Chương 1 - Bí Mật Của Thái Phó
Phu quân của ta trung quân ái quốc, chính trực không a dua, giữ chức nhất phẩm Thái phó.
Thế nhân đều cho rằng chàng là một quân tử yêu vợ.
Chỉ có ta biết, chàng có một bí mật khó nói ra miệng.
Trong lòng chàng có một vầng bạch nguyệt quang mãi không quên, chính là vị Quý phi nương nương đương triều.
Khi phiên vương làm phản, chàng đã dùng con trai của chúng ta để thay thế Nhị hoàng tử.
Nhị hoàng tử của Quý phi được cứu, còn con trai ta lại chết dưới loạn đao.
Một lần nữa trọng sinh, ta đã quay về lúc chàng đến cửa cầu hôn.
1
Cố Trường Yến mặc một thân thanh sam, đứng trong đại sảnh nhà họ Thẩm, chắp tay hành lễ với phụ thân ta —
“Vãn sinh Cố Trường Yến, ngưỡng mộ thiên kim quý phủ đã lâu, nguyện hỏi cưới làm chính thất, đời này không nạp thiếp, đầu bạc răng long không rời.”
Ta đứng sau bình phong, nhìn gương mặt quen thuộc đến tận xương tủy ấy.
Kế mẫu mỉm cười đẩy ta một cái: “Chiêu Ninh, Thái phó đại nhân đích thân đến cầu hôn, đây là thể diện lớn đến nhường nào.”
Cố Trường Yến.
Tám năm làm vợ chồng, ba nghìn ngày đêm. Chàng đã gọi tên của một nữ nhân khác trong mộng suốt tám năm.
Kiếp trước, ta đỏ mặt e thẹn mà nhận lấy hôn sự này.
Kiếp này, ta bước ra, ngay trước mặt chàng mà đập vỡ chén trà.
“Ta không gả cho chàng.”
Trà nước bắn tung tóe, làm ướt vạt áo thanh sam của chàng. Cả sảnh lặng ngắt như tờ.
Cố Trường Yến ngẩng mắt nhìn ta, hừ, khi nhìn người chàng luôn ôn hòa khắc chế, khóe môi treo nụ cười vừa vặn.
Nhưng ta đã từng thấy bộ dáng khác của đôi mắt ấy. Khi chàng tưởng ta đã ngủ, chàng lấy từ dưới gối ra một bức tiểu họa, nhìn chằm chằm vào nữ tử trong tranh suốt nửa đêm. Trong ánh mắt ấy có tình, có đau, có sự nóng bỏng bị đè nén đến tận cùng.
Đó mới là ánh mắt có quyến luyến, có dục vọng. Còn khi nhìn ta, chàng vĩnh viễn khách sáo, xa cách, như đang nhìn một người xa lạ.
“Thẩm tiểu thư,” Cố Trường Yến thu liễm thần sắc, “Nếu vãn sinh có chỗ mạo phạm, xin tiểu thư bỏ qua Chỉ là chuyện hôn nhân đại sự, không cần phải quyết tuyệt như vậy.”
“Ta nói là không gả.”
Ta ngắt lời chàng. Giọng lạnh đến mức ngay cả chính ta cũng thấy xa lạ.
Ta nhớ lại câu cuối cùng đã từng nói với chàng ở kiếp trước: “An An chết rồi.”
Chàng nói: “Ta biết.”
Ba chữ ấy, nhẹ bẫng hời hợt, như đang nói hôm nay thời tiết thật tốt. Giống như một người cha đang bàn về tin con mình chết đi mà không hề liên quan đến mình.
“Cố đại nhân, mời về cho.”
Ánh mắt Cố Trường Yến dừng trên mặt ta trong chốc lát. Ta thấy đáy mắt chàng lướt qua một tia nghi hoặc. Chàng không hiểu, vì sao một nữ tử chưa từng gặp mặt lại nhìn chàng như nhìn kẻ thù.
Nhưng chàng không dây dưa, xoay người rời đi.
Một góc thanh sam biến mất ngoài ngưỡng cửa.
Ta đứng nguyên tại chỗ, toàn thân run rẩy.
Thù hận như một con rắn, cuộn mình nơi sâu nhất trong trái tim. Kiếp trước nó quấn lấy ta, đến chết cũng không buông. Kiếp này nó thức dậy, từng giọt từng giọt rót độc vào huyết mạch.
Kiếp trước, con trai ta tên Cố Niệm An, tên thân mật là An An.
Khi nó chết, mới bốn tuổi.
Ngày thành trì bị quân phản loạn công phá, Cố Trường Yến ôm An An đi, nói muốn đưa nó đến nơi an toàn.
Ta đã tin.
Cho dù chàng chưa từng yêu ta, cho dù mấy năm liền chàng không từng chạm vào ta dù chỉ một đầu ngón tay, cho dù trong mộng chàng vĩnh viễn gọi tên của một nữ nhân khác, ta vẫn tin chàng là một quân tử.
An An quay đầu lại, vẫy tay với ta: “Nương! An An và cha đi chơi đây!”
Thứ ta chờ được là một thi thể nhỏ bé, mặt mày không còn nguyên vẹn.
Cố Trường Yến đã thay xiêm y của An An cho Nhị hoàng tử, để An An giả làm Nhị hoàng tử. Quân phản loạn chỉ nhận y phục chứ không nhận người, loạn đao cùng hạ xuống.
Đứa trẻ bốn tuổi, ngay cả một tiếng “con không phải” cũng chưa kịp kêu ra.
Vết chém trên mặt An An, từ trán đến cằm, gần như bổ đôi khuôn mặt.
Ta ôm An An ngồi suốt một đêm. Khi trời sáng, ta chôn nó dưới gốc cây hải đường, đất là do chính đôi tay ta đào lên, mười ngón tay máu thịt be bét.
Sau đó ta thay một bộ hồng y, bước vào thư phòng của Cố Trường Yến.
“Cố Trường Yến, An An chết rồi.”
Tay chàng đang cầm bút khựng lại, mực nhỏ xuống giấy.
“Ta biết.”
Đến đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên.
Ta cười. Nụ cười kéo khóe môi, đôi môi khô nứt rỉ máu.
“Là chàng làm.”
Cuối cùng chàng cũng đặt bút xuống, ngẩng đầu lên.
Trong đôi mắt ấy không có áy náy, không có đau đớn, chỉ có vẻ bình thản mỏi mệt.
“Nhị hoàng tử là huyết mạch hoàng thất, là gốc rễ của đất nước. An An nó sẽ lưu danh sử xanh Ta chỉ làm việc trung quân.”
Ta bật cười thành tiếng.
Đứa trẻ bốn tuổi, chết dưới loạn đao, mặt bị chém đôi, mà chàng bảo nó sẽ lưu danh sử xanh.
“Cố Trường Yến, rốt cuộc chàng yêu Quý phi nương nương, hay là cái mộng làm thánh nhân trung quân ái quốc trong lòng chàng?”
Chàng im lặng rất lâu.
“Đều có.”
Hai chữ ấy, thẳng thắn đến mức như một lưỡi dao, đâm thẳng vào tim ta.
Khi ta đâm cây trâm vàng vào cổ họng, máu phun ra còn nóng, bắn lên tấu chương của chàng.