Chương 4 - Bí Mật Của Thái Tử

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ta nén lại sự xúc động nơi khóe mắt.

Tim cũng chua xót chẳng nói nên lời.

Không hiểu vì sao, trước mặt Phó Trường Quân, ta luôn bị hắn dắt mũi theo cảm xúc.

Mới nãy, chỉ thiếu một chút nữa là ta lại bị hắn dối gạt lần nữa.

Nhưng nếu hắn có thể dùng cây trâm này để lừa ta thì ta cũng có thể dùng cây trâm này để lừa lại hắn.

Ta khẽ cong môi cười:

“Ta rất thích trâm này, chàng cài giúp ta đi.”

Phó Trường Quân cẩn thận cài trâm lên búi tóc ta.

Nhìn ta đến thất thần:

“Đẹp tuyệt trần.”

Không biết là hắn đang khen ta hay là khen trâm.

Bất ngờ, hắn cúi đầu.

Khẽ hôn lên môi ta.

Ta ngẩn người.

Ta và Phó Trường Quân đã quen biết nhau chín tháng.

Đây là nụ hôn đầu tiên của hắn dành cho ta.

Trước kia ta từng muốn hôn hắn nhưng không thành.

Sau này khi thân cận để hoài thai, nằm bên cạnh hắn, ta xấu hổ không dám động đậy.

Rồi đến khi biết hắn lừa ta, biết hắn căm hận ta vì bị ta làm nhục, ta cũng chẳng còn tâm trạng hôn hít gì.

Vì ta luôn cảm thấy, nụ hôn còn thân mật hơn cả việc hoan ái.

Ta không thể tiếp nhận.

Ta lùi về sau một bước, muốn tránh đi.

Nhưng Phó Trường Quân siết chặt eo ta, kéo ta vào lòng:

“Tránh gì?”

“…Ta đâu có tránh.”

“Không tránh thì tốt.”

Hắn dịu dàng cọ cọ đầu mũi ta.

Hơi thở nóng rực làm mặt ta đỏ ửng.

“Cả đời này, ta sẽ không phụ nàng. Những gì tốt đẹp nhất, ta đều sẽ dành cho nàng.”

Nói xong lại cúi đầu hôn xuống.

Vừa dịu dàng, vừa triền miên.

Lại nóng bỏng cuồng nhiệt.

Tựa như muốn nuốt trọn ta vào tận xương tủy.

Ta nghĩ, dù sao cũng sắp rời đi rồi.

Tùy hắn vậy.

Tiểu Hỉ trở về, mọi việc đã lo xong xuôi.

Ta đè nén nỗi kích động trong lòng.

Đêm đó.

Ta cho Phó Trường Quân uống trà có pha thuốc mê.

Sau khi xác nhận hắn đã hôn mê, ta cùng Tiểu Hỉ kéo hai thi thể nữ vào phòng bếp.

Cắm chiếc trâm vàng lên tóc một trong hai thi thể.

Rồi phóng hỏa.

Xác người sau khi cháy đen thui.

Tiếng động cũng đã kinh động hàng xóm.

Họ thấy ánh lửa bốc cao liền gõ cửa gọi người.

Xách nước cứu hỏa.

Từ xa, ta thấy Phó Trường Quân chỉ mặc áo ngủ.

Vừa gấp gáp gọi “Phu nhân!”, vừa lao vào biển lửa trong căn bếp đang cháy rừng rực.

Ta lặng lẽ thầm nói một câu:

“Hậu hội vô kỳ.”

Rồi cùng Tiểu Hỉ nhanh chóng rời khỏi nơi đó.

6

Lửa đã tắt.

Căn bếp cũng cháy rụi.

Phó Trường Quân ngồi bệt dưới đất, trong lòng ôm lấy “Chúc Nhã Chi” bị thiêu đến cháy đen không rõ mặt, toàn thân run rẩy không kiểm soát.

Hắn gần như không dám tin, chỉ mới mấy canh giờ trước thôi, “Chúc Nhã Chi” còn mỉm cười nói với hắn rằng nàng đã mang thai, vậy mà giờ đây lại hóa thành một xác chết cháy khét.

Thế nhưng cây trâm vàng cài trên tóc nàng, rõ ràng là do chính tay hắn đeo lên.

Đó là di vật của mẫu phi hắn, cả thiên hạ chỉ có một cây duy nhất.

Ngực hắn đau như muốn nứt toạc.

Lần đầu gặp “Chúc Nhã Chi”, Phó Trường Quân cứ tưởng nàng là loại người đến nơi này để tiêu khiển, giết người mua vui.

Nhưng nàng lại nhìn hắn bằng ánh mắt sáng lấp lánh và nói muốn mua hắn.

Quản sự thấy nàng còn nhỏ tuổi nên bắt chẹt, chuyện vốn chỉ cần năm mươi lượng bạc, vậy mà ép nàng trả đến một ngàn lượng.

Nàng cũng chẳng để tâm.

Nàng dẫn hắn về nhà.

Nói rằng cha mẹ đã qua đời.

Các chú bác muốn chiếm gia sản nên nàng đành bán hết của cải mang theo nha hoàn trốn đến nơi này.

Nàng cần một hộ vệ giỏi để bảo vệ mình.

Lời nói ấy thật quá trùng hợp.

Mà thân phận của hắn lại quá đặc biệt.

Phó Trường Quân từng nghi ngờ.

Thế nhưng ánh mắt của nàng, nụ cười của nàng, tất cả đều trong veo, thuần khiết, tựa như chưa từng bị vẩn đục bởi thế gian này.

Hoàn toàn không giống người có tâm cơ.

Phó Trường Quân lớn lên trong hoàng cung, từ nhỏ đã thấy đủ loại mưu mô, cũng ghét nhất là bị người khác tính kế.

Người từng đối tốt với hắn, hoặc là vì sợ hãi, hoặc là vì nịnh bợ, thậm chí là muốn hại hắn.

Chỉ có nàng, giống như mẫu phi hắn năm xưa, là thật lòng yêu hắn, không hề giữ lại chút gì.

Nhưng hắn đã không thể giữ được mẫu phi, cũng chẳng thể giữ nổi nàng.

Phó Trường Quân bỗng nhiên phun ra một ngụm máu tươi.

Nhìn cây trâm vàng vấy máu trong tay, ánh mắt hắn dần trở nên băng lãnh và kiên định.

Hắn nghĩ, có lẽ chỉ khi ngồi lên long ỷ, hắn mới có thể vĩnh viễn bảo vệ những người mình muốn bảo vệ.

Sau khi mai táng “Chúc Nhã Chi” và Tiểu Hỉ xong, hắn khóa kỹ cửa viện, một mình lên đường tiến về kinh thành.

7

Để tránh mặt Phó Trường Quân, sáu năm qua ta đã đi qua rất nhiều nơi, duy chỉ có kinh thành là chưa từng đặt chân đến.

Thế mà giờ đây, ta lại bước vào nơi đó.

Bởi mấy ngày trước, Vân Thư và Phong Lãng để lại cho ta một tờ giấy, sau đó rủ nhau lên kinh tìm phụ thân.

Ta thật sự đau đầu muốn chết.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)