Bí Mật Của Nội Thất
Ngày đầu tiên dọn vào phòng cưới, tôi ngồi xổm xuống, dùng móng tay cào nhẹ vào mặt dưới của chiếc bàn ăn.
Một vệt trắng hiện ra.
Mùn gỗ lả tả rơi xuống.
Tôi sững người.
Mật độ của gỗ hoa lê Miến Điện phải trên 0,8 gram mỗi centimet khối, móng tay căn bản không thể cào xước được.
Chiếc bàn này… không phải của hồi môn của tôi.
Tôi lại đưa tay sờ vào mặt trong chân bàn.
Khi còn sống, bà ngoại đã khắc một chữ “Đường” ở mặt đáy của mỗi món đồ nội thất. Vết khắc rất nông, phải dùng đầu ngón tay mới cảm nhận được.
Tôi sờ ba lần.
Trơn nhẵn.
Không có gì cả.
Mười hai món đồ nội thất gỗ hồng mộc.
Trên danh sách của hồi môn ghi rõ ràng bằng giấy trắng mực đen: một bàn Bát Tiên, bốn ghế Thái Sư, một bàn dài, hai ghế vòng, hai giá hoa, một bàn trà, một tủ quần áo lớn.
Đó là toàn bộ gia sản mà bà ngoại tích góp suốt cả đời.
Ước giá tám trăm nghìn tệ.
Tôi đứng thẳng người dậy, lần lượt sờ từng món.
Không có một món nào là thật.
Bình luận