Chương 4 - Bí Mật Cuộc Đời

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tang lễ của tôi được tổ chức ba ngày sau.

Rất nhỏ.

Chỉ có bố mẹ tôi, vài người họ hàng, và mấy bạn học cũ.

Lục Tư Hành không đến.

Anh ta đang ở trại tạm giam.

Nhưng anh ta viết một lá thư, nhờ người đưa cho mẹ tôi.

Mẹ không mở ra.

Bà xé nát lá thư, ném vào thùng rác.

“Tôi không đọc Mỗi chữ nó viết, tôi đều thấy ghê tởm.”

Bố đứng bên cạnh, không nói gì.

Tóc ông đã bạc trắng.

Ba ngày trước, ông vẫn còn là người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, nhìn rất trẻ.

Ba ngày sau, ông như già đi mười tuổi.

Ông đứng trước di ảnh tôi, nhìn tôi trong bức ảnh.

Đó là ảnh tôi chụp năm lớp mười.

Tôi buộc tóc đuôi ngựa, mặc đồng phục, cười rất vui vẻ.

Bố nhìn bức ảnh đó, nước mắt lại rơi.

“Nhã Nhã, bố xin lỗi con.”

“Lẽ ra bố nên nói với con sớm hơn.”

“Lẽ ra bố nên quan tâm con nhiều hơn.”

“Lẽ ra bố nên…”

Ông không nói tiếp được nữa.

Mẹ bước tới, ôm lấy ông.

Hai người đứng trước di ảnh tôi, khóc đến không thành tiếng.

Tôi lơ lửng giữa không trung, nhìn họ.

Tôi muốn đưa tay ôm họ.

Nhưng tôi không làm được.

10

Khi tang lễ sắp kết thúc, có một người đến.

Là Viện Viện.

Cô ta mặc áo khoác đen, tóc xõa xuống, mắt sưng đỏ.

Cô ta đứng ở cửa nhà tang lễ, không dám bước vào.

Mẹ nhìn thấy cô ta thì sững lại.

Cả hai đều không nói gì.

Im lặng rất lâu.

Viện Viện bước vào, đi đến trước di ảnh của tôi.

Cô ta nhìn tôi trong ảnh, nước mắt rơi xuống.

“Chị.”

Cô ta gọi một tiếng.

“Em xin lỗi.”

“Em không biết mọi chuyện sẽ thành ra thế này.”

“Em thật sự không biết.”

Cô ta quỳ xuống, dập đầu ba cái trước ảnh tôi.

Mẹ đứng bên cạnh, nhìn cô ta.

Môi bà run lên.

Bà bước tới, đưa tay ra, như muốn xoa đầu Viện Viện.

Nhưng tay dừng lại giữa không trung, cuối cùng không đặt xuống.

Vì bà không biết mình có tư cách hay không.

Bà đã đem đứa con gái này cho người khác.

Mười mấy năm không nhìn nó một lần.

Bây giờ nó quay về, quỳ trước di ảnh chị gái mình.

Bà lấy tư cách gì để an ủi nó?

Viện Viện ngẩng đầu nhìn mẹ tôi.

Hai người đối mắt.

Trong cái nhìn ấy có quá nhiều điều không thể nói rõ.

Áy náy.

Đau lòng.

Xa lạ.

Và một chút… bản năng mẫu tử.

Nhưng không ai lên tiếng.

Viện Viện đứng dậy, quay người rời đi.

Khi đến cửa, cô ta dừng lại một chút.

Nhưng không quay đầu.

Cô ta đi rồi.

Mẹ đứng nguyên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng cô ta.

Nước mắt không ngừng chảy.

“Viện Viện…”

Bà gọi một tiếng.

Rất nhỏ.

Nhỏ đến mức chỉ có bà nghe thấy.

Tôi lơ lửng trên trần nhà, nhìn tất cả.

Viện Viện đi rồi.

Mẹ khóc.

Bố im lặng.

Tôi bỗng nhớ ra một chuyện.

Hồi nhỏ, có lần tôi hỏi mẹ:

“Mẹ, con có anh chị em không?”

Mẹ sững lại rồi nói:

“Không có.”

Bà nói không có.

Nhưng mắt bà đỏ lên.

Khi đó tôi không hiểu.

Bây giờ tôi hiểu rồi.

Không phải bà không muốn nói.

Mà là bà không dám nói.

Bà không biết phải nói với tôi thế nào rằng tôi có một cô em gái đã bị bà đem cho người khác.

Bà không biết phải nói với tôi thế nào rằng bà có lỗi với đứa trẻ ấy.

Bà không biết phải nói với tôi thế nào rằng ngày nào bà cũng nhớ nó.

Bà không biết phải nói với tôi thế nào rằng bà thấy mình không xứng làm mẹ.

Bây giờ, bà càng không xứng nữa.

Vì chính tay bà đã hại chết một đứa con gái khác.

Một tháng sau.

Kỳ thi đại học kết thúc.

Viện Viện đứng đầu toàn trường.

Nhưng cô ta không đăng ký Đại học A.

Cô ta chọn một trường khác ở miền Nam, rất xa.

Không ai biết vì sao cô ta đổi nguyện vọng.

Có lẽ vì áy náy.

Có lẽ vì sợ hãi.

Có lẽ vì giấy báo trúng tuyển của Đại học A vốn nên viết tên tôi.

Cô ta lấy được suất đó.

Nhưng cô ta không dám đi.

Bố mẹ tôi biết chuyện cô ta đổi nguyện vọng thì im lặng rất lâu.

Mẹ nói:

“Nó có hận chúng ta không?”

Bố nói:

“Không biết.”

Mẹ nói:

“Nó nên hận chúng ta.”

Bố không nói gì.

Ông đi ra ban công, châm một điếu thuốc.

Khói thuốc tan trong gió.

Giống như linh hồn tôi.

Không thể nắm bắt.

Vụ án của Lục Tư Hành được xét xử ba tháng sau.

Anh ta bị phán bảy năm tù.

Bảy năm.

Tôi chết rồi.

Anh ta bị phán bảy năm.

Trên tòa, luật sư của anh ta nói đó là “vô ý làm chết người”, không phải “cố ý giết người”.

Vì anh ta không trực tiếp giết tôi.

Chai thuốc độc là tôi tự uống.

Thẩm phán chấp nhận lập luận này.

Bảy năm.

Khi nghe phán quyết, mẹ tôi bật cười.

Nụ cười rất lạnh.

“Bảy năm.”

Bà nói.

“Một mạng của con gái tôi, chỉ đáng bảy năm.”

Bà đứng dậy, nhìn Lục Tư Hành trên ghế bị cáo.

“Lục Tư Hành, cậu nhớ cho kỹ. Bảy năm sau cậu ra tù, cậu vẫn còn trẻ. Nhưng con gái tôi mãi mãi mười tám tuổi. Nó mãi mãi không sống lại được nữa.”

Lục Tư Hành cúi đầu, không nói gì.

Khi bị cảnh sát tư pháp dẫn đi, anh ta quay đầu nhìn về phía hàng ghế dự khán.

Bố mẹ tôi ngồi đó, vẻ mặt trống rỗng.

Anh ta lại nhìn sang bên cạnh.

Viện Viện không đến.

Cô ta không đến dự phiên tòa.

Có lẽ không dám đến.

Có lẽ không muốn đến.

Có lẽ không muốn gặp lại anh ta.

Anh ta không biết.

Anh ta há miệng, như muốn nói gì đó.

Nhưng cuối cùng không nói được gì.

Vì anh ta biết, dù có nói gì cũng vô dụng.

Tôi lơ lửng trên trần phòng xử án, nhìn tất cả.

Bảy năm.

Khi chết, tôi mười tám tuổi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)