Chương 19 - Bệnh Sạch Sẽ Chữa Được Nghèo Không
“Chị họ, nếu hôm nay chị gọi chỉ để nói mấy lời này, thì em nghĩ chúng ta chẳng còn gì để nói nữa. Em còn việc, cúp đây.”
Nói xong, tôi cúp máy dứt khoát. Chặn số, thao tác liền một mạch.
Tôi bước ra ban công, nắng ngoài kia rực rỡ, hoa dưới vườn nở rộ muôn màu. Bưng tách cà phê nhấp một ngụm, hương thơm ngào ngạt, vị đắng dịu êm.
Kết cục của Chu Tình, tôi nghe rồi. Trong lòng chẳng có lấy một tia sảng khoái của kẻ báo thù thành công, cũng chẳng có chút đồng cảm thương xót nào, hệt như đang nghe chuyện về người dưng nước lã qua đường.
Đáng thương thật, nhưng chẳng đồng tình. Giận vì chẳng có chí tiến thủ, nhưng cũng chẳng bận tâm. Cuộc đời chị ta, từ khoảnh khắc chị ta đưa ra lựa chọn, kết cục đã định sẵn rồi.
Còn cuộc đời của tôi, từ giây phút tôi đứng lên phản kháng, mới thực sự bắt đầu.
Tôi đặt ly cà phê xuống, vươn vai thư giãn. Nắng ấm áp phủ đầy lên người. Điện thoại ting một tiếng. Hứa Vi nhắn tin: “Cuối tuần đi leo núi không? Nghe đồn ngắm bình minh trên đỉnh núi đẹp lắm á!”
Tôi mỉm cười, cầm điện thoại lên, gõ lại một chữ: “Chốt!”
Chặng đường phía trước dẫu còn dài, nhưng lần này tôi không đi một mình nữa. Tôi có bạn bè, có tương lai, và hơn hết, tôi có một cuộc đời mới rực rỡ ánh hào quang của riêng mình.
16
Một năm nữa lại trôi qua.
Chương trình Thạc sĩ tại chức của tôi đã hoàn thành một nửa. Trong công việc, nhờ thành tích xuất sắc, tôi được cất nhắc lên làm Trưởng phòng.
Bằng số tiền tích cóp, tôi đã trả dứt điểm khoản vay của căn hộ nhỏ đang ở. Sổ đỏ giờ đây chỉ đứng duy nhất một cái tên: Chu Nhiên.
Cái cảm giác an toàn vững chãi ấy, nặng trĩu mà yên lòng.
Tôi và Hứa Vi cùng nhau đi du lịch Châu Âu. Ngắm hoàng hôn dưới chân tháp Eiffel ở Paris, ném đồng xu xuống đài phun nước Trevi ở Rome. Lời cầu nguyện của tôi rất đơn giản: mong sao mỗi ngày trong tương lai đều trôi qua trong bình yên và tự do như lúc này.
Tôi những tưởng những con người và sự việc trong quá khứ đã vĩnh viễn bị xóa sổ khỏi cuộc đời mình, như thùng rác máy tính đã được dọn sạch, chẳng còn lưu lại bất cứ tàn tích nào.
Cho đến một buổi chiều nọ, tôi nhận được một cuộc gọi từ Trạm Y tế xã ở quê. Giọng nói phía bên kia hoàn toàn xa lạ:
“Xin chào, cho hỏi có phải cô Chu Nhiên không ạ?”
“Vâng, là tôi.”
“Đây là Trạm y tế XX. Bố cô, ông Chu Kiến Quốc, sáng nay bị xuất huyết não đột ngột, đã được đưa vào trạm. Tình hình không được khả quan lắm. Hiện tại cần người nhà đến ký giấy tờ, làm thủ tục nhập viện.”
Đầu tôi “ong” lên một tiếng, như bị một vật gì đó giáng mạnh vào. Bố. Xuất huyết não. Những từ ngữ chắp vá lại với nhau tạo nên một cảm giác hoang đường phi lý đến khó tin.
Tôi nắm chặt điện thoại, im lặng một lúc lâu. Ở đầu dây bên kia, bác sĩ lại hối thúc:
“Cô Chu Nhiên? Cô còn nghe máy không? Chúng tôi xem điện thoại của bệnh nhân, chỉ có số của cô là gọi được. Cô có thể sắp xếp về đây một chuyến càng sớm càng tốt không?”
Chỉ có số của tôi là gọi được.
Câu nói ấy như một mũi kim nhỏ, nhẹ nhàng châm vào tim tôi. Chu Tình đâu? Chị ta không lo à? Còn mẹ tôi đâu? Bà ấy đang ở cái xó nào?
“Ông ấy… tình hình hiện tại thế nào?” Tiếng tôi phát ra có phần khô khốc.
“Nửa người bên phải gần như mất cảm giác rồi. Rối loạn ngôn ngữ rất nghiêm trọng. Cần phải phẫu thuật ngay lập tức. Phẫu thuật có rủi ro, chi phí cũng không hề nhỏ. Người nhà các cô phải sớm đưa ra quyết định.”
Tôi nhắm mắt lại.
Hiện lên trước mắt là khuôn mặt luôn tỏ ra mất kiên nhẫn của bố khi nhìn tôi. Bên tai vang vẳng lại những lời ông nói trong quán cà phê ngày ấy:
“Mày là em, nhường nhịn chị một chút.”
“Mày làm tuyệt tình như thế, sau này già ốm ai lo cho mày?”