta chưa từng là hoàng tử bé.
Anh ta là con rắn.
Là kẻ đã cắn hoàng tử bé một nhát.
Nhiều năm sau.
Bố mẹ tôi đều qua đời.
Họ được chôn trên ngọn núi ở quê, nằm cạnh nhau.
Trên bia mộ khắc tên họ.
Bên cạnh còn chừa một khoảng đất trống.
Đó là phần dành cho tôi.
Viện Viện đến.
Cô ta đứng trước hai tấm bia mộ rất lâu.
Gió thổi qua làm tóc cô ta lay động.
Cô ta lấy từ trong túi ra một thứ.
Là một bức ảnh.
Trong ảnh là một cô gái.
Buộc tóc đuôi ngựa, mặc đồng phục, cười rất vui vẻ.
Đó là ảnh của tôi.
Cô ta đặt bức ảnh trước bia mộ.
Sau đó quỳ xuống, dập đầu ba cái.
“Bố, mẹ, con đến thăm hai người.”
“Chị, em cũng đến thăm chị.”
Giọng cô ta rất nhẹ, bị gió thổi tan.
Cô ta đứng dậy, nhìn khoảng đất trống kia.
“Chị, em xin lỗi.”
“Nếu em biết Tư Hành sẽ đối xử với chị như vậy, em nhất định sẽ không để anh ấy làm thế.”
“Nếu em biết bố mẹ sẽ đồng ý, em nhất định sẽ ngăn họ lại.”
“Nếu em biết chị là chị gái của em sớm hơn, em nhất định sẽ đến tìm chị.”
“Nếu em…”
Cô ta không nói tiếp được nữa.
Nước mắt rơi xuống.
Cô ta dùng mu bàn tay lau.
Lau rồi lại lau.
Nhưng nước mắt càng lau càng nhiều.
Cuối cùng, cô ta ngồi xổm xuống, ôm đầu gối khóc.
Tôi lơ lửng bên cạnh cô ta, nhìn cô ta.
Tôi muốn đưa tay xoa đầu cô ta.
Giống như hồi nhỏ mẹ từng xoa đầu tôi.
Nhưng tôi không làm được.
Ngón tay tôi xuyên qua mái tóc cô ta.
Không chạm được vào bất cứ thứ gì.
“Viện Viện.”
Tôi gọi cô ta.
Cô ta không nghe thấy.
Không ai nghe thấy.
Sau này, Viện Viện kết hôn.
Cô ta lấy một người bình thường.
Không phải Lục Tư Hành.
Cô ta không gặp lại Lục Tư Hành nữa.
Cô ta sinh một bé gái.
Đặt tên là Niệm Niệm.
Niệm trong “niệm niệm bất vong”.
Nhớ mãi không quên.
Cô ta biết.
Cô ta mãi mãi không quên được.
Không quên người chị gái mà cô ta chưa từng thật sự quen biết.
Sau khi ra tù, Lục Tư Hành biến mất.
Không ai biết anh ta đi đâu.
Có người nói anh ta ra nước ngoài.
Có người nói anh ta vào chùa xuất gia.
Có người nói anh ta chết rồi.
Tôi không biết.
Tôi không còn đi theo anh ta nữa.
Vì tôi không quan tâm nữa.
Hận một người mệt mỏi quá.
Tôi đã mệt suốt mười tám năm rồi.
Không muốn mệt thêm nữa.
Tôi lơ lửng trên bầu trời.
Càng lúc càng cao.
Càng lúc càng xa.
Những ngôi nhà dưới mặt đất nhỏ dần, giống như khối lego.
Dòng sông mảnh dần, giống như dải lụa.
Núi thấp dần, giống như những ụ đất nhỏ.
Cuối cùng, không còn nhìn thấy gì nữa.
Chỉ còn mây.
Những đám mây trắng mênh mông.
Vô biên vô tận.
Tôi hít sâu một hơi.
Dù tôi đã không còn phổi.
Sau đó tôi nhắm mắt lại.
“Bố mẹ, tạm biệt.”
“Viện Viện, tạm biệt.”
“Lục Tư Hành, tạm biệt.”
“Đời này, kiếp sau, kiếp sau nữa.”
“Đều đừng gặp lại nhau.”