Chương 6 - Bí Mật Bên Trong Cái Thai

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Bao giờ anh về nhà một chuyến?”

Anh sững người.

“Về nhà? Về lấy cái gì?”

“Anh cứ về một chuyến là biết.”

Câu nói này hôm qua tôi đã nói rồi, nhưng bị y tá cắt ngang.

Anh nhìn biểu cảm của tôi, khóe miệng mím chặt.

“Được, ngày mai anh về một chuyến.”

“Hôm nay.”

“Hôm nay? Niệm Niệm, em…”

“Trình Việt, hôm nay về nhà, xem lại phòng khách đi.”

Sắc mặt mẹ chồng biến đổi.

“Xem phòng khách làm gì? Trong nhà có cái gì đâu mà xem, Trình Việt con đừng nghe nó, nó bây giờ đang hồ đồ đấy.”

“Con rất tỉnh táo.”

Tôi nhìn thẳng vào mẹ chồng.

Bà ta nhìn chằm chằm tôi ba giây.

Rồi bật cười.

Cái điệu cười đó tôi từng thấy rồi, là kiểu cười nắm chắc phần thắng trong tay.

“Niệm Niệm à, con sốt đến lú lẫn rồi sao? Con tự ngã, trong nhà có gì đẹp mà xem? Chút máu trên bàn trà mẹ lau sạch từ lâu rồi.”

Bà ta đứng dậy, vỗ vỗ tay Trình Việt.

“Con đừng về nữa, ngày mai mẹ gọi người giúp việc đến dọn dẹp nhà cửa là xong. Con cứ ở lại chăm sóc Niệm Niệm cho tốt.”

Bà ta đi đến cửa, dừng lại một chút, quay lưng về phía chúng tôi.

“Đúng rồi Trình Việt, camera ở nhà dạo này hình như bị ngắt rồi, từ tháng trước lúc thay cục phát wifi thì mất kết nối, lúc nào rảnh con tìm người đến sửa đi.”

Cửa đóng lại.

Trình Việt cúi đầu, ngón tay chậm rãi miết trên đầu gối.

Mười mấy giây sau, anh đứng dậy.

“Niệm Niệm, anh về nhà một chuyến.”

“Mẹ anh bảo camera bị ngắt rồi.”

Anh cầm lấy áo khoác.

“Anh biết. Nhưng dữ liệu lưu trên đám mây là tự động sao lưu, mất mạng cũng không ảnh hưởng đến việc xem lại.”

Anh cúi người chạm nhẹ lên trán tôi.

“Đợi anh.”

05

“Trình Việt, sao con lại về nhà? Mẹ đã bảo con đừng về rồi cơ mà?”

Cuộc gọi của mẹ chồng gọi thẳng vào máy Trình Việt. Anh đang lái xe, bật loa ngoài.

Tôi có thể nghe thấy – sau khi bật chế độ ghi âm cuộc gọi, anh đã chia sẻ trực tiếp âm thanh cho tôi.

“Con về lấy chút đồ.”

“Đồ gì mà cứ phải lấy hôm nay? Vợ con đang nằm viện, con ở lại chăm nó không tốt hơn à?”

“Sắp xong rồi, lấy xong con quay lại ngay. Mẹ đang ở đâu thế?”

“Mẹ đang ở bệnh viện đây, vừa xuống lầu mua ít hoa quả. Sao thế?”

“Không có gì ạ.”

Anh cúp máy.

Tôi nằm trên giường bệnh, điện thoại đặt cạnh gối, màn hình ngửa lên.

Mười hai phút sau, Trình Việt gửi cho tôi một tin nhắn.[Trên đám mây có lưu bản ghi. Đang tải xuống.]

Sáu phút trôi qua.[Niệm Niệm, camera ở phòng khách. Anh đang xem.]

Sau đó là một khoảng lặng rất dài.

Lịch sử tin nhắn dừng lại ở dòng chữ đó, dòng “Đối phương đang nhập văn bản” ở góc dưới bên trái cứ nhấp nháy rồi tắt, tắt rồi lại nhấp nháy.

Lặp đi lặp lại bảy tám lần.

Cuối cùng mới nảy ra một dòng chữ:

[Em đã quỳ bao lâu?]

Tôi nhìn chằm chằm năm chữ đó, môi khô nứt nẻ.

[Hai mươi phút.]

Đầu dây bên kia lại chìm vào im lặng.

Lần này im lặng rất lâu – lâu đến mức tôi tưởng anh sẽ không trả lời nữa.

Rồi điện thoại rung lên.

Không phải tin nhắn.

Mà là một cuộc gọi.

Tôi bắt máy.

Bên kia đầu dây không có tiếng động gì.

Không đúng, có – tiếng thở rất nhẹ, bị nén lại trong cổ họng, giống như có thứ gì đó nghẹn lại không thoát ra được.

“Trình Việt.”

“…Anh xem rồi.”

Giọng anh khản đặc. Không phải kiểu khản vì thiếu ngủ, mà là kiểu khản do vỡ vụn từ tận bên trong.

“Em đã quỳ hai mươi phút. Mẹ tát em. Em chảy máu. Bố ngồi trên sofa.”

Anh ngừng lại một chút.

“Cuối cùng… họ trơ mắt nhìn em đi ra cửa. Em đi rồi, hai người họ nhìn nhau một cái.”

“Rồi sao?”

“Cười.”

Lúc anh nói ra chữ này, dây thanh quản như bị ai đó bóp nghẹt.

“Họ đã cười. Váy em đầy máu, em phải bám vào tường để đi ra ngoài. Họ ngồi trên sofa, nhìn nhau, rồi cười.”

Trong điện thoại vọng lại tiếng đồ vật đập mạnh xuống bàn.

Sau đó là giọng anh, không còn khản nữa, từng chữ từng chữ nói ra vô cùng rõ ràng.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)