Chương 8 - Bên Lề Tình Yêu
Sau đó anh đi vào phòng sách của ông cụ, đứng đối diện ông mười phút.
Ông cụ ném chén trà xuống cạnh chân anh, mảnh sứ vỡ bắn lên ống quần anh: “Vì một trợ lý? Trước mặt đầy sảnh khách mời mà cháu bỏ Thư Ý lại, cháu điên rồi sao?”
“Không phải trợ lý.”
Tần Tự Lẫm ngẩng đầu, giọng khàn như bị giấy nhám mài qua “Là mẹ của con cháu.”
Phòng sách yên tĩnh.
Ông cụ nhìn chằm chằm anh rất lâu, cuối cùng chỉ nói hai chữ: “Cút đi.”
Anh cút thật.
Cút khỏi nhà họ Tần, cút lên xe, trong đêm cao tốc lúc ba giờ sáng đạp ga đến tận cùng.
Trong điện thoại là thông tin anh bảo người điều tra được.
Diệp Quan Hoà đã lập hồ sơ ở bệnh viện phụ sản thành phố bên cạnh, sáng mai có lịch tư vấn sản khoa về đình chỉ thai kỳ.
Anh nhìn chằm chằm mấy chữ đó, hốc mắt đỏ đến như sắp nhỏ máu.
Cô một mình chạy đến nơi cách nghìn dặm, đặt lịch khám, xếp hàng, chuẩn bị xoá bỏ đứa con của bọn họ khỏi thế giới này?
Giống như anh chưa từng giữ được bất kỳ thứ gì cô để tâm.
Tần Tự Lẫm ném điện thoại xuống ghế phụ, đạp ga lao vào màn đêm.
Đèn đường trên cao tốc lướt qua từng chiếc, giống kim giây đang đếm ngược.
Anh không biết mình có kịp hay không, anh chỉ biết nếu cô thật sự phá bỏ đứa bé, vậy chút liên hệ cuối cùng giữa bọn họ cũng thật sự đứt đoạn.
Chương 12
Bảy giờ sáng, Diệp Quan Hoà bị cơn nghén đánh thức.
Nhà vệ sinh trong căn hộ này nhỏ đến mức xoay người cũng khó, cô quỳ trên nền gạch ôm bồn cầu, trong dạ dày cuộn trào như sông lật biển, nhưng chẳng nôn ra được gì.
Bác sĩ nói phản ứng thai sớm càng nặng, thai càng ổn.
Cô dùng câu này để an ủi mình, nhưng khi ngồi xổm trên nền đất lạnh băng, vẫn không nhịn được rơi hai giọt nước mắt.
Không phải hối hận, mà là quá mệt.
Một mình gánh tất cả mọi chuyện, ngay cả khóc cũng phải canh thời gian.
Bởi vì tám giờ rưỡi phải đến bệnh viện, không thể đến muộn.
Bệnh viện phụ sản cách nơi cô ở bốn trạm xe buýt.
Trước cửa đăng ký xếp một hàng rất dài, Diệp Quan Hoà đứng cuối hàng, nắm bệnh án đến nhăn lại.
Xung quanh đều là phụ nữ mang thai có chồng đi cùng, có người giúp xách túi, có người cầm sữa đậu nành đứng đợi ở cửa.
Chỉ có cô là một mình.
Khi gọi đến số cô, đã là mười giờ sáng.
Cửa phòng khám sản khoa được đẩy mở, bác sĩ lật hồ sơ của cô, ngẩng mắt nhìn cô: “Diệp Quan Hoà? Trong bệnh án nói bác sĩ trước đề nghị cô tư vấn đình chỉ thai kỳ, cô suy nghĩ thế nào rồi?”
Diệp Quan Hoà ngồi xuống trước mặt bác sĩ, đầu ngón tay bấm vào lòng bàn tay.
Trước khi đến, cô nghĩ rất nhiều lời, nhưng khi thật sự ngồi ở đây, miệng cô như bị khâu lại.
Chữ đó quá nặng, nặng đến mức cô không nói ra được.
Cô hé miệng, giọng khô chát: “Bác sĩ, nếu tôi muốn giữ thì sao?”
Bác sĩ nhìn cô một cái, không nói được, cũng không nói không được.
Bà chỉ đẩy phiếu siêu âm tới, giọng bình thản như đang đọc một bản báo cáo.
“Hiện tại cân nặng của cô hơi nhẹ, thiếu máu nhẹ, thành tử cung hơi mỏng. Bác sĩ lần trước chắc đã nói với cô, cưỡng ép đình chỉ thai kỳ có rủi ro rất cao. Nhưng tiếp tục mang thai cũng không dễ dàng.”
Bà dừng một chút: “Bên cạnh cô có người chăm sóc không?”
Chương 13
Diệp Quan Hoà hé miệng, nhưng không nói ra được một chữ.
Bác sĩ liền hiểu tất cả.
Bà không hỏi thêm nữa, chỉ đẩy phiếu tới trước mặt cô, giọng không nặng không nhẹ: “Trước tiên đi lấy máu, làm siêu âm xong rồi quay lại. Bất kể cuối cùng chọn thế nào, trước hết kiểm tra rõ cơ thể đã.”
Diệp Quan Hoà cầm phiếu đi ra khỏi phòng khám.
Trong hành lang người đến người đi, có thai phụ chống tường chậm rãi bước, bên cạnh là người chồng cẩn thận đỡ eo.
Cô quay mặt đi, nhanh chóng bước về phía phòng lấy máu.
Khi kim đâm vào mạch máu, Diệp Quan Hoà không khóc.
Khi ngồi ngoài phòng siêu âm xếp hàng, cô cũng không khóc.
Nhưng khi gel lạnh bôi lên bụng dưới, trong màn hình siêu âm bỗng truyền ra một chuỗi “thình thịch thình thịch” gấp gáp mà mạnh mẽ, cô sững sờ.
Đó là nhịp tim.
Nhỏ xíu, nhanh nhanh, giống như một con bướm bị nhốt trong lồng ngực đang liều mạng vỗ cánh.
Bác sĩ nói: “Tim thai bình thường, phôi thai phát triển phù hợp tuần thai.”
Diệp Quan Hoà không nhịn được, nước mắt lặng lẽ trượt vào tóc mai.
Bé con còn sống.
Trong những đêm cô một mình trằn trọc, trong những khoảnh khắc cô bị cả thế giới vứt bỏ, nó vẫn đang cố gắng sống.
Diệp Quan Hoà nhìn chằm chằm màn hình siêu âm, nhìn bóng hình nhỏ bé đến gần như không thấy rõ đường nét ấy, bỗng cảm thấy chẳng còn sợ gì nữa.
Khi đi ra khỏi phòng siêu âm, cô gọi điện cho mẹ Diệp.
Chuông reo ba tiếng, bị cúp.
Gọi lại, tắt máy.
Diệp Quan Hoà tựa vào tường hành lang bệnh viện, nắm điện thoại trong lòng bàn tay, chậm rãi ngồi xổm xuống.
Hoá ra cảm giác bị người thân ruột thịt vứt bỏ là thế này, giống như có người nhổ bật rễ của bạn khỏi đất, sau đó nói với bạn rằng, từ nay về sau bạn chỉ là một cánh bèo trôi.
Nhưng không sao, cô còn có bé con.
Cô chỉ còn có bé con.
…
Chương 14
Khi Tần Tự Lẫm đỗ xe rồi lao vào sảnh bệnh viện, lưng áo sơ mi trắng đã ướt đẫm mồ hôi, áo vest bị anh ném trên ghế phụ.