Chương 5 - Bảy Năm Chờ Đợi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

13

Đêm đó, mãi đến sau giờ Tý Tạ Từ mới trở về.

Ta đã sớm dọn sạch mảnh sứ vỡ trên đất, thấy hắn về vốn định châm chọc vài câu.

Nhưng lại thấy hắn thở dài, tiện tay đặt hộp gấm và hộp điểm tâm trong tay lên bàn.

“Sao vậy?” Ta nhướng mày, có chút bất ngờ. “Không tặng được sao?”

“Ừ.” Tạ Từ gật đầu. “Nàng tạm thời đổi địa điểm mà quên báo cho ta… khi ta hỏi thì nàng đã cùng bằng hữu ăn uống rồi, ta đến nữa cũng không tiện.”

“Không tiện? Là huynh thấy không tiện, hay là nàng nói không tiện?” Ta truy hỏi.

Ánh mắt Tạ Từ khẽ động. “Đương nhiên là không tiện. Bọn họ đang náo nhiệt, chỗ ngồi bát đũa dư thừa đã dọn đi rồi…”

Ta trong lòng đã hiểu, cố nhịn lắm mới không bật cười lạnh.

“Về sau thì sao? Huynh còn đi đâu nữa, đến giờ mới về?”

“Sau đó ta đến trước phủ nàng đợi, muốn khi nàng về thì tự tay đưa lễ vật. Nhưng đến giờ Tý nàng truyền tin nói sẽ cùng bằng hữu đi ngắm trăng, tối nay không về phủ.”

Tạ Từ nói xong, cong môi định cười cho qua chuyện, nhưng nụ cười lại khô khốc.

Ta cũng cong môi theo, nhưng độ cong cứng đờ vô cùng.

“Huynh… thích nàng đến vậy sao?” Ta nhìn hắn, giọng khàn lại.

Hắn cúi đầu, không nói.

Tốt lắm.

Ta siết chặt nắm tay, hít sâu một hơi, hơi thở xuyên qua khoang mũi mang theo cơn đau nóng rát.

“Huynh còn không nhìn ra sao? Nàng căn bản không để ý đến huynh. Huynh có thể tỉnh táo một chút không?”

“Chỉ dựa vào chuyện hôm nay thì chưa thể nói…” Tạ Từ tránh ánh mắt ta, khẽ nói. “Nàng có nhiều bằng hữu, sinh thần bận rộn, khi ta bận cũng thường sơ sót, ta hiểu mà.”

Khoảnh khắc này ta hận không thể bóp chết hắn.

Hắn rốt cuộc còn là thế tử hầu phủ sát phạt quyết đoán trên triều đình, được thế gia tử đệ kính nể hay không?

Rốt cuộc hắn bị ai mê hoặc đến vậy?

“Ta…” Hắn còn muốn nói gì đó.

Ta gần như bản năng gầm lên: “Đừng nói nữa! Không câu nào ta muốn nghe!”

Nói xong liền bỏ hắn lại, lạnh mặt lên lầu.

Sợ rằng chậm một bước ta sẽ không nhịn được bóp cổ hắn hỏi xem hắn có tỉnh táo hay không.

13

Đây là lần đầu tiên trong đời ta và Tạ Từ chiến tranh lạnh.

Nói là chiến tranh lạnh, thật ra giống như ta đơn phương không cho hắn sắc mặt tốt.

Hắn vẫn như thường ngày đối xử với ta, nấu ăn cho ta, dỗ ta vui.

Nhưng chỉ cần nghĩ đến hắn cũng đối xử với nữ tử kia như vậy, ta lại không nhịn được mà tức giận.

Ta không tin hắn không hiểu ta đang giận vì điều gì.

Nhưng hắn vẫn qua lại với nàng.

Thậm chí còn quá đáng hơn.

Thu sang rồi, mưa liên tiếp mấy trận, thời tiết lúc lạnh lúc nóng.

Trước đó Tạ Từ đã từng dính mưa, lại tâm sự nặng nề, lập tức bệnh nặng.

