Bảy ngày trước hôn lễ, tôi nhìn thấy trong danh sách khách mời của Tạ Trầm có một bé trai năm tuổi cùng họ với anh.
Phần ghi chú chỉ có một câu: “Bé phù rể, nhất định phải ngồi bàn chính.”
Tôi hỏi đứa trẻ là ai, mẹ chồng tương lai lập tức giật lấy danh sách: “Cháu trai của chị em thân thiết với mẹ, con đừng chuyện gì cũng ghen.”
Cho đến ngày thử món, cậu bé lao vào lòng Tạ Trầm, vừa mở miệng đã gọi bố.
Em trai ruột cười giảng hòa: “Chị đừng nghĩ nhiều, thằng bé diễn kịch sân khấu nên gọi quen miệng thôi.”
Bạn thân cũng khuyên tôi: “Hôn lễ chỉ còn mấy ngày nữa, cậu đừng làm hai nhà đều mất mặt.”
Đúng lúc ấy, cô em gái kế vừa từ nước ngoài trở về bước vào phòng riêng.
Cậu bé lập tức vùng khỏi Tạ Trầm, lao vào lòng cô ta gọi một tiếng mẹ.
Sắc mặt mẹ tôi thay đổi, vội vàng giải thích: “Em gái con từng chăm sóc thằng bé mấy năm ở nước ngoài nên nó mới gọi như vậy.”
Thẩm Sở Sở cũng đỏ mắt kéo tay tôi: “Chị, chị sẽ không nghi ngờ cả em chứ?”
Tôi cười nói không, còn tự tay lau miệng cho đứa bé.
Đợi nó uống hết nước trái cây, tôi cất ống hút đi, rồi lấy luôn chiếc bàn chải đánh răng Tạ Trầm đã dùng.
Ba ngày sau, kết quả giám định tôi nhận được cho thấy hai người có quan hệ cha con ruột thịt.
Tôi không làm ầm lên, chỉ đề nghị đổi bé phù rể trong buổi diễn tập.
Tạ Trầm lập tức sa sầm mặt trước mặt mọi người: “Em còn đa nghi như vậy nữa thì đám cưới này khỏi tổ chức.”
Tôi tắt bản báo cáo giám định trên điện thoại, bình tĩnh gật đầu.
“Được, vậy thì không cưới nữa.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận