Chương 4 - Bảy Năm Chờ Đợi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

10

Ta không biết Tạ Từ có tin lời nói dối của ta hay không.

Hắn vốn là người tâm tư sâu kín.

Hơn nữa ta thật sự có chút không giữ được bình tĩnh.

Mấy ngày này chỉ cần ngồi cùng Tạ Từ, ánh mắt ta luôn vô thức rơi lên môi hắn.

Khi hoàn hồn lại, thường sẽ chạm phải ánh mắt hắn đang lặng lẽ nhìn ta.

Trong lòng rối bời, vừa hoảng vừa loạn.

Ta dứt khoát thu dọn đồ đạc đến nhà A Ninh ở vài ngày, vừa giải khuây vừa tránh hắn.

A Ninh vốn là người nghĩa khí, thấy ta thất thần như vậy.

Nàng nhất định kéo ta ra phố dạo chơi, còn vỗ ngực nói hôm nay mọi chi tiêu nàng lo hết.

Ta xách mấy gói bánh điểm tâm yêu thích ra khỏi trà lâu, lại bị nàng kéo đi xem tạp kỹ đầu phố.

Khi đi ngang qua phố dài, ta bỗng nhìn thấy một người rất quen mắt.

Hôm nay nàng mặc váy nhu màu vàng nhạt, dáng người mảnh mai.

Đang khoác tay một nam tử trẻ tuổi, thân mật nói gì đó.

A Ninh nhìn theo ánh mắt ta.

“Đó là ai?”

“Cô nương đang bàn chuyện hôn sự với Tạ Từ, bọn họ đang qua lại.”

Ta vừa dứt lời, nữ tử kia bỗng cúi đầu.

Mượn tay nam tử kia, cắn một miếng bánh đường trong tay hắn, gương mặt xinh đẹp đầy vẻ kiều diễm.

“Thật sao?”

A Ninh lập tức trợn mắt.

Còn ta đã kéo nàng trốn ra sau gốc cây, lén nhìn rất lâu.

“Muội chắc chắn nàng thật sự đang bàn hôn sự với Tạ Từ?”

A Ninh vẻ mặt khó tin.

“Nếu là thật thì thú vị rồi.”

“Ừ.”

Ta gật đầu, giọng chua xót.

“Ta lừa muội làm gì, mấy ngày trước ta xem thư của họ, đã nói tới chuyện sính lễ rồi.”

“Ồ.”

A Ninh húc nhẹ ta một cái, nhướng mày.

“Chuyện này muội cũng biết? Lại nhân lúc Tạ Từ ngủ lục đồ hắn?”

“… Muội đừng hỏi nữa, dù sao ta cũng biết.”

“Được được, ta không hỏi.”

A Ninh cười xua tay.

“Nhưng nói thật, ta sẽ không thân mật với nam nhân khác như vậy, nếu nàng thật sự qua lại với Tạ Từ