Mấy ngày liền sốt cao không hạ, nằm trên giường đến sức ngồi dậy cũng không có.

Ta vốn đã quyết định không thèm quan tâm hắn nữa.

Nhưng khi đứng trước cửa phòng, nhìn hắn yếu ớt vươn tay muốn lấy chén trà đầu giường mà đến giơ tay cũng không nổi, ta vẫn mềm lòng.

Ta tức giận bước vào, đưa chén trà cho hắn.

Tạ Từ chống người ngồi dậy, cười với ta, cẩn thận nhấp một ngụm.

Bộ dạng đáng thương này khiến ta muốn mắng cũng không mở miệng được.

Đêm đó, ta cầm khăn ướt, cố ý đá cửa cho kêu lớn.

Bước vào, khô khan nói: “Còn khó chịu không? Đắp khăn đi, lát nữa ta tới thay.”

“Không cần phiền như vậy.”

“Đừng nói nữa.”

Ta đặt khăn lên trán hắn rồi đi ra ngoài.

Thật ra ta không đi xa, chỉ đứng ngoài cửa.

Cho nên khi bên trong vang lên tiếng hạ nhân thông báo và động tĩnh hắn ngồi dậy, ta lập tức nghe thấy.

“Làm gì vậy?” Ta đẩy cửa vào. “Sốt đến vậy còn không nằm yên? Muốn gì gọi ta là được.”

“Không phải.” Hắn nhìn ta có chút chột dạ. “Nàng truyền tin bảo ta ra bến đò đón nàng.”

Ầm một tiếng, cơn giận từ đáy lòng ta bốc lên.

Thiêu đốt đến mức trước mắt tối sầm, suýt nữa ta ném khăn vào mặt hắn.

“Huynh hồ đồ rồi sao? Huynh không biết mình đang thế nào sao? Đi đón nàng? Nàng không thuê nổi xe à? Ta đưa bạc cho nàng!”

“Đừng như vậy, Chiêu Chiêu.” Giọng Tạ Từ khàn khàn nhưng rõ ràng. “Trời muộn thế này, nàng là nữ tử, không dám thuê xe một mình cũng là lẽ thường.”

Hắn đưa tay muốn vỗ tay ta, bị ta mạnh mẽ hất ra.

Chỉ nghe Tạ Từ cười khổ, khẽ nói: “Ta không sao, rất nhanh sẽ về.”

Sau đó hắn thật sự khoác áo ngoài, kéo thân thể yếu ớt lảo đảo bước ra ngoài.

14

Thời gian dường như đông cứng lại.

Mọi âm thanh và hơi thở đều biến mất.

Ta đứng yên tại chỗ như bị đóng đinh xuống đất.

Không nghe được hơi thở của mình, không cảm nhận được nhịp tim, thậm chí tứ chi cũng mất cảm giác.

Thế gian dường như thu nhỏ dần…

Thu nhỏ đến chỉ còn một khoảng nhỏ nơi ta đứng.

Ta không biết mình đang nghĩ gì, có lẽ chẳng nghĩ gì cả.

Mọi cảm xúc mãnh liệt đều bị đông cứng, chỉ còn lại một khoảng trống rỗng khổng lồ.

Rất lâu.

Rất lâu…

Dưới lầu mới lại vang lên động tĩnh.

Dòng máu đông cứng như lại chảy, mang theo cơn choáng váng và đau nhói.

Ta chậm rãi nhìn xuống lầu.

Ngay sau đó đồng tử co lại.

Trán Tạ Từ có vết trầy rõ ràng, bước chân lảo đảo.

“Sao vậy?”

Ta vội chạy tới.

Tạ Từ sắc mặt khó coi. “Trên đường về, không cẩn thận đụng phải xe ngựa mất kiểm soát…”

“Nàng đâu? Nàng không cùng huynh đến y quán sao?”

“Nàng mệt lắm, đã thuê xe về trước.” Hắn nhìn ta. “Không sao đâu, chỉ là vết thương nhỏ, không cần đi y quán.”

Ta tức đến run người.

Nhưng vẫn nhịn xuống, lấy thuốc bôi vết thương cho hắn.

