Chương 2 - Bí Mật Của Mô Cốt Sư
Giống hệt như Ngũ hoàng tử.
Nhưng Bùi Hoài không phải là hoàng tử.
Trên hồ sơ của hắn ghi là “Lưu dân Giang Nam, không cha không mẹ, bị bắt do tham gia phản loạn”.
Một lưu dân, sao có thể mọc ra cùng một bộ cốt tướng với hoàng tử?
Trần đời không có hai bộ xương nào giống nhau như đúc.
Đây là thiết luật thứ nhất của mô cốt sư.
Sư phụ dạy ta.
Cốt tướng như vân tay, là độc nhất vô nhị.
Trừ phi——là cùng một người.
Khi ý nghĩ này lóe lên, lưng ta toát ra một tầng mồ hôi lạnh.
Nếu Ngũ hoàng tử chính là Bùi Hoài.
Vậy Bùi Hoài chưa chết.
Một tử tù bị kết án mưu phản, lại biến thành đứa con trai thứ năm của hoàng đế.
Ở giữa rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Ta tiếp tục lật Mô Cốt Sách.
Trong ghi chép của sư phụ, cái tên Bùi Hoài không hề xuất hiện.
Người ghi là “mặt che lụa đen, không xưng tên tuổi”.
Nhưng dữ liệu cốt tướng hoàn toàn trùng khớp.
Sư phụ sờ được bộ cốt tướng này sớm hơn ta ba năm.
Sau khi sờ xong, người viết “Cốt này không lành”.
Bảy ngày sau người chết.
Ta sau khi sờ xong liền cắn nát viên thuốc giả chết.
Bây giờ ta đang ngồi xổm bên bờ sông ngầm, giống như con chó nhà có tang.
Rốt cuộc sư phụ biết được bao nhiêu?
Trong thư người nói “đừng sờ Ngũ hoàng tử”.
Người biết cốt của Ngũ hoàng tử có vấn đề.
Thậm chí biết hoàng đế sẽ để mô cốt sư tới sờ.
Nhưng người mà ba năm trước người sờ không phải là Ngũ hoàng tử.
Lúc đó Ngũ hoàng tử vẫn chưa “xuất hiện”.
Ngũ hoàng tử là hai năm trước mới được hoàng đế nhận về.
Nói là hoàng tử lưu lạc trong dân gian, mẹ đẻ là Thục phi đã bệnh mất từ những năm trước.
Lúc nhận về, cả triều đình chấn động.
Bởi vì dưới gối hoàng đế vốn chỉ có bốn người con trai.
Đột nhiên lòi ra thêm một người, tất cả mọi người đều đang suy đoán.
Nhưng không ai dám hỏi.
Hoàng đế nói là phải, thì chính là phải.
Trừ phi có người có thể chứng minh là không phải.
Mà người có thể chứng minh——chỉ có mô cốt sư.
Cho nên hoàng đế đã đợi một năm.
Đợi ta xuất sư.
Đợi ta tiếp nhận y bát của sư phụ.
Sau đó hạ chỉ, triệu ta vào cung.
Ông ta không phải muốn ta định chân long.
Ông ta muốn ta chính danh cho Ngũ hoàng tử.
Ta chợt nghĩ thông suốt một chuyện.
Hoàng đế biết cốt của Ngũ hoàng tử có vấn đề.
Ông ta không những biết, ông ta chính là người sắp đặt tất cả những chuyện này.
Vậy tại sao ông ta còn muốn triệu mô cốt sư?
Bởi vì ông ta cần một mô cốt sư trước mặt mọi người nói ra câu “Ngũ hoàng tử cốt tướng không có gì dị thường”.
Ông ta cần người trong thiên hạ đều nghe thấy.
Lời của mô cốt sư, còn hiệu nghiệm hơn cả thánh chỉ.
Đại Dận lập quốc ba trăm năm, mô cốt sư chưa từng nói sai.
Sư phụ ta đã không phối hợp với ông ta.
Cho nên sư phụ ta phải chết.
Bây giờ đến lượt ta.
Ta cũng không phối hợp.
Cho nên ta cũng “chết” rồi.
Điểm khác biệt là, sư phụ chết thật.
Ta vẫn còn sống.
Sư phụ để lại thuốc giả chết cho ta.
Người chọn cái chết.
Để lại con đường sống cho ta.
Món nợ này, ta phải tính cho rõ ràng.
Ta đem Mô Cốt Sách giấu lại thật kỹ.
Đứng lên.
Tiếp theo ta phải làm hai việc.
Thứ nhất, tìm hồ sơ vụ án của Bùi Hoài.
Hồ sơ của Đại lý tự, hồ sơ cũ từ ba năm trước, chắc là vẫn còn.
Thứ hai, tìm một người.
Trong ghi chép của sư phụ từng nhắc đến một cái tên.
Cựu Thiếu khanh Đại lý tự, Chu Thận.
Vụ án của Bùi Hoài do ông ta thẩm vấn.
Ba năm trước không lâu sau khi Bùi Hoài chết, Chu Thận liền từ quan.
Bây giờ không biết đang ở đâu.
Nhưng một người từng làm tới chức Thiếu khanh Đại lý tự sẽ không bốc hơi khỏi thế gian.
Ta phải tìm được ông ta.
Ông ta từng thẩm vấn Bùi Hoài, ông ta nhất định biết điều gì đó.
Trời sáng rồi.
Thành bắc bắt đầu nhộn nhịp.
Tiếng rao hàng, tiếng bánh xe, tiếng chó sủa.
Ta bôi tro lên mặt cho đều, chống một cây gậy nhặt được, hòa vào trong đám đông.
Một kẻ mù đi trên phố, không ai thèm nhìn thêm một cái.
Đây chính là ưu thế lớn nhất của ta bây giờ.
Ta đã chết rồi.
Người chết thì không ai đề phòng.
04
Tìm Chu Thận dễ hơn ta tưởng.
Cựu Thiếu khanh Đại lý tự, sau khi từ quan không về quê.
Ông ta vẫn ở ngay tại kinh thành.
Thành tây, phố Miếu Hoang, một sạp bán vằn thắn.
Ta tốn hai ngày mới dò hỏi được.
Dựa vào đám ăn mày.
Đám ăn mày bên bờ sông ngầm ở thành bắc có tin tức linh thông nhất.
Ta dùng nửa lạng bạc vụn bới được trong nhà sư phụ để đổi lấy.
Chạng vạng ngày thứ ba, ta ngồi chồm hổm ở đầu phố Miếu Hoang.
Hơi nóng từ sạp vằn thắn bay tới.
Nước lèo ninh xương heo, hành lá, một chút giấm.
Ta nghe thấy một người đàn ông đang gọi khách.
Giọng khàn khàn, mang theo chút mệt mỏi.
Không giống người từng làm quan.
Nhưng nhịp bước đi thì không lừa được ta.
Lúc ông ta đi, chân trái chạm đất nặng hơn chân phải.
Người làm quan quanh năm đứng gác bệ triều, chân trái chịu lực nhiều, đây là bệnh cũ.
Ta đi tới, ngồi xuống trước sạp.
“Cho một bát vằn thắn.”
“Có ngay.”
Ông ta đẩy cái bát qua.
Ta không động đũa.
“Chu Thiếu khanh.”
Sạp vằn thắn chợt yên tĩnh.
Chiếc muôi trong tay ông ta khựng lại.
Ta nghe thấy tiếng chiếc muôi va vào mép nồi.
Rất nhẹ.
Nhưng tay ông ta đang run.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng