Chương 4 - Bí Mật Của Người Đàn Ông Cũ
Tôi nhìn người phụ nữ yếu ớt trong ảnh, nhìn đứa trẻ nhăn nheo kia, trong não như có thứ gì đó đang điên cuồng xô đẩy, muốn phá tan một bức tường dày đặc.
“Vậy… đứa bé đâu?” Giọng tôi run run, “Đứa bé giờ ở đâu?”
Lục Đình Thâm nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.
“Tôi điều tra rồi. Trong lúc em hôn mê, gia đình em đã gửi đứa bé đến viện mồ côi. Sau khi em tỉnh lại, họ không nói cho em biết.”
Chân tôi nhũn ra, ngã ngồi xuống ghế.
Con tôi. Tôi từng sinh một đứa con. Đứa trẻ đó giờ đang ở nơi nào?
Tôi xin nghỉ phép, lái xe về nhà bố mẹ.
Suốt dọc đường, đầu óc tôi rối bời như có hàng ngàn con ong đang vo ve. Lâm Tiểu Niệm đang ở trường mẫu giáo, tôi không đi đón mà nhờ dì giúp việc đưa thằng bé về nhà.
Đứng trước cửa nhà, tôi ngồi trong xe rất lâu mới dám hít một hơi thật sâu rồi bước xuống gõ cửa.
Mẹ tôi mở cửa, thấy tôi thì ngẩn người: “Sao con lại đến đây? Không báo trước một tiếng nào cả.”
“Mẹ, con có chuyện muốn hỏi.”
“Chuyện gì?”
Tôi vào nhà, ngồi trên sô pha. Bố tôi từ phòng làm việc bước ra, nhìn thấy vẻ mặt của tôi thì nhíu mày.
“Có chuyện gì thế? Xảy ra chuyện gì rồi?”
Tôi nhìn họ, bỗng nhiên không biết phải mở lời thế nào. Bí mật suốt 5 năm, họ đã giấu tôi suốt 5 năm. Họ là bố mẹ tôi, là những người thân yêu nhất, tại sao họ lại giấu tôi?
“5 năm trước,” Tôi lên tiếng, giọng rất khẽ, “Có phải con từng sinh một đứa con không?”
Không khí đông cứng lại.
Mặt mẹ tôi trắng bệch. Tách trà trên tay bố tôi khựng lại giữa không trung.
“Con… sao con biết?” Giọng mẹ tôi run rẩy.
“Có người đã tìm thấy hồ sơ bệnh viện.”
Im lặng. Một sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở.
Mẹ nhìn bố, bố tôi cúi đầu, đặt tách trà xuống bàn.
“Phải.” Giọng ông rất trầm, “Con từng sinh một đứa trẻ.”
Nước mắt tôi rơi lã chã.
“Tại sao không nói cho con biết?”
“Lúc đó con hôn mê không tỉnh, bố mẹ…” Giọng mẹ tôi nghẹn ngào.
“Bố mẹ nói đi…”
“Con có biết đứa trẻ đó là con của ai không?” Bố tôi bỗng nhiên lên tiếng, giọng lạnh lùng.
Tim tôi đập thình thịch.
“Là con của Lục Đình Thâm.”
Năm chữ này như ba nhát dao đâm sâu vào tim tôi.
“Con mang thai con của nó, rồi nó chia tay con. Trên đường con đi tìm nó thì bị tai nạn, hôn mê suốt một năm trời. Khi đứa trẻ sinh ra, con vẫn còn hôn mê. Còn nó thì sao? Lúc đó nó đang đính hôn với người phụ nữ khác.”
Nước mắt tôi không ngừng rơi.
“Bố mẹ gửi đứa bé đi là vì không muốn con nhìn thấy nó là lại nhớ về kẻ đó. Không muốn con cả đời sống trong quá khứ.”
“Đứa trẻ đó…” Giọng tôi khàn đặc, “Giờ nó ở đâu?”
Mẹ tôi im lặng hồi lâu.
“Bố mẹ cũng không biết. Lúc đó làm thủ tục qua viện mồ côi, không để lại thông tin liên lạc.”
Tôi đứng phắt dậy, chân run lẩy bẩy.
“Sao bố mẹ có thể làm thế?” Tôi hét lên, lớn đến mức chính tôi cũng giật mình, “Đó là con ruột của con! Bố mẹ lấy quyền gì mà không thông qua con đã đem nó cho người khác!”
“Con hôn mê, bố mẹ hỏi con kiểu gì!” Bố tôi cũng đứng dậy, “Con là con gái của bố mẹ, bố mẹ không muốn con phải chịu khổ!”
“Nhưng đó là con của con!”
Tôi quay người chạy ra ngoài, cánh cửa đóng sầm lại sau lưng.
Ngồi trong xe, tôi khóc rất lâu. Khóc đến run cả người, khóc đến mức không thở nổi.
5 năm trước, tôi mang thai con của Lục Đình Thâm, anh ta chia tay tôi. Tôi vác bụng bầu đi tìm anh ta rồi bị tai nạn. Khi tôi hôn mê, con tôi chào đời. Bố mẹ tôi đem con đi. Tôi tỉnh lại, không nhớ một chút gì.
5 năm. Đứa trẻ đó ở một góc nào đó trên thế giới này, không mẹ, không cha, cô độc suốt 5 năm.
Tôi gục xuống vô lăng khóc nấc lên.
Điện thoại reo. Là Lục Đình Thâm.
Tôi không nghe. Anh ta lại gọi. Tôi vẫn không nghe. Anh ta nhắn một tin: “Thẩm Chiêu Ninh, tôi biết em đang rất đau lòng. Nhưng đứa bé đó, tôi cũng muốn tìm lại.”