Sau đó cố ý ấn mạnh vào vết thương.

“Huynh bị xe đụng nàng lại biết thuê xe rồi? Ha! Dù là bằng hữu bình thường cũng không làm ra chuyện bỏ huynh lại ven đường như vậy!”

“Ta hiểu mà…”

Lại là câu đó.

Tay ta càng dùng lực, không biết là đang trút giận hay thật sự xử lý vết thương cho hắn.

“Huynh thật sự thích nàng đến vậy sao?”

“Ta…” Hàng mi hắn khẽ run, dường như rất đau. “Không biết.”

“Thích là thích, không thích là không thích, không biết là sao?”

Ta bóp cằm hắn, ép hắn ngẩng đầu.

“Ta thấy nàng rất hợp… ta cũng đến tuổi nên thành gia rồi.”

Lại là thành gia!

Ta cảm thấy lý trí của mình đã bị lửa giận thiêu thành tro.

“Rốt cuộc ai ép huynh phải thành gia? Huynh tưởng cưới người không thích mình thì sẽ hạnh phúc hơn bây giờ sao?”

“Ta… không biết.”

“Ta nói cho huynh biết, sẽ không!” Ta nghiến răng ném bông dính máu đi. “Huynh tìm người khác đi, vị tẩu tẩu này ta tuyệt đối không chấp nhận.”

“Nhưng…” Hắn do dự nói. “Đã qua lại lâu như vậy, giờ lại tìm người khác thật tốn tâm sức.”

15

Lần đầu tiên ta biết thì ra người ta thật sự có thể giận quá mà bật cười.

Nếu nói trên đời này người ta không muốn thấy bị tổn thương nhất, chắc chắn là Tạ Từ.

Nhưng hắn lại mặc cho người khác giày xéo chân tâm của mình mà vẫn cam tâm.

Vậy những năm qua ta giằng co và nhẫn nhịn là gì?

Chẳng lẽ chỉ là một trò cười lớn?

Đêm đó, ghen tuông cuối cùng đã phá vỡ toàn bộ lý trí và giới hạn của ta.

Đêm khuya, ta lại bưng trà bước vào thư phòng Tạ Từ.

Lần này lượng thuốc trong trà là gấp đôi ngày thường.

Tạ Từ ngẩng mắt nhìn ta, như thường lệ không hề nghi ngờ, nhận chén trà uống cạn.

Hắn vừa ngủ chưa tới nửa canh giờ, ta đã đẩy cửa phòng hắn.

Tạ Từ ngủ rất sâu, gương mặt đỏ ửng vì sốt khiến vẻ thanh lãnh thường ngày của hắn thêm vài phần yếu ớt.

Ta leo lên người hắn, giơ tay tát mạnh vào mặt hắn một cái.

Ta đã giận đến mất lý trí, không còn quan tâm dấu vết hay thanh danh gì nữa.

Chỉ như phát tiết mà hôn cắn hắn.

Chỉ trong chốc lát đã cởi hết y phục trên người hắn, rơi đầy giường.

Chăn bị ta đá xuống cuối giường, ta cắn môi đưa tay tháo dây áo của mình.

Vô tình mũi chân ta đá phải một xấp thư rơi ở cuối giường.

Ta khó chịu nhặt lên.

Vốn định ném đi, nhưng khi nhìn rõ chữ viết trên đó ta bỗng sững lại.

Là thư của Tạ bá mẫu gửi tới.

Năm ta vào học đường, vì thân thể không khỏe nên bà ra biệt viện ngoài thành dưỡng bệnh, rất ít khi về phủ.

Trong đầu ta lập tức hiện lên gương mặt Tạ bá mẫu luôn dịu dàng mỉm cười.

Nếu bà biết giờ phút này ta đang làm chuyện như vậy với con trai bà, liệu bà có thất vọng không?

Liệu bà có hối hận năm đó đã đưa ta về Tạ gia không?

Do dự một lát, ta cắn răng nắm chặt xấp thư trong tay, không nhìn lại nữa.

Mặc kệ.

