Chương 5 - Bí Mật Của Cương Thi Trong Cung
May mà lãnh cung này đặc biệt lớn, chúng ta chỉ dọn dẹp một trong các sân viện, những sân khác vẫn còn rất nhiều cành lá để lại, kiểu gì cũng không chết rét được.
Mùa xuân đến, lại là một hào hán.
10 Những ngày tháng bình đạm cứ thế trôi qua trong lời nói tiếng cười của chúng ta.
Ngay khi chúng ta tưởng rằng sẽ tiếp tục bình đạm như vậy, một vị khách không mời mà đến đã làm gián đoạn cuộc sống của chúng ta.
Ngày hôm đó ta bị Hồng Lục lay tỉnh.
Giọng muội ấy cấp bách: “Tỷ tỷ! Bên ngoài dường như có tiếng động!”
Ta lập tức tỉnh táo, ngồi dậy hỏi: “Lúc nào?”
“Vừa xong!”
Chẳng trách Hồng Lục căng thẳng, từ sau mùa đông, bên ngoài cơ bản là không còn tiếng động gì nữa rồi.
Ước chừng đều đã chết sạch rồi.
Chúng ta lập tức vác cuốc đứng trong viện, nghiêm阵 dĩ đãi (sẵn sàng chờ đợi).
Tiếng động quả thực ngay ngoài cửa lớn.
Hồng Lục dù sợ hãi nhưng muội ấy vẫn đứng trước mặt ta, tay run rẩy, giơ cuốc nhắm thẳng ra ngoài.
Đột nhiên, tiếng động dừng lại.
Ta lập tức nhận ra một tia không ổn, hạ thấp giọng nói: “Tiếng động biến mất rồi…”
“Xào xạc ——”
Tiếng động ở phía trên chúng ta!
Ta lập tức ngẩng đầu, nửa cái đầu từ trên tường cung ló ra!
Người đó khắp mình đầy máu, toàn bộ đồng tử đen kịt, gầm rú để lộ cái miệng đầy răng nhọn.
Là cương thi!
Ta không biết hắn làm sao trèo lên tường được, nhưng nếu không ngăn cản là hắn sẽ trèo vào trong mất!
Ta vội vàng chạy vào phòng lấy thang dây, nhanh mắt nhanh tay quăng lên tường, rồi trèo lên theo.
Ta trèo lên tường, lúc này mới lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng bên ngoài.
Vô số thi thể ngã gục trên đất, đâu đâu cũng là ruồi nhặng và giòi bọ, mấy con chim đậu trên đất, rỉa thịt thối trên mặt đất.
Mà dưới chân con cương thi đó là một đống lớn thi thể, chiều cao vừa vặn tích tụ đến mức có thể để hắn trèo lên được.
Ta nắm chặt cuốc giáng một đòn đập mạnh vào đầu con cương thi!
May mà sức ta rất lớn, sau khi đập mạnh vài lần vào đầu hắn, hắn mất trọng tâm ngã nhào xuống đất, tứ chi co giật, nhưng vì tay chân cứng đờ nên mãi không bò dậy nổi.
Ta lấy hết can đảm leo ra ngoài tường, nhắm thẳng đầu hắn đập mạnh một cái!
Kết thúc rồi.
Sau đó, ta và Hồng Lục cùng nhau dời đống thi thể tích tụ ngoài tường ra xa.
Từ đó về sau không còn bất trắc nào nữa.
Chúng ta sống trong lãnh cung thêm một năm xuân thu nữa, bình bình đạm đạm, ta dạy Hồng Lục học chữ, kể cho muội ấy nghe rất nhiều chuyện kỳ văn dị sự ta nghe được từ người khác.
Chúng ta cũng từng bị bệnh, nhưng đều là bệnh nhẹ, không đến mức chí mạng.
Cuối cùng, vào mùa xuân thứ ba trong lãnh cung, chúng ta nghe thấy tiếng động truyền đến từ ngoài tường cung.
“Trong điện này có ai không! Nếu có người, làm ơn lên tiếng một tiếng! Tôi là người được Hoàng thượng phái tới tìm kiếm những người còn sống sót! Hoàng thượng chúng ta anh dũng thiện chiến, túc trí đa mưu, đã dẫn dắt quân sĩ chúng ta chiến thắng đám cương thi đó, hiện tại cương thi đã bị chúng ta chém sạch sành sanh rồi!”
“Hiện tại bên ngoài không còn cương thi nữa rồi! Các vị chủ động mở cửa, có thể trở thành con dân của Hoàng thượng chúng ta, cùng Hoàng thượng canh giữ thiên hạ!”
“Hơn nữa Hoàng thượng lên ngôi đại xá thiên hạ, bất kể trước đây các vị có phải là nô tì trong cung hay không, hiện tại các vị đều là bình dân, lựa chọn xuất cung hay ở lại đây đều tùy các vị!”
Ta và Hồng Lục nhất thời đều ngẩn cả người.
Đây là lần đầu tiên chúng ta nghe thấy tiếng người nói ngoài đối phương kể từ khi dọn vào lãnh cung.
Hồng Lục rơi một giọt lệ, hét lớn: “Chúng tôi ở đây! Chúng tôi ở đây!”
Nói đoạn, chúng ta lấy ra chiếc thang dây đã bám bụi, gắng sức quăng lên tường.
Cách biệt bao năm, cuối cùng chúng ta cũng có thể bước ra khỏi bức tường này.
Chàng thiếu niên đi đầu anh tư sảng khoái, cười rạng rỡ.
“Các vị quả thực thông minh quá, còn biết trốn ở đây! Các vị là một trong số ít những người có thể sống sót được trong cái hoàng cung này đấy!”
Ta và Hồng Lục cảm tạ chàng, cũng cảm tạ vị Hoàng thượng đương triều đã khai ân, nhận lấy lộ phí Hoàng thượng ban phát xuống, mang theo hành gói, xuất cung.
Quê nhà Hồng Lục ở Giang Nam, thế là chúng ta quyết định đi Giang Nam.