Chương 7 - Bí Mật Của Tam Tiểu Thư
13
Lời ta như một cây kim tẩm độc.
Hung hăng đâm vào nơi mềm yếu nhất trong tim người.
Người nhìn ta, nhiệt độ trong mắt từng tấc kết băng.
“Phải.”
Người mở miệng, chỉ nói một chữ.
Nhưng còn tổn thương hơn nghìn vạn câu dao bén.
“Nàng nói đúng.”
“Nàng càng ngày càng không giống nàng ấy.”
Giọng người rất nhẹ, rất lạnh.
“Trong mắt nàng ấy chỉ có trẫm.”
“Còn trong mắt nàng có phượng ấn, có hậu cung, có tiền triều, có tính toán.”
“Duy chỉ không có trẫm.”
Người từng bước đi về phía ta.
Mỗi bước đều như giẫm lên tim ta.
Người đưa tay vuốt má ta.
Động tác vẫn dịu dàng.
Ánh mắt lại lạnh như tuyết.
“Nàng quá thông minh, cũng quá tham lam.”
“Nàng như vậy khiến trẫm cảm thấy… rất xa lạ.”
“Cũng khiến trẫm cảm thấy rất chán ghét.”
Chán ghét.
Hóa ra là chán ghét.
Lòng ta chìm xuống đáy vực.
Trên mặt lại vẫn treo nụ cười nhàn nhạt.
“Vậy thật đáng tiếc.”
“Thần thiếp trời sinh đã là bộ dáng này.”
“E rằng phải khiến bệ hạ thất vọng rồi.”
Người nhìn ta thật sâu.
Rất lâu sau, bỗng cười.
“Không.”
“Trẫm sẽ không thất vọng.”
“Bởi vì trẫm luôn có thể tìm được người giống nàng ấy hơn.”
Nói xong, người thu tay lại, xoay người rời đi.
Không có nửa phần lưu luyến.
Ta đứng nguyên tại chỗ, nhìn chén rượu trống rỗng.
Rất lâu sau, ta bưng lên, uống cạn một hơi.
Rượu cay xé lướt qua cổ họng.
Thiêu đốt lục phủ ngũ tạng.
Cũng thiêu đau đôi mắt ta.
Từ ngày ấy, Tiêu Huyền không còn đặt chân đến Khôn Ninh cung nữa.
Người dành tất cả sủng ái cho Uyển quý nhân ở Trường Xuân cung.
Người cùng nàng ta thả diều.
Cùng nàng ta vẽ tranh.
Thậm chí còn đích thân khắc cho nàng ta một cây trâm gỗ.
Giống như năm đó người từng làm cho Cố Uyển Âm.
Gió hướng trong hậu cung thay đổi rất nhanh.
Ngưỡng cửa Trường Xuân cung gần như bị người các cung đến tặng lễ giẫm mòn.
Còn Khôn Ninh cung của ta thì vắng như chùa bà Đanh.
Tất cả đều nói, vị hoàng hậu là ta đã thất sủng rồi.
Một món hàng giả rốt cuộc vẫn không bằng một món hàng giả khác mới mẻ hơn, ngoan ngoãn hơn.
Hội Xuân sốt ruột đi qua đi lại.
“Nương nương, người không thể cứ tiếp tục như vậy được.”
“Nếu cứ thế này, Uyển quý nhân kia sẽ cưỡi lên đầu người mất.”
Ta đặt sổ sách trong tay xuống, trêu con mèo Ba Tư trên đùi.
“Vội gì.”
“Bay càng cao, ngã mới càng đau.”
Giọng ta rất bình tĩnh.
Nhưng trong lòng đã sớm dậy sóng.
Sao ta có thể không vội.
Sao ta có thể không hận.
Nhưng ta càng rõ, hiện giờ ta không thể tự loạn trận tuyến.
Tô Uyển Nhi là người của Thái hậu.
Sủng ái của Tiêu Huyền là bùa hộ thân của nàng ta.
Muốn động vào nàng ta, ta phải đánh một đòn trúng đích.
Khiến nàng ta không còn đường trở mình.
Ta nheo mắt nhìn ngoài cửa sổ.
Ánh nắng đầu đông rất ấm.