Thất vọng thì thất vọng vậy.

Từ khi ta nhận ra mình có ý nghĩ như vậy với Tạ Từ, ta đã sớm không còn bận tâm đến ánh mắt người khác.

Ta sợ làm Tạ Từ tỉnh giấc, cẩn thận từ trên người hắn bò xuống, định đặt xấp thư lên bàn sách bên cạnh.

Nhưng vừa bước xuống giường, một bàn tay nóng bỏng đầy sức lực bỗng nhiên nắm chặt cổ chân ta.

Lực tay rất lớn, bóp đến xương cổ chân ta đau nhói.

Ta quay đầu lại, vừa lúc chạm phải đôi mắt sáng rõ lạnh lẽo.

Trong đó nào có nửa phần buồn ngủ, nào có nửa phần mê man vì thuốc.

Đầu óc ta trống rỗng.

Tạ Từ mở miệng dường như nói gì đó, nhưng ta hoàn toàn không nghe rõ.

Không còn đường lui nữa rồi.

Trong đầu ta chỉ còn lại mấy chữ đó.

Lúc này cho dù ta không làm gì cũng không quay đầu lại được nữa.

Quần áo vương vãi khắp nơi, dấu vết ta để lại trên người Tạ Từ chính là chứng cứ rõ ràng nhất.

So với vắt óc giải thích, chi bằng tranh thủ thời khắc cuối cùng này làm hết những chuyện ta muốn làm.

Cho dù sáng mai Tạ Từ oán ta, hận ta, không thèm để ý đến ta nữa, đó cũng là chuyện của sáng mai.

Nghĩ thông suốt điều đó, ta hít mạnh một hơi.

Không những không giãy khỏi tay hắn, ngược lại còn mượn lực hắn nắm cổ chân ta mà nhào trở lại, đè lên người hắn.

“Muội muốn làm gì?”

Cuối cùng ta cũng nghe rõ giọng hắn trầm khàn.

“Ta muốn làm gì, huynh không biết sao?”

Ta vừa nói vừa nhanh tay cầm dải lụa bên cạnh trói lại hai tay hắn trên đầu giường.

“Huynh rẻ rúng như vậy, người ta không cần huynh, huynh còn chạy theo, chi bằng để ta hưởng lợi!”

Ta như trút giận cắn mạnh lên vai hắn, để lại một dấu răng rõ ràng.

Ta vốn tưởng Tạ Từ sẽ phản kháng, sẽ nổi giận, thậm chí đã chuẩn bị nếu hắn phản kháng ta sẽ đánh ngất hắn.

Nhưng hắn lại không hề động đậy, mặc cho ta phát tiết, mặc cho ta muốn làm gì thì làm.

Ta thở dốc dừng lại, giơ tay lại tát hắn một cái không nặng không nhẹ.

“Nhìn cái gì mà nhìn? Từ hôm nay Tạ Từ huynh chính là người của ta! Nghe rõ chưa?”

“Câu này… là muội nói đó.”

Trong mắt Tạ Từ cuộn lên dục vọng điên cuồng ta chưa từng thấy.

Ta còn chưa kịp phản ứng.

Bỗng trời đất quay cuồng.

Tạ Từ chỉ khẽ dùng lực, dải lụa trói cổ tay hắn đã đứt ra.

Hắn lập tức xoay chuyển tình thế, trong chớp mắt đã đè ta xuống dưới.

Hơi thở nóng ấm ập xuống bao trùm, nụ hôn của hắn cũng hung hăng rơi xuống.

Chỉ trong chốc lát toàn thân ta mềm nhũn, đến lời cũng nói không ra.

Đêm nay Tạ Từ thật sự xa lạ vô cùng.

Có mấy lần ta không chịu nổi muốn trốn đi, đều bị hắn nắm cổ chân kéo trở lại.

Hắn cắn vành tai ta khàn giọng lặp lại câu nói đó, mang theo ý cười cùng dục vọng chiếm hữu nồng đậm.

“Gan sao nhỏ vậy? Mỗi lần trêu chọc xong liền chạy, Chiêu Chiêu, bỏ dở giữa chừng không phải thói quen tốt.”

