Chương 3 - Bí Mật Của Người Đàn Ông Cũ
“Không phải. Chú đó bị thần kinh đấy.”
“Dạ.” Thằng bé gật gù, “Vậy sao chú ấy lại tìm mẹ?”
Tôi nghĩ một lát: “Vì chú ấy rảnh rỗi sinh nông nổi.”
Lâm Tiểu Niệm có vẻ hiểu mà lại như không, “Dạ” một tiếng, rồi moi từ trong balo ra một bức tranh đưa cho tôi: “Mẹ nuôi, đây là tranh con vẽ.”
Tôi nhận lấy nhìn thử. Trên tranh là một người phụ nữ, tóc dài, mắt to, mặc một chiếc váy đỏ. Bên cạnh viết xiêu vẹo hai chữ: Mẹ nuôi.
“Đẹp không ạ?” Thằng bé hỏi.
“Đẹp. Đẹp hơn cả mẹ ở ngoài đời nữa.”
Thằng bé cười, cười cực kỳ vui vẻ.
Về đến nhà, sắp xếp cho thằng bé xong xuôi, tôi ngồi một mình ở phòng khách thẫn thờ. Trong đầu toàn là những lời Lục Đình Thâm vừa nói.
Em đã nằm viện gần một năm.
Gần một năm. Quả thực tôi từng nằm viện rất lâu. Nhưng theo trí nhớ của tôi, đó là vì tai nạn giao thông. Tôi bị tai nạn, hôn mê rất lâu.
Gần một năm sau mới tỉnh lại, và trong suốt một năm đó, tôi không nhớ gì cả.
Tôi cầm điện thoại, gọi cho mẹ tôi.
“Mẹ, lúc con nằm viện 5 năm trước, có phải con…”
Nói được một nửa, tôi dừng lại. Nói gì bây giờ? Hỏi xem có phải con đã sinh con không à? Thật quá hoang đường.
“Sao thế con?” Mẹ tôi hỏi trong điện thoại.
“Dạ không có gì. Tự nhiên con muốn hỏi, hồi đó con nằm ở bệnh viện nào ấy nhỉ.”
“Hỏi để làm gì?”
“Con hỏi bâng quơ thôi.”
Mẹ tôi im lặng một lát: “Bệnh viện Nhân dân số Một. Sao thế?”
“Không có gì đâu ạ. Con cúp máy đây.”
Cúp điện thoại, tôi ngồi trên sô pha, tim đập rất nhanh.
Bệnh viện Nhân dân số Một. Năm năm trước. Hồ sơ nằm viện gần một năm.
Nếu… Nếu thực sự có hồ sơ sinh nở thì sao?
Không. Không thể nào. Tôi tự lắc đầu. Tôi làm sao có thể sinh con mà không hề hay biết?
Cho dù có mất trí nhớ, thì cơ thể vẫn phải có cảm giác chứ. Vết mổ, vết rạn da, những thứ đó không thể biến mất được.
Tôi cúi xuống nhìn bụng mình. Phẳng lì, chẳng có gì cả.
Thở phào nhẹ nhõm. Quả nhiên là tôi nghĩ nhiều rồi.
Hôm sau tôi đi làm. Vừa đến công ty, cô bé lễ tân đã chạy tới: “Giám đốc Thẩm, có người tìm chị. Anh ấy đợi lâu lắm rồi ạ.”
“Ai thế?”
“Anh ấy bảo họ Lục.”
Tôi nhíu mày, bước vào phòng khách. Đẩy cửa ra, Lục Đình Thâm đang ngồi bên trong, trước mặt là một ly cà phê đã nguội ngắt.
“Anh lại đến đây làm gì?”
Anh ta đứng dậy nhìn tôi, tay cầm một phong bì bằng giấy xi măng.
“Thẩm Chiêu Ninh, tôi tìm thấy một số thứ.”
“Thứ gì?”
Anh ta đặt phong bì lên bàn rồi đẩy về phía tôi. Tôi không nhận.
“Em xem đi.”
“Tôi không muốn xem.”
“Em xem đi mà.” Giọng anh ta thấp xuống, mang theo một sự run rẩy mà tôi chưa từng nghe thấy trước đây.
Tôi do dự một lát rồi cầm phong bì lên mở ra.
Bên trong là bản sao hồ sơ bệnh án. Trên đó ghi tên tôi: Thẩm Chiêu Ninh. Thời gian nhập viện: 5 năm trước. Thời gian điều trị: Một năm.
Ở cột chẩn đoán ghi: Tổn thương sọ não sau tai nạn giao thông, có thai.
Có thai.
Tay tôi bắt đầu run rẩy. Nhìn xuống dưới, ở mục hồ sơ sinh nở ghi: Thai 38 tuần, sinh mổ, bé trai. Cân nặng 3.4kg, khỏe mạnh.
Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ đó rất lâu, đầu óc trống rỗng.
“Không thể nào.” Tôi ném xấp bệnh án lên bàn, “Đây là đồ giả.”
“Tôi đã xác minh rồi. Là thật.”
“Không thể nào!” Tôi cao giọng, “Tôi chưa từng sinh con! Trên người tôi không có vết sẹo nào cả!”
“Em xem trang cuối đi.”
Tôi lật đến trang cuối cùng. Đó là một bản sao của một bức ảnh. Trong ảnh, một người phụ nữ nằm trên giường bệnh, gương mặt tái nhợt, trong lòng ôm một đứa trẻ sơ sinh. Gương mặt người phụ nữ đó chính là tôi.
03
Tôi sững sờ.
“Đây là ảnh lưu trong hồ sơ của bệnh viện.” Giọng Lục Đình Thâm rất nhẹ, “Sau khi em sinh con, bệnh viện đã chụp bức ảnh này.”