Nhưng không soi được lòng người trong thâm cung này.
“Hội Xuân.”
“Đi tra.”
“Tra tất cả mọi chuyện trước khi Uyển quý nhân vào cung.”
“Đặc biệt là nàng ta và tiên hoàng hậu rốt cuộc có quan hệ gì.”
Ta không tin.
Trên đời này lại có nhiều sự trùng hợp như vậy.
Có nhiều gương mặt giống hệt Cố Uyển Âm như vậy.
14
Kết quả điều tra rất nhanh được đưa đến tay ta.
Tô Uyển Nhi.
Cháu gái họ xa của Thái hậu.
Mẫu thân nàng ta và mẫu thân tiên hoàng hậu Cố Uyển Âm là biểu tỷ muội.
Mày mắt các nàng vốn đã có vài phần giống nhau.
Quan trọng hơn là.
Trước khi vào cung, Tô Uyển Nhi đã được người ta tỉ mỉ dạy dỗ suốt một năm.
Từ lời nói cử chỉ đến sở thích.
Không có thứ nào không mô phỏng Cố Uyển Âm.
Thậm chí ngay cả độ cong khóe miệng khi cười cũng giống hệt không sai một phân.
Đây là một ván cờ đã được mưu tính từ lâu.
Thái hậu muốn dùng một Cố Uyển Âm nghe lời hơn để thay thế ta.
Để cướp đi quyền lực khó khăn lắm ta mới có được trong tay.
Ta nhìn mật báo trong tay, lạnh lùng cười.
Đúng là thủ đoạn hay.
Chỉ tiếc, bà ta tìm sai người rồi.
Hàng giả rốt cuộc vẫn là hàng giả.
Học giống đến đâu cũng không học được thứ trong cốt tủy.
Cố Uyển Âm thông thạo thi thư, tài tình xuất chúng.
Mà vị Tô Uyển Nhi này, nghe nói ngay cả “Nữ Giới” còn không thuộc nổi.
Đó chính là sơ hở lớn nhất của nàng ta.
Cơ hội rất nhanh đã đến.
Tiêu Huyền muốn tổ chức một buổi yến mai hoa trong cung.
Mời tông thất và trọng thần triều đình.
Đồng thời hạ lệnh, để phi tần hậu cung đều dâng tài nghệ góp vui cho yến tiệc.
Tin tức truyền đến.
Tô Uyển Nhi ở Trường Xuân cung lập tức thả lời.
Nói rằng nàng ta sẽ ở trước mặt mọi người gảy khúc “Phượng Cầu Hoàng” mà tiên hoàng hậu lúc sinh thời yêu thích nhất.
Cả hậu cung đều chờ xem trò cười của ta.
Các nàng đều muốn xem, trước mặt văn võ bá quan.
Một “tân hoan” gảy khúc nhạc của “cựu ái”.
Ta, vị hoàng hậu bị lạnh nhạt này, sẽ tự xử ra sao.
Hội Xuân lo lắng không yên.
“Nương nương, phải làm thế nào đây?”
“Tô Uyển Nhi kia đã có chuẩn bị mà đến.”
Ta cười cười, vỗ nhẹ tay nàng an ủi.
“Yên tâm.”
“Nàng ta muốn diễn tuồng, chúng ta liền diễn cùng nàng ta.”
“Chỉ là ai là kép chính, ai là khán giả, còn chưa chắc đâu.”
Ngày yến mai hoa.
Ta thịnh trang tham dự.
Mặc bộ phượng bào màu đỏ chính thất chỉ từng mặc trong đại điển sắc phong.
Đầu đội kim quan cửu phượng.
Rực rỡ mà phô trương.
Khi ta đến, yến tiệc đã bắt đầu.
Tiêu Huyền ngồi ở chủ vị, Tô Uyển Nhi ngồi ngay bên cạnh người.
Nàng ta mặc một thân áo trắng thanh nhã, như một đóa bạch liên không chịu nổi gió lạnh.
Thấy ta, tất cả mọi người đều sững lại.
Đôi mắt Tiêu Huyền cũng đột ngột co rút.
Có lẽ đã lâu rồi người chưa từng thấy dáng vẻ này của ta.
Ta đi đến trước mặt người, hơi khuỵu gối.
“Thần thiếp đến muộn, mong bệ hạ thứ tội.”
Người nhìn ta, ánh mắt phức tạp.
Một lúc lâu sau mới thốt ra hai chữ.
“Nhập tọa.”
Ta thản nhiên ngồi xuống phía còn lại của người.
Đối diện xa xa với Tô Uyển Nhi.
Nàng ta nhìn ta, trong mắt là vẻ khiêu khích không hề che giấu.
Ta đáp lại nàng ta bằng một nụ cười ôn hòa.
Rượu qua ba tuần.
Tô Uyển Nhi đứng dậy, đi đến giữa đại điện.
“Thần thiếp nguyện vì bệ hạ dâng một khúc ‘Phượng Cầu Hoàng’.”
Giọng nàng ta mềm mại uyển chuyển.
Trên mặt Tiêu Huyền lộ ra nụ cười dịu dàng.
“Chuẩn.”
Tiếng đàn rất nhanh vang lên.
Không thể không nói, cầm nghệ của Tô Uyển Nhi quả thật không tệ.
Một khúc “Phượng Cầu Hoàng” được nàng ta gảy đến triền miên thê thiết, tình ý động lòng người.
Không ít người có mặt đều nghe đến ngây ngẩn.
Một khúc kết thúc.
Cả điện vang lên tiếng khen.
Tô Uyển Nhi đắc ý nhìn về phía ta.
Tiêu Huyền cũng nhìn ta, trong mắt mang theo chút dò xét.
Ta chậm rãi đứng dậy.
Đi đến giữa đại điện.
“Cầm nghệ của Uyển quý nhân cao siêu, khiến người khâm phục.”
“Chỉ là…”
Ta chuyển giọng.
“Khúc ‘Phượng Cầu Hoàng’ này dường như có chút khác với khúc trong ký ức của thần thiếp.”
Sắc mặt Tô Uyển Nhi thay đổi.
“Hoàng hậu nương nương có ý gì?”
“Chẳng lẽ người nói thần thiếp gảy sai?”
Ta cười.
“Đúng hay sai, thần thiếp không dám vọng ngôn.”
“Chỉ là khi tiên hoàng hậu còn tại thế, từng nói với thần thiếp.”
“Nàng ấy và bệ hạ quen biết từ thuở thiếu thời, tình đầu ý hợp.”
“Khúc ‘Phượng Cầu Hoàng’ này là khúc định tình của hai người.”
“Để tưởng niệm phần tình nghĩa ấy, tiên hoàng hậu đã đặc biệt sửa lại nửa sau của khúc nhạc.”
“Bỏ đi nỗi ai oán vốn có, thêm vào vài phần hào khí kim qua thiết mã.”
“Ngụ ý nguyện cùng bệ hạ sống chết bên nhau, cùng giữ vạn dặm giang sơn này.”
Giọng ta trong trẻo động lòng người, vang khắp đại điện.
Tất cả mọi người đều nghe đến nhập thần.
Ánh mắt Tiêu Huyền càng như nổi lên sóng lớn.
Người nhìn chằm chằm ta.
Bởi vì những lời ta nói đều là thật.
Việc này là bí mật lớn nhất giữa người và Cố Uyển Âm.
Ngoại trừ hai người họ, không có người thứ ba biết.
Còn sở dĩ ta biết.
Là vì ta từng ở thư phòng của phụ thân nhìn thấy bản thảo cầm phổ tuyệt bản Cố Uyển Âm để lại.
Trên đó có đoạn khúc phổ đã được sửa.
Còn có một đoạn chú thích do chính tay nàng viết.
“Đời này gặp được Huyền lang, còn cầu gì hơn.”
15
“Ngươi nói bậy!”
Tô Uyển Nhi thét lên, sắc mặt trắng bệch.
“Ta chưa từng nghe chuyện này!”
“Ngươi đương nhiên chưa từng nghe.”
Ta nhìn nàng ta, trong mắt mang theo một tia thương hại.
“Bởi vì đó là ký ức chỉ thuộc về bệ hạ và tiên hoàng hậu.”
“Là thứ bất cứ món hàng giả nào cũng không thể mô phỏng được.”