Chương 2 - Bí Mật Của Lâm Vãn
“Chị Vãn, Tổng giám đốc Phương làm vậy là coi trọng chị, cũng là vì phòng chúng ta…”
“Hợp đồng sắp chốt rồi, lúc này chị nói không có tiền, chẳng phải làm công ty mất mặt sao?”
“Tôi thật sự không có tiền, khoản vừa rồi đã là hạn mức cuối cùng của thẻ tín dụng.”
Tôi cố giữ chút sức lực cuối cùng, giọng run lên:
“Tổng giám đốc Phương, tôi cũng bỏ rất nhiều tâm sức vào đơn hàng này, chắc chắn sẽ không đến phút cuối mới từ chối.”
“Tôi thật sự, thật sự không lấy ra nổi…”
“Đủ rồi!”
Tổng giám đốc Phương đập mạnh tay xuống bàn.
“Chi tiêu lớn đến đâu cũng không đến mức vừa nhận lương xong đã sạch tiền chứ?”
“Tiền thưởng, trợ cấp tháng này không thiếu một khoản nào, uổng công tôi còn đặc biệt tăng lương cho cô!”
“Tăng lương?”
Tôi bắt lấy hai chữ đó, ngẩn người.
“Đơn xin tăng lương năm nay của tôi chẳng phải đã bị bác rồi sao?”
Tôi còn định hỏi thì Trần Minh đột nhiên bước tới kéo tôi.
“Vãn Vãn, em đừng làm loạn nữa.”
“Bảo em đi thì cứ đi, đừng khiến mọi người đều mất vui.”
Anh ta nheo mắt, nụ cười khiến người ta lạnh sống lưng.
Tổng giám đốc Phương hừ lạnh:
“Lâm Vãn, tôi thấy cô còn trẻ, chịu khó làm việc nên bao năm qua chưa từng bạc đãi cô.”
“Cô vào công ty sáu năm, mỗi năm tôi đều ưu tiên tăng lương cho cô, tổng cộng sáu lần!”
“Lương tháng của cô đã lên tới ba mươi tám nghìn, tiền thưởng và trợ cấp lần nào thiếu phần cô?”
“Riêng tháng này, tính cả thưởng dự án, cô được phát nhiều hơn người khác năm mươi nghìn! Chính quản lý Trần tự tay phê duyệt!”
“Vậy mà cô nói với tôi cô không lấy ra nổi? Cô coi tôi là thằng ngốc à?”
Ầm một tiếng trong đầu.
Những lời tôi định nói lập tức nghẹn lại trong cổ họng.
Vài giây sau, cuối cùng tôi cũng phát ra tiếng.
“Tổng giám đốc Phương.”
“Ông nói… tháng này tôi được phát bao nhiêu?”
Chương 2
Cả bàn đều ngẩn người trước câu hỏi ngược của tôi.
Tổng giám đốc Phương nheo mắt:
“Cái gì gọi là tôi phát cho cô bao nhiêu?”
“Phiếu lương cô không tự xem à?”
Tôi siết điện thoại, nói từng chữ:
“Tôi vào công ty sáu năm, mỗi tháng tài khoản chỉ nhận được 4.500.”
“Không tăng lương, không tiền thưởng, không trợ cấp.”
“Chưa từng có một lần.”
Phòng riêng yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng điều hòa.
Lão Triệu là người đầu tiên bật cười.
“Lâm Vãn, cô uống say rồi à? Bốn nghìn năm? Cô lao công công ty còn kiếm nhiều hơn thế.”
“Huống hồ cô làm sáu năm rồi, lương chắc chắn không thấp.”
Nữ đồng nghiệp kia cũng hùa theo:
“Để khỏi phải ứng tiền mà bịa đến mức này, đúng là liều thật.”
Tổng giám đốc Phương nghe thấy nhưng chỉ nhìn chằm chằm tôi.
“Lâm Vãn, từng khoản tiền do phòng tài chính chi trả đều có trong hệ thống.”
“Sáu tờ điều chỉnh lương, mục ký nhận đều là chữ ký của chính cô.”
“Bây giờ trước mặt đối tác cô giả mất trí nhớ, là muốn ăn vạ công ty hay ăn vạ tôi?”
“Tôi chưa từng ký bất kỳ giấy điều chỉnh lương nào.”
Giọng tôi run lên.
“Tổng giám đốc Phương, ông cứ trực tiếp kiểm tra dòng tiền.”
“Thẻ ngân hàng của tôi ở đây, lịch sử tiền vào sáu năm, không thiếu một giao dịch.”
Tổng giám đốc Phương thật sự lấy điện thoại dự phòng ra, bắt đầu gọi cho phòng tài chính.
Đúng khoảnh khắc ấy, Trần Minh đột ngột đứng bật dậy.
Động tác mạnh đến mức làm đổ cả ly rượu.
“Ôi Tổng giám đốc Phương, cô ấy uống say rồi, nói linh tinh thôi, ông đừng coi là thật!”
Anh ta vừa vội vàng dựng ly lên vừa lấy chìa khóa xe.
“Rượu với thuốc tôi đi mua, tôi mua! Coi như tôi ứng thay cô ấy, mọi người đừng vì chuyện này mà mất hòa khí.”
Anh ta chộp áo khoác rồi đi thẳng ra ngoài, nhanh chẳng khác nào chạy trốn.
Tổng giám đốc Phương cầm điện thoại, đứng sững ở đó, cuộc gọi cuối cùng vẫn chưa bấm.
Quản lý Vương chậm rãi xoay ly rượu, nhìn cửa rồi lại nhìn tôi.
“Thú vị đấy.”
Tôi nhìn chằm chằm bóng lưng hoảng hốt của Trần Minh.
Người vừa rồi còn khuyên tôi “đừng làm loạn”, vừa nghe sếp nói sẽ kiểm tra dòng tiền thì lại sốt ruột hơn bất kỳ ai.
Người có mức lương “chỉ cao hơn tôi một trăm tệ”, hai ngày trước trả tiền thuê nhà còn nói không còn một xu.
Năm mươi nghìn ấy đột nhiên từ đâu ra?
Một sợi dây trong đầu tôi lập tức căng lên.
Tôi chợt nhớ ra.
Thẻ nhận lương của tôi là do Trần Minh “tiện tay” làm giúp.
Mật khẩu ngân hàng trực tuyến của thẻ lương, anh ta cũng biết.
Không biết từ lúc nào Tô Nhân Nhân đã bước đến cạnh tôi, giọng mềm mại:
“Chị Vãn, sắc mặt chị tệ quá, có muốn uống chút nước ấm không?”
Cô ta đưa tay định đỡ tôi, chiếc túi va vào eo tôi.
Tôi chợt tỉnh táo, lập tức mở lịch sử trò chuyện với Trần Minh.
Tháng trước là sinh nhật Tô Nhân Nhân, tối đó thẻ tín dụng của anh ta quẹt năm mươi nghìn, bên nhận tiền là một cửa hàng túi xách.
Dạ dày tôi lập tức cuộn lên.
“Không cần.”
Tôi tránh tay cô ta.
Hai mươi phút sau, Trần Minh xách thuốc rượu trở lại, trán lấm tấm mồ hôi.
Anh ta đặt hộp quà trước mặt quản lý Vương, cười lấy lòng:
“Quản lý Vương, chút tấm lòng, hôm nay chúng tôi tiếp đón chưa chu đáo.”
Sau đó anh ta ngồi xuống bên cạnh tôi, hạ giọng:
“Vãn Vãn, đừng uống nữa, lát anh đưa em về.”