Chương 1 - Bí Mật Của Mô Cốt Sư

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ta là thầy sờ xương mù lòa duy nhất của triều Đại Dận.

Từng sờ qua ngàn người vạn bộ xương, chưa từng thất thủ.

Hoàng đế lệnh cho ta sờ cốt tướng của năm vị hoàng tử, đích thân định ra chân long.

Đại hoàng tử, tướng soái cốt.

Nhị hoàng tử, văn xương cốt.

Tam hoàng tử, cô quả cốt.

Tứ hoàng tử, đế vương cốt.

Đến lượt Ngũ hoàng tử, ngài ấy vươn tay ra.

Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào, máu huyết toàn thân ta như chảy ngược.

Cốt tướng này, ta chỉ mới sờ qua trên người một kẻ duy nhất.

Kẻ đó ba năm trước đã chết rồi.

Ta ngay lập tức cắn nát viên thuốc giả chết, máu đen bắn văng lên một góc long bào.

Chết, là cách duy nhất để ta có thể giữ được bí mật.

01

Ta tên Thẩm Cốt, chữ Cốt trong xương cốt.

Mô cốt sư mù duy nhất của triều Đại Dận.

Mù lòa, là do ngày nhập môn đích thân sư phụ dùng kim phong bế đôi mắt.

Người nói, mắt có thể nhìn thấy da thịt bề ngoài, mà vẻ bề ngoài thì hay lừa người.

Xương cốt thì không.

Ta đã sờ qua một ngàn không trăm bảy mươi ba bộ xương.

Vương hầu khanh tướng, kẻ buôn người bán, không một bộ xương nào có thể giấu được bí mật dưới đầu ngón tay ta.

Hôm nay là bộ thứ một ngàn không trăm bảy mươi tư.

Không đúng.

Là năm bộ.

Hoàng đế hạ chỉ, triệu ta vào Thừa Minh điện.

Năm vị hoàng tử xếp thành một hàng ngang, văn võ bá quan đứng dạt hai bên.

Hoàng đế muốn ta sờ xương định chân long.

Thái giám dẫn ta vào điện.

Ta nghe thấy tiếng giày giẫm lên nền gạch vàng, từng bước từng bước, mỗi bước đều có tiếng vang.

Trong điện yên tĩnh một cách bất thường.

Sự yên tĩnh này ta rất quen thuộc.

Tất cả mọi người đều đang chờ đợi một kết quả, nhưng lại đều sợ hãi kết quả đó.

“Thẩm cốt sư, năm vị hoàng tử của trẫm, ngươi hãy lần lượt sờ xem.”

Giọng của hoàng đế từ trên cao vọng xuống.

Không gấp gáp cũng không chậm chạp.

Giống như đang nói một chuyện không có gì quan trọng.

Nhưng ông ta đã đợi ba năm mới hạ đạo thánh chỉ này.

Ba năm trước sư phụ ta qua đời.

Đại Dận liền đứt đoạn người sờ xương.

Ta đã mất ba năm mới kế thừa được vị trí này.

Hôm nay là lần đầu tiên ta tiến cung.

“Đại hoàng tử, xin đưa tay ra.”

Một bàn tay đặt lên.

Lòng bàn tay dày, đốt ngón tay thô, hổ khẩu có vết chai.

Khung xương rộng, xương bả vai mở ra, xương quai xanh bằng phẳng.

Tướng soái cốt.

Ta cất lời: “Đại hoàng tử, xương cốt tướng soái, chủ về chinh phạt, chủ về trấn thủ, có thể làm rường cột quốc gia.”

Trong điện có người hít hờ một hơi.

Bàn tay của Đại hoàng tử rụt về.

“Nhị hoàng tử.”

Bàn tay này thon dài, rõ từng đốt xương, ngón giữa hơi dài, xương cổ tay hẹp mà ngay ngắn.

Văn xương cốt.

“Nhị hoàng tử, xương cốt văn xương, chủ về tài học, chủ về thanh chính, có thể làm người phò tá.”

Nhị hoàng tử không nói gì.

Lúc rút tay về đầu ngón tay khẽ run một cái.

Ngài ấy không hài lòng với kết quả này.

Phò tá không phải là thứ ngài ấy muốn.

