Chương 2 - Bên Trong Nỗi Đau
“Bố mẹ, mấy năm nay con luôn nghe lời hai người. Hai người bảo con từ bỏ offer lương hơn mười nghìn ở thành phố lớn để quay về làm công việc năm nghìn một tháng, con cũng nghe.”
“Hai người nói con không quản được tiền, toàn bộ lương đều phải nộp lên, con cũng nghe.”
“Bây giờ con không cần tiền đền bù giải tỏa nữa. Trả lại tiền lương của con cho con.”
Vừa nói xong, bụng tôi lập tức đau dữ dội như trời long đất lở. Tôi ôm lấy cánh tay, gập người xuống.
Nhưng ngay sau đó, bố tôi nổi trận lôi đình, túm tay tôi ném ra ngoài cửa, rồi đóng sầm cửa lại.
“Tôi nuôi con lớn từng này, cái mạng này của con cũng là do tôi cho, giờ còn dám đòi tiền bố mày à.”
“Ra ngoài tự kiểm điểm cho kỹ. Khi nào nghĩ thông rồi thì hãy về!”
Chương 4
Gắng gượng bằng chút sức lực cuối cùng, tôi nhờ người qua đường gọi 120.
Khi thấy bạn trai đỏ mắt xuất hiện ngoài cửa, tôi không kìm được nữa, nước mắt trào ra.
“An Vũ, em không xin được tiền. Chúng ta không chữa nữa.”
“Sao có thể chứ? Khu nhà em ai cũng được giải tỏa, ít nhất cũng vài triệu.”
Bạn trai siết chặt tay tôi, giọng run rẩy.
“Có phải bố mẹ em lại phản đối chúng ta không? Em nói với bố mẹ là chúng ta chia tay rồi, cầu xin họ cho em mượn một trăm nghìn để phẫu thuật.”
Tôi mím môi, lắc đầu.
“Họ sẽ không chịu đâu.”
“Anh cả cưới vợ cần tiền, em út du học cũng cần tiền, nhà không còn tiền nữa…”
“Những chuyện đó sao có thể quan trọng hơn mạng sống của em!”
Bạn trai đứng bật dậy, nghiến răng nói:
“Tiểu Uẩn, anh đi quỳ xuống cầu xin họ. Em là con gái ruột của họ, họ tuyệt đối sẽ không bỏ mặc em!”
Toàn thân tôi đau dữ dội.
Tôi không còn sức để mở miệng nữa, chỉ có thể nhìn bạn trai tức giận rời đi.
Một tuần trôi qua tiền vẫn chưa được chuyển đến. Nhà tôi nhiều lần nhận được điện thoại từ bệnh viện.
Anh cả trầm giọng nói:
“Mẹ, sức khỏe của em hai quan trọng hơn. Nếu mẹ thật sự không lấy tiền ra được, con không kết hôn nữa.”
“Lấy hai triệu của con đi chữa bệnh cho em gái, dùng thuốc tốt nhất. Nó còn trẻ.”
Em gái út cũng sốt ruột nói:
“Đúng đó, nếu không đủ thì lấy cả phần của con đi. Cùng lắm con không đi du học nữa.”
Nhưng mẹ tôi không chút do dự từ chối.
“Không được!”
“Con cả, con đã không còn nhỏ nữa. Không kết hôn thì còn ra thể thống gì? Hương hỏa nhà họ Tần không thể đứt ở đời con được!”
Bố tôi cũng nói tiếp:
“Học phí của con út đã nộp rồi, không lấy lại được nữa.”
“Vậy phải làm sao!”
Em gái út sốt ruột đến đỏ mắt.
“Bố mẹ, không phải vẫn còn hai triệu sao? Mau lấy ra đi!”
Bố mẹ nhìn nhau, thong thả mở miệng:
“Bệnh của chị con không gấp. Chính nó còn không trân trọng cơ thể mình, chúng ta gấp cái gì.”
Mẹ tôi bình tĩnh nhấp một ngụm trà, liếc nhìn bạn trai tôi đang quỳ ngoài cửa, lạnh lùng nói:
“Đơn mười nghìn chữ đến giờ vẫn chưa đưa, các loại hóa đơn bệnh viện và giấy chẩn đoán cũng chưa cho mẹ xem một tờ. Chắc chắn là giả.”
“Tiền này mẹ sẽ cho, nhưng không phải bây giờ.”
Anh cả và em gái nhìn nhau, đều bất lực.
Trong điện thoại, bác sĩ không ngừng thúc giục:
“Tình trạng bệnh nhân rất xấu, cần phẫu thuật ngay lập tức. Mong gia đình nhanh chóng đóng viện phí.”
Mẹ tôi lạnh lùng hừ một tiếng.
“Tần Uẩn, vì hai triệu này, từ chuyện máy ghi âm cho đến màn kịch lần này, con đúng là hao tâm tổn sức thật đấy.”
Nghe giọng nói rõ ràng mà lạnh nhạt đó, tia hy vọng cuối cùng trong lòng tôi hoàn toàn cháy thành tro.
Hóa ra trong lòng họ.
Mạng sống của tôi không bằng căn nhà cưới của anh cả.
Cũng không bằng ước mơ của em gái.
Thậm chí còn không bằng chút lãi tiết kiệm có kỳ hạn.
Nghĩ đến vô số đêm ngày vắt óc tìm lý do để lấp đầy đơn mười nghìn chữ suốt những năm qua tôi chỉ thấy bản thân ngu ngốc đến buồn cười.
Thứ bị làm mất chưa bao giờ là chiếc máy ghi âm.
Mà là cái bát công bằng vốn đã vỡ một bên, mãi mãi không thể cân bằng.
Tờ chứng từ đó chính là bằng chứng họ không yêu tôi.
Người yêu bạn thì không cần bạn mở miệng.
Người không yêu bạn, dù mở miệng một vạn lần cũng vô dụng.
Bạn trai thở hổn hển chạy đến bệnh viện, thấy tôi khóc, anh nhẹ nhàng lau nước mắt nơi khóe mắt tôi.
Anh không nói gì, nhưng tôi cảm nhận được anh tuyệt vọng.
Đến cuối cùng, chỉ có người không cùng huyết thống này thật sự đau lòng vì tôi.
“Cảm ơn anh…”
Mỗi khi nói một câu, cổ họng tôi đau như bị dao cứa. Mặt nạ thở phủ đầy hơi nước.
Khó chịu đến cùng cực, nhưng tôi vẫn chậm rãi nói từng chữ:
“An Vũ, sau khi em chết… hãy rải tro cốt của em xuống biển.”
“Kiếp sau, em không muốn bị trói buộc nữa. Ít nhất không nên là vì… một chiếc máy ghi âm.”
Chương 5
Cơ thể tôi ngày càng nhẹ, tầm nhìn dần nâng cao.
Tôi nhìn thấy gương mặt trắng bệch của mình nằm trong lòng bạn trai, đã ngừng thở.
“Tiểu Uẩn!”
Mắt bạn trai đỏ ngầu, ngón tay siết chặt cánh tay tôi, không chịu buông ra.
Anh không nghe rõ chấp niệm cuối cùng của tôi, chỉ muốn cứu tôi.
“Cầu xin các anh cứu cô ấy. Bác sĩ, tuy tôi không trả nổi toàn bộ viện phí, nhưng tiền cấp cứu tôi vẫn có.”
Ngón tay anh run rẩy lấy thẻ từ trong túi ra, quỳ dưới đất cầu xin những người xung quanh.