Chương 10 - Bí Ẩn Trên Sân Thượng
Sau khi chỗ ngồi trống của Châu Kiều được chuyển đi, trên mặt đất còn lại một vệt hình vuông có màu nhạt hơn.
Tôi quay lại giảng dạy và sắp xếp lại toàn bộ chỗ ngồi.
Tất cả học sinh trong trường đều điền một bảng khảo sát.
Chỉ có ba câu hỏi.
Bạn từng nhìn thấy ai bị cô lập?
Tại sao khi ấy bạn không nói?
Nếu chuyện tương tự xảy ra lần nữa, bạn muốn cầu cứu ai?
Có người viết mình từng nhìn thấy một học sinh bị nhốt trong nhà vệ sinh.
Có người viết mình sợ sau khi nói ra sẽ bị gọi là kẻ mách lẻo.
Cũng có người viết giáo viên luôn hỏi tại sao cậu ta chỉ bắt nạt em”, vì thế sau này không dám tìm giáo viên nữa.
Trung tâm tâm lý của trường lần lượt theo dõi từng câu trả lời.
Trong lần trao đổi đầu tiên, ba học sinh tạm thời đổi lời, nói rằng mình chỉ tùy tiện viết vào tờ giấy.
Giáo viên tâm lý không ép các em thừa nhận mà hẹn từng người vào những thời điểm khác nhau để trò chuyện lại.
Đến lần thứ ba bước vào phòng tư vấn, một nữ sinh mới nói ra rằng mỗi ngày em đều phải làm bài tập thay bạn cùng bàn vì đối phương đe dọa sẽ công khai chuyện cha mẹ em ly hôn.
Một nam sinh khác thừa nhận mình từng tham gia đám đông bao vây Hứa Nguyện, chỉ vì trước khi gia nhập, bản thân cậu vẫn luôn là người bị chế giễu.
Cậu nói:
“Sau khi đứng về phía bọn họ, không còn ai bắt nạt em nữa.”
Không lời giải thích nào có thể giúp một người được miễn trách nhiệm.
Nhưng chỉ khi hiểu nỗi sợ được truyền đi như thế nào, nhà trường mới có thể ngăn người tiếp theo dùng việc làm tổn thương người khác để đổi lấy cảm giác an toàn.
Tôi và Triệu Lam dán lại tất cả phương thức cầu cứu trên bảng thông báo ở mỗi tầng.
Ngoài số điện thoại và hòm thư góp ý, nhà trường còn bổ sung cổng báo cáo nặc danh trực tuyến cùng danh sách giáo viên mà học sinh có thể tự lựa chọn để liên hệ.
Một chế độ báo cáo mới cũng được thiết lập.
Thông tin nặc danh không thể tiếp tục được khép lại bằng sáu chữ “mâu thuẫn giữa các bạn”.
Nếu liên quan tới việc cô lập, sỉ nhục, đe dọa hoặc quay lén trong thời gian dài, nhà trường bắt buộc phải hỏi riêng các bên liên quan và thông báo cho người giám hộ.
Chế độ này không thể bảo đảm hành vi bắt nạt sẽ không bao giờ xảy ra nữa.
Nhưng ít nhất, nó giúp lời cầu cứu không còn rơi vào một hòm thư góp ý chẳng ai mở ra.
Trước khi bị xử lý, Chủ nhiệm Tôn giao chìa khóa văn phòng cho tôi.
Ông ta đứng ngoài cửa nói:
“Cô thắng rồi.”
Tôi lắc đầu.
“Đây không phải một cuộc thi.”
“Nhưng bây giờ cô trở thành anh hùng cứu người, còn tôi trở thành kẻ xấu trong mắt tất cả mọi người.”
“Ông không phải người xấu. Ông chỉ cảm thấy bớt được chuyện nào hay chuyện đó.”
“Nhưng sau đó, vì ai cũng nghĩ như vậy nên em ấy mới bước lên sân thượng.”
Sự oán giận trên mặt ông ta dần tan đi, chỉ còn lại vẻ mệt mỏi.
“Khi đó, tôi thật sự không ngờ mọi chuyện lại nghiêm trọng như vậy.”
“Em ấy đã viết rõ mức độ nghiêm trọng trên lá thư.”
“Chỉ là ông không đọc hết.”
Chủ nhiệm Tôn cúi đầu rời đi.
Chiều tối, tôi tới thăm Hứa Nguyện.
Em ấy đang ôn bài trong phòng, vết thương trên lòng bàn tay phải đã đóng vảy.
Mẹ em ngồi bên giường gọt táo, vỏ táo luôn bị đứt ở cùng một vị trí.
Hứa Nguyện cầm một miếng đưa cho tôi.
“Cô Thẩm, táo ngọt lắm.”
Tôi nhận lấy miếng táo.
Những dòng chữ từng cảnh báo rằng vốn dĩ em ấy sẽ rơi khỏi sân thượng vào lúc chín giờ bảy phút, vĩnh viễn không còn cơ hội mở mắt.
Bây giờ, em ấy đang ngồi dưới ánh nắng, hỏi tôi tháng sau có thể tham gia kỳ thi giữa học kỳ hay không.
Tôi nói:
“Trước tiên hãy dưỡng sức cho khỏe.”
Em ấy mỉm cười.
Nụ cười ấy rất nhạt nhưng lại là đáp án rõ ràng nhất mà tôi từng nhìn thấy.
15
Hứa Nguyện không trở lại lớp học cũ.
Bác sĩ đề nghị em ấy tiếp tục điều trị, nhà trường sắp xếp chương trình học trực tuyến cho em.
Mẹ em nghỉ công việc làm ca đêm, tạm thời ở bên con gái.
Mỗi tuần, Lâm Tiểu Mãn tổng hợp ghi chép trên lớp một lần rồi nhờ tôi chuyển cho Hứa Nguyện.
Em ấy không chụp ảnh, cũng không tiếp tục đăng lời xin lỗi lên bất kỳ nền tảng xã hội nào.
Khi lớp tổ chức sinh hoạt một lần nữa, giấy khen “Tập thể lớp xuất sắc” trên tường đã được tháo xuống.
Các học sinh ngồi rất yên lặng.
Tôi không chiếu video cảnh báo, cũng không yêu cầu bất kỳ ai kiểm điểm trước đám đông.
Tôi viết lên bảng một câu.
【Khi không trực tiếp ra tay, em đã làm gì?】
Trong lớp im lặng rất lâu.
Người đầu tiên giơ tay là một nam sinh ngồi ở hàng thứ ba.
Cậu nói:
“Em đã cười.”
Học sinh thứ hai nói:
“Em giúp bọn họ canh xem giáo viên có tới không.”
Nữ sinh thứ ba cúi đầu.
“Em biết Hứa Nguyện bị nhốt trong phòng dụng cụ, nhưng em giả vờ không nghe thấy.”
Ngày càng có nhiều người lên tiếng.
Có người thừa nhận mình từng chia sẻ ảnh chế.
Có người thừa nhận mình đeo vòng tay chỉ để chứng minh mình thuộc về số đông, nghĩ rằng mọi người cùng làm thì pháp luật không thể trách phạt tất cả.
Có người nói mình vẫn luôn cho rằng chỉ cần không tự tay chạm vào Hứa Nguyện thì không cần chịu trách nhiệm.
Tôi không thay các em tổng kết, cũng không nói câu “biết sai thì sửa”.
Nói ra sự thật chỉ là khởi đầu.