Nhưng cốt tướng không do con người quyết định.

“Tam hoàng tử.”

Bàn tay này đưa ra rất chậm.

Xương ngón tay hơi mảnh, xương cổ tay nhô cao, xương vai thu vào trong.

Lúc sờ đến xương quai xanh ta khẽ dừng lại.

Xương quai xanh từng bị gãy.

Nối lại không tốt, có một chỗ sẹo xương.

Toàn bộ khung xương mỏng manh, khí mạch không thông.

Cô quả cốt.

Ta trầm mặc hai nhịp thở.

“Tam hoàng tử, xương cốt cô quả, chủ về thanh khổ, chủ về độc hành.”

Nửa câu sau ta không nói.

Nửa câu sau của cô quả cốt là “khó được chết tử tế”.

Trong điện càng yên tĩnh hơn.

Tay của Tam hoàng tử không run.

Ngài ấy khẽ bật cười một tiếng.

“Đa tạ Thẩm cốt sư đã nói thẳng.”

Giọng điệu rất bình thản.

Bình thản hơn dự liệu của ta.

“Tứ hoàng tử.”

Khoảnh khắc tay đặt lên, đầu ngón tay ta chợt siết lại.

Khung xương ngay ngắn, chất xương đặc, xương vai phẳng và rộng, xương quai xanh hơi hếch, xương cổ tay tròn trịa không lộ.

Mỗi một chỗ khớp xương đều giống như được trời đất đo ni đóng giày.

Đế vương cốt.

Ta hít sâu một hơi.

“Tứ hoàng tử, đế vương cốt.”

Bốn chữ vừa dứt.

Trong điện như nổ tung.

Tiếng bàn tán xôn xao từ bốn phía ùa tới.

“Yên lặng.”

Giọng hoàng đế đè xuống.

Hai chữ là đủ rồi.

Trong điện khôi phục sự tĩnh lặng.

“Vẫn còn lão Ngũ.”

Hoàng đế nói.

Đúng vậy.

Vẫn còn Ngũ hoàng tử.

“Ngũ hoàng tử, xin đưa tay ra.”

Một bàn tay đặt lên.

Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào——toàn bộ máu trong người ta đều ngừng chảy.

Bộ xương này.

Độ cong của xương vai, hướng đi của xương quai xanh khoảng cách xương cổ tay, chiều dài của xương ngón tay.

Mỗi một nơi, mỗi một tấc.

Ta đều đã sờ qua.

Ba năm trước.

Ta đã sờ qua một bộ xương giống hệt như đúc.

Kẻ đó tên là Bùi Hoài.

Bùi Hoài ba năm trước đã chết rồi.

Chết trong đại lao của Đại lý tự.

Tội danh là mưu phản.

Thi cốt không còn.

Nhưng cốt tướng của hắn đã khắc sâu vào đầu ngón tay ta, khắc suốt ba năm, không lệch đi một tấc.

Tay ta vẫn đang đặt trên cổ tay Ngũ hoàng tử.

Ngài ấy không động đậy.

Ta cũng không động đậy.

Tất cả mọi người trong điện đều đang đợi ta mở miệng.

Ta không thể mở miệng.

Nếu ta nói ra ý nghĩa thực sự của bộ cốt tướng này…

Ta sẽ chết ở trong đại điện này.

Không phải là có thể.

Mà là chắc chắn.

Dưới cuống lưỡi, viên thuốc kia đang cộm vào răng ta.

Là sư phụ khâu vào trong cổ áo ta.

Người nói, mô cốt sư chỉ có một cơ hội dùng nó.

Dùng rồi, sẽ không có lần sau.

Ta cắn nát nó.

Vị đắng chát nổ tung.

Máu đen từ khóe miệng trào ra.

Bắn lên long bào.

Ta nghe thấy phía sau có người hét lên.

Nghe thấy thái giám hô truyền thái y.

Nghe thấy hoàng đế từ trên long kỷ đứng phắt dậy.

Sau đó thì không nghe thấy gì nữa.

02

Lúc ta tỉnh lại thì ngửi thấy mùi đất ẩm hơi tanh.

Không phải mùi thuốc.

Không phải mùi huân hương.

