Chương 3 - Bí Mật Của Thái Tử
Nếu Phó Trường Quân chỉ là người bình thường thì ta có thể lặng lẽ bỏ đi.
Nhưng hắn là Thái tử.
Hắn tuyệt đối sẽ không để huyết mạch hoàng thất lưu lạc bên ngoài.
Hắn nhất định sẽ đào ba thước đất tìm cho bằng được ta.
Đến lúc đó, không chỉ mất con, ta còn mất mạng.
Chỉ có cách khiến hắn tận mắt thấy ta chết mới tuyệt đường hậu hoạn.
Tiểu Hỉ sửng sốt:
“Tiểu thư, người thực sự không cần Phó Trường Quân nữa sao?”
“Ừ.”
Tiểu Hỉ chần chừ, dè dặt lên tiếng:
“Nhưng hắn cao lớn tuấn tú lại đối với người rất mực yêu thương. Hay là… người nạp hắn làm phò mã đến ở rể?”
Ta hơi nhíu mày:
“Ngươi nhìn ra chỗ nào là hắn yêu thương ta?”
“Nô tỳ nghe người ở đây nói, họ cho rằng chân nữ nhân là thứ bẩn thỉu nhưng mỗi đêm trước khi được xuống giường, Phó Trường Quân đều rửa chân cho người.”
“Lại nữa, hè năm ngoái nóng đến không ngủ được, nô tỳ đứng hóng mát ngoài sân, thường thấy hắn ngồi bên giường người, quạt gió đuổi muỗi.”
“Bình thường dùng bữa, hắn luôn tranh phần gắp thức ăn rót nước cho người, việc của nô tỳ hắn cũng giành làm hết.”
Ta ngủ rất say vào ban đêm nên hoàn toàn không hay biết Phó Trường Quân từng quạt mát đuổi muỗi cho ta.
Nhưng… hắn không phải rất ghét ta sao?
Vì cớ gì phải làm những điều ấy?
Đạn mạc nhao nhao chế nhạo:
【Nữ phụ ngu, nha hoàn nữ phụ còn ngu hơn. Nam chủ lúc đó bị địch nhân truy sát, đối tốt với nữ chủ là để trả ơn, chứ yêu đương gì?!】
【Nam chủ vốn không định lấy mạng nữ phụ, là do nữ phụ biết hắn là Thái tử rồi lại chạy đến trước cổng hoàng cung la hét mình là Thái tử phi, khiến nữ chủ khóc. Nam chủ xót lòng nữ chủ, mới giết nữ phụ!】
【Giờ thì nữ phụ làm nhục nam chủ, nam chủ hận không thể giết nàng ngay lập tức. Nhưng nàng lại mang thai, mà nam chủ vốn khao khát tình thân, vì đứa con, đành nhẫn nhịn chờ nàng sinh xong rồi giết luôn!】
Lòng ta bỗng nghẹn lại.
Như có một luồng khí độc chặn ngay cổ họng.
Trước khi nhìn thấy những dòng đạn mạc kia, ta cũng cho rằng Phó Trường Quân với ta không tệ.
Vì thế ta mới đưa cho hắn thư phóng thích, chuẩn bị nhiều ngân phiếu, hy vọng hắn về sau sống đỡ vất vả.
Không ngờ, tất cả đều là giả dối.
Giống như Đường Nhuận, chỉ là lừa gạt ta.
Có lẽ do đã cùng nhau thân mật quá nhiều lần nên tim ta — từng thề sẽ không vì nam nhân mà đau đớn nữa — lại nhói lên.
Khoé mắt cũng nóng bừng, nhòe nước.
Ta đã rơi lệ rồi.
Ta dặn dò Tiểu Hỉ:
“Nam nhân giỏi nhất là giả vờ, ngươi chớ để bị họ lừa gạt.”
“Tỉ như biểu ca ta, mùa đông ta chỉ thuận miệng nói muốn ăn cá sông, hắn liền đục băng bắt cá, dẫm tuyết sâu tới đầu gối, ngón chân đông cứng đỏ ửng, vậy mà vẫn mang cá tới tận nhà ta.”
“Nhưng kết cục, hắn yêu người khác, đối tốt với ta chỉ vì muốn chiếm lấy gia sản nhà ta.”
“Cứ theo lời ta mà làm đi.”
Mắt Tiểu Hỉ đỏ hoe.
Nàng dùng khăn lau nước mắt cho ta.
“Tiểu thư, người đừng buồn nữa. Nô tỳ lập tức đến nghĩa trang. Nhanh thì tối nay chúng ta có thể lên đường.”
Sau khi Tiểu Hỉ rời đi, ta thu lại cảm xúc.
Trở về phòng, tháo xích trói Phó Trường Quân.
Hắn còn chưa kịp mặc y phục đã phóng người xuống giường.
Bàn tay thon dài mạnh mẽ nâng lấy khuôn mặt ta, nhìn chăm chú:
“Sao nàng lại khóc?”
“Là vì… không mang thai sao?”
5
Cổ họng ta nghẹn cứng.
Nhìn gương mặt hơi lộ vẻ lo lắng của Phó Trường Quân, thì thào:
“Là vì ta vui quá mà khóc.”
“Chúng ta đã có hài tử rồi.”
Phó Trường Quân sững người.
Đôi mắt đen trong phút chốc rực sáng lấp lánh.
Hắn khẽ đặt tay lên bụng ta rồi buông ra sau một lúc.
Từ lớp lót trong áo, rút ra một chiếc trâm phượng bằng vàng chế tác tinh xảo.
“Đây là di vật của mẫu thân ta, là lễ vật bà để lại cho chính thê của ta. Giờ ta trao lại cho nàng.”
Hắn đặt trâm vào tay ta rồi nắm lấy bàn tay ấy.
Lòng bàn tay hắn ấm nóng như lửa.
Đến tận đáy mắt cũng phủ kín sắc đỏ.
Dường như là động tình thật sự.
Giọng nói hơi run nhưng từng chữ đều trang trọng thành khẩn:
“Ta sẽ cố gắng làm một trượng phu tốt, làm một phụ thân tốt, chăm sóc nàng và con thật chu đáo.”
Ta ngẩn ra.
Khóe mắt cũng dâng lên một tầng hơi nước.
Có lẽ kể từ sau khi mẫu thân qua đời, Phó Trường Quân là người thứ hai nghiêm túc hứa sẽ chăm sóc ta.
Thế nhưng, lũ đạn mạc khốn kiếp kia lại khiến ta lập tức hiểu ra:
Giả thì vẫn là giả.
【Cười chết, nam chủ diễn tí thôi mà, nữ phụ đã cảm động sắp khóc.】
【Nữ phụ không biết động não à? Nếu thực sự coi nàng là chính thê, sao đêm động phòng không đưa trâm?】
【Vả lại, nam chủ còn chưa nói thân phận mình là Thái tử với nữ phụ, nhưng gặp nữ chủ lần đầu là đã công khai thân phận, còn điên cuồng theo đuổi nữ chủ.】