Ta thở dốc không ra hơi, trước mắt từng trận tối sầm, cuối cùng mắt tối lại rồi hoàn toàn ngất đi.

16

Sáng sớm.

Thói quen đáng chết kia lại đánh thức ta vào giờ Mão.

Nhưng ta mơ hồ cảm thấy có người đang nhìn mình nên vẫn không mở mắt.

Cho đến khi một bóng tối chậm rãi phủ lên lưng ta.

Tạ Từ không nói gì, cũng không động đậy, chỉ lặng lẽ đứng đó.

Quanh người hắn mang theo hơi lạnh nhè nhẹ.

Ta lập tức nổi da gà, bật dậy khỏi giường.

“Tỉnh rồi?” Hắn hỏi.

Nhớ tới những chuyện tối qua mí mắt ta giật liên hồi.

Còn Tạ Từ sắc mặt vẫn như thường, thậm chí còn đưa cho ta một chén trà.

“Ấm đấy, uống đi.”

Ta cố tỏ ra bình tĩnh nhận lấy, nhấp một ngụm.

Mượn chén trà che mặt, lén nhìn hắn.

Nhưng lại chạm phải ánh mắt trầm trầm của Tạ Từ.

“Hối hận rồi?” Hắn hỏi.

Không hiểu vì sao, dáng vẻ hay thần sắc của hắn đều không khác ngày thường.

Nhưng ta lại cảm thấy hắn xa lạ vô cùng.

“Không hối hận.” Ta cố lấy can đảm. “Nhưng huynh…”

“Nhưng ta không phải đã uống thuốc sao, vì sao vẫn tỉnh, đúng không?”

Hắn ngắt lời ta, cười hỏi.

Ta sững lại, gật đầu không được tự nhiên.

“Chén trà đó ta đã sớm không uống nữa.”

Tạ Từ nhìn ta, giọng bình thản như đang nói thời tiết hôm nay rất đẹp.

“Mỗi lần muội đưa trà ta đều nhìn thấy bột dưới đáy chén, lúc đầu tưởng là bụi bẩn nên tiện tay đổ đi.”

Hắn dừng một chút, cúi người lại gần ta, hơi thở lướt qua môi ta, khàn giọng nói:

“May mà đổ đi, nếu không ta còn không biết Chiêu Chiêu ta thương nhất lại làm chuyện như vậy với ta.”

Ta nhắm mắt lại, lòng như tro tàn.

Sớm biết vậy nên khuấy thuốc đều hơn một chút, không ngờ lại bị hắn nhìn thấy.

Nhưng chuyện đã đến nước này hối hận cũng vô ích.

Ta đoán không ra tâm tư hắn, dứt khoát phá hũ dưa, đặt mạnh chén trà lên bàn đầu giường.

“Muốn đánh muốn phạt tùy huynh. Nếu huynh thấy không thể ở chung một phòng với ta nữa, hôm nay ta sẽ tìm nhà dọn ra.”

Nhưng ngoài dự liệu, Tạ Từ không hề tức giận, thậm chí còn bình tĩnh hơn ta.

“Từ nhỏ đến lớn, ta từng đánh muội lần nào chưa? Từng phạt muội lần nào chưa?”

Hắn ngồi xuống trước mặt ta.

“Chuyện đã đến mức này, những vòng vo đó không cần nói nữa, chỉ nói kết quả…”

“Chiêu Chiêu, muội phải chịu trách nhiệm với ta.”

Ta sững người.

Tạ Từ lập tức hỏi lại:

“Muội không định cho ta danh phận chứ?”

“Không phải.”

Ta gãi đầu.

“Vậy ngủ thêm một lát.”

Hắn đắp chăn lại cho ta.

“Ta đi bảo hạ nhân làm cơm, xong sẽ gọi muội.”

Nói xong hắn ra ngoài đóng cửa lại.

Chỉ còn ta ngơ ngác nằm đó, luôn cảm thấy có gì đó không đúng.

Phản ứng của hắn… có phải quá bình thường rồi không?

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)