Là đất.

Sau lưng cộm đến mức khó chịu.

Ván gỗ. Chật hẹp.

Quan tài.

Ta đang nằm trong quan tài.

Thuốc không giết chết ta.

Thuốc sư phụ đưa, có tên là “Đoạn Hồn Dẫn”.

Uống vào, tim ngừng đập ba canh giờ, nhiệt độ cơ thể giảm xuống giống như người chết.

Ba canh giờ sau tự tỉnh lại.

Sư phụ từng nói, loại thuốc này chỉ lừa được thái y, không lừa được người khám nghiệm tử thi.

Cho nên thứ ta đánh cược chính là——Hoàng đế sẽ không để ngỗ tác nghiệm thi một mô cốt sư.

Ta cược thắng rồi.

Quan tài không bị đóng đinh chết.

Nắp hòm vẫn để lại một khe hở.

Ta dùng cùi chỏ đẩy nắp quan tài ra, xoay người ngồi dậy.

Xung quanh tối đen.

Cái mũi nói cho ta biết đây là nghĩa trang.

Nơi đặt thi thể vô thừa nhận.

Một mô cốt sư chết trên đại điện, không có người nhà đến nhận xác, ném tới nghĩa trang, hợp tình hợp lý.

Ta trèo từ trong quan tài ra.

Lúc chân chạm đất, hai chân bủn rủn.

Tác dụng phụ của thuốc vẫn còn.

Ta vịn tường đứng một lúc.

Quần áo vẫn là bộ mặc lúc tiến cung.

Chiếc túi chìm ở cổ áo bị ta sờ qua một cái.

Trống không.

Thuốc đã dùng rồi.

Nhưng trong lớp lót của túi chìm vẫn còn một thứ.

Một mảnh giấy.

Gấp lại rất nhỏ, khâu ở chỗ sâu nhất của lớp lót.

Ta mở ra.

Ngón tay sờ lên.

Trên giấy có chữ.

Không phải viết bằng mực.

Mà là kim châm.

Sư phụ biết ta không nhìn thấy.

Người dùng kim châm tạo thành những chữ nổi trên giấy.

Từng chữ từng chữ sờ qua.

“Cốt, đừng sờ Ngũ hoàng tử.”

Sáu chữ.

Bàn tay ta dừng lại trên tờ giấy.

Sư phụ đã qua đời ba năm.

Bộ quần áo này người đã khâu từ ba năm trước.

Thuốc khâu ở cổ áo, thư khâu ở lớp lót.

Người đã sớm biết sẽ có ngày này.

Biết hoàng đế sẽ triệu mô cốt sư nhập cung.

Biết sẽ có năm vị hoàng tử.

Biết vị thứ năm không thể sờ.

Người cái gì cũng biết.

Nhưng người đã chết rồi.

Ta siết chặt mảnh giấy trong lòng bàn tay.

Cái chết của sư phụ, quan phủ báo là “bạo bệnh”.

Lúc đó ta mới mười bốn tuổi.

Sư phụ nhận nuôi ta sáu năm, dạy ta sờ xương, phong bế hai mắt ta.

Ngày người chết, ta đang luyện tay ở hậu viện.

Thứ sờ là một sọt xương gà.

Có người đến báo tin, nói sư phụ mất rồi.

Lúc ta chạy đến nơi, sư phụ đã bị khâm liệm.

Ta chưa được sờ qua cốt của người.

Đây là nuối tiếc lớn nhất trong đời ta.

Nếu ta từng sờ qua có lẽ đã biết được rốt cuộc người chết như thế nào.

Bạo bệnh.

Ta chưa bao giờ tin.

Bây giờ lại càng không tin.

Bên ngoài nghĩa trang có tiếng bước chân.

Hai người.

Nhịp điệu bước chân là nhịp đi tuần đêm của nha dịch.

Ta không động đậy.

Đợi tiếng bước chân đi xa, ta đi ra từ cửa sau nghĩa trang.

Ngõ hẹp, gió lùa vào.

Ta đi men theo chân tường.

Mù đã mười năm, ta từ lâu không còn dựa vào mắt để nhận đường.

Tai và lòng bàn chân còn đáng tin hơn đôi mắt.

Ta phải đi đến một nơi.

Ngôi nhà sư phụ sống lúc sinh tiền.

Thành nam, ngõ Liễu, hộ thứ bảy.

Ba năm không có người ở rồi.

Nhưng mỗi năm đến Thanh Minh ta đều tới.

Ổ khóa trên cửa ta có chìa.

Thứ sư phụ để lại cho ta, ngoài ngón nghề này và viên thuốc kia, thì chỉ còn lại chiếc chìa khóa đó.

Đi mất nửa canh giờ.

Đến nơi rồi.

Khóa cửa đã rỉ sét, phải tốn chút sức mới vặn mở được.

Bước vào cửa.

Cỏ trong sân mọc cao đến đầu gối.

Phòng của sư phụ ở gian nhà chính.

Ta đẩy cửa ra.

Mùi bụi bặm ập vào mặt.

Bụi bặm của ba năm.

Ta sờ theo vách tường đi tới trước thư án của sư phụ.

Ngăn kéo thứ ba của thư án, ván đáy là ván rời.

Sư phụ từng dạy ta.

Ta cạy ván đáy ra.

Thò tay vào trong.

Sờ thấy một cuốn sổ.

Mô Cốt Sách.

Ghi chép của các đời mô cốt sư.

Mỗi lần sờ một bộ xương, liền ghi lại một bút.

Cốt tướng, ngày tháng, thân phận của người đó.

Ghi chép của sư phụ nằm ở mấy trang cuối.

Ta lật đến trang cuối cùng.

Đầu ngón tay sờ qua những chữ châm bằng kim.

Đọc xuống từng dòng.

“Đại Dận năm Trinh Nguyên thứ mười chín, mùa thu, trong cung mật triệu.”

“Đối tượng sờ xương: Nam, khoảng mười lăm mười sáu tuổi, mặt che lụa đen, không xưng tên tuổi.”

“Cốt tướng: Độ cong xương vai ba phân bảy ly, hướng xương quai xanh lệch xuống bên trái một phân hai ly, khoảng cách xương cổ tay hai tấc một phân…”

Mỗi một con số ta đều nhận ra.

Giống hệt như đúc——với Ngũ hoàng tử mà hôm nay ta sờ được.

Sư phụ ở phía sau dòng chữ này chỉ viết bốn chữ.

“Cốt này không lành.”

Sau đó thì không còn gì nữa.

Trang tiếp theo để trống.

Sư phụ chưa từng sờ qua xương của bất kỳ ai nữa.

Bởi vì bảy ngày sau người đã chết.

03

Mô Cốt Sách ta giấu sát trong người.

Trời sắp sáng rồi.

Ta không thể ở lại đây.

Một người chết xuất hiện ở nơi người chết nên ở thì không ai bận tâm.

Một người chết xuất hiện ở nơi người sống từng ở, sẽ rước lấy rắc rối.

Ta rời khỏi ngõ Liễu, đi về phía thành bắc.

Thành bắc có một con sông ngầm, bên bờ sông có một đám người sống bằng nghề nhặt rác rưởi.

Sẽ không ai để ý có dư ra một kẻ mù lòa.

Ta tìm một cái lán hoang bên bờ sông ngầm, ngồi xuống.

Lấy Mô Cốt Sách ra, sờ lại từ đầu.

Sư phụ tổng cộng đã ghi lại bốn trăm mười hai bộ xương.

Từ năm mười tám tuổi xuất sư, cho đến năm người qua đời.

Mỗi một bộ xương đều có ghi chép chi tiết.

Thứ ta muốn tìm không phải là bộ của Ngũ hoàng tử.

Ta muốn tìm bộ của Bùi Hoài.

Bùi Hoài.

Ba năm trước, tử tù của Đại lý tự.

Tội danh mưu phản.

Trước khi hắn chết, ta đã sờ cốt của hắn.

Đó là vụ án đầu tiên của quan phủ mà ta nhận sau khi xuất sư.

Đại lý tự muốn định tội hắn, nhưng thân phận kẻ này còn nhiều nghi vấn, nên bảo ta sờ xương nghiệm minh chính thân.

Ta đã sờ rồi.

Bộ xương đó ta nhớ rành rành.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng