Chương 2 - Bên Kia Nỗi Đau

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Một người phụ nữ khác chỉ gói cho anh một bát hoành thánh, anh lại nhớ mãi không quên.

Mà chuyện nực cười nhất chính là, người phụ nữ đó lại là người mẹ tôi hận nhất.

Là kẻ thứ ba đã phá hoại gia đình chúng tôi.

Bàn tay cầm thìa của tôi khẽ run lên.

Tôi liều mạng kìm nước mắt trong mắt.

Chỉ mong có thể nhanh chóng ăn xong bữa cơm này, rồi cả đời này không cần gặp lại họ nữa.

Nhưng Chu Hoan Hoan đột nhiên nhìn về phía tôi.

Trong mắt cô ta có thứ gì đó lóe qua.

Ngay sau đó, cô ta lại cúi mặt xuống, giọng rất đau buồn:

“Mong muốn lớn nhất lúc còn sống của mẹ em là có thể sống cùng bố, dù chỉ một ngày thôi cũng được. Nhưng bà ấy không chờ được đến ngày đó…”

Lời Chu Hoan Hoan như có ý ám chỉ.

Tôi nghe mà tim đập như trống.

Trong đầu lóe lên một dự cảm rất xấu.

Quả nhiên, giây tiếp theo, Chu Hoan Hoan mang vẻ cầu xin, đáng thương nói:

“Em muốn trong căn nhà này có thể để lại cho mẹ em một căn phòng được không? Em sẽ đặt di vật của mẹ vào đó, giống như mẹ vẫn đang ở bên em vậy.”

“Không được!”

Không đợi người khác mở miệng, tôi phẫn nộ đập bàn đứng dậy.

Lực đứng dậy quá mạnh làm ghế đổ xuống, phát ra một tiếng va chạm vang dội trong phòng khách rộng lớn.

Dưới ánh đèn trắng trên đầu, sắc mặt tôi tái nhợt như ma.

Dáng vẻ mẹ bị Trương Mỹ Quyên chọc tức đến hộc máu vẫn còn rõ mồn một trước mắt.

Đến mức mỗi lần nhớ lại, tôi đều đau lòng đến không thở nổi.

Bà đã qua đời rồi.

Vì sao?

Vì sao còn phải chà đạp bà như thế?

Nước mắt tôi không khống chế được mà rơi xuống.

Dù đã cắn khoang miệng đến đầy máu, tôi cũng tuyệt đối không lùi bước.

Bố sững lại một thoáng, sắc mặt lập tức hiện lên vẻ tức giận.

“Con đang làm cái gì thế? Cái nhà này còn chưa đến lượt con làm chủ!”

Anh trai nhấc mí mắt nhìn tôi, giống như chuyện chẳng liên quan gì đến mình.

Chu Hoan Hoan rơi nước mắt, hoảng sợ nhìn tôi, giọng run rẩy:

“Chị ơi, em chỉ muốn một căn phòng thôi. To hay nhỏ, mới hay cũ, em đều không quan tâm. Em cầu xin chị, chị ơi.”

Nói rồi, cô ta định quỳ xuống trước mặt tôi.

Anh trai vừa rồi còn lạnh nhạt, lập tức ôm ngang người cô ta lên.

Anh nhìn chằm chằm gương mặt đầy nước mắt của Chu Hoan Hoan vài giây.

Rồi đột nhiên quay đầu nhìn tôi, chỉ thẳng ra cửa, gằn từng chữ:

“Em cút đi! Không phải đã bảo em cút từ lâu rồi sao? Còn mặt dày ở đây làm gì? Nhà chúng tôi nhỏ, không chứa nổi vị đại Phật như em.”

Giọng anh rất lớn, vang vọng không ngừng trong phòng khách trống trải.

Sau đó, nó như từ bốn phương tám hướng dữ dội ập đến, tát thẳng vào mặt tôi.

Ba người bọn họ ôm nhau thật chặt, cùng chung kẻ thù mà xua đuổi tôi.

Tôi đờ đẫn đứng đó, cô lập không nơi nương tựa.

Các cô giúp việc thương hại nhìn tôi.

Nhưng chẳng ai dám nói gì.

Chu Hoan Hoan giống như không hề giận tôi chút nào, bày ra dáng vẻ một cô em gái tốt bụng khuyên nhủ tôi.

“Chị ơi, chị xin lỗi bố và anh đi. Em sẽ giúp chị cầu xin họ đừng đuổi chị đi.”

So với dáng vẻ ngang bướng của tôi, Chu Hoan Hoan càng có vẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện hơn.

Nhưng sự ác ý nơi sâu trong mắt cô ta lại trần trụi cười nhạo tôi.

Tôi không để ý đến cô ta.

Ánh mắt quét qua gương mặt xanh mét của bố và anh trai, vậy mà tôi lại bật cười.

Sau đó, tôi bình tĩnh quay người lên lầu.

Tôi thu dọn đồ đến tận đêm khuya.

Tôi kiểm tra kỹ từng món đồ cần mang đi.

Ngủ một giấc đến sáng, tôi đứng dậy đi vào phòng ngủ của mẹ.

Bố và anh trai đã ra ngoài.

Trong nhà chỉ còn tôi và Chu Hoan Hoan.

Cô ta không còn lớp mặt nạ thường ngày nữa.

Cô ta khoanh tay, lạnh lùng đánh giá tôi.

Giọng điệu nồng đậm vẻ khinh thường:

“Cô cũng chẳng ra gì nhỉ. Mẹ cô không đấu lại mẹ tôi, cô cũng không đấu lại tôi.”

Tay tôi không dừng lại.

Tôi gấp vài bộ quần áo mẹ thường mặc nhất.

Chương 5

Chúng sẽ theo tôi vượt qua đại dương, đến một nơi khác khiến tôi yên lòng.

Ở đó, sẽ không còn bất cứ chuyện dơ bẩn hay đau buồn nào nữa.

Dì Trương, người bảo mẫu nhìn tôi lớn lên, giúp tôi cùng thu dọn.

Dì xoa mu bàn tay tôi, như đang an ủi tôi.

Tôi cười với dì, ra hiệu rằng mình không sao.

Mà nụ cười của tôi dường như đã chọc đau Chu Hoan Hoan.

Giọng nói như rắn độc của cô ta lại vang lên.

“Cô có biết ngày mẹ cô mất, bố và anh trai cô đang ở đâu không?”

Động tác của tôi khựng lại.

Vẻ bình tĩnh trên mặt hơi nứt ra.

Chu Hoan Hoan nhạy bén bắt được điều đó.

4

Đôi mắt đen đến đáng sợ của cô ta nhìn chằm chằm tôi.

Đôi môi mấp máy giống như cái miệng đỏ lòm của dã thú khi đang ăn thịt.

“Hôm đó, họ đang đi viếng mộ mẹ tôi cùng tôi. Họ nhìn thấy cuộc gọi của cô, nói một câu ‘phiền thật’, rồi tắt máy.”

Đôi mắt không cam lòng của mẹ trước lúc lâm chung lại hiện lên trước mắt tôi.

Đầu tôi ong một tiếng.

Như có thứ gì đó trong đầu đứt phựt.

Khung cảnh xung quanh mờ nhòe thành một mảng.

Đến khi tôi hoàn hồn, Chu Hoan Hoan đã ngã xuống đất.

Tôi run rẩy nhìn cô ta.

Trong mắt cô ta tràn đầy sự thỏa mãn vì kế hoạch thành công.

Ngay sau đó, cô ta lớn tiếng hét thảm.

“Chị ơi, em xin chị, đừng đánh em!”

Bố vừa về nhà thì đúng lúc nhìn thấy cảnh này.

Ông lao tới đỡ Chu Hoan Hoan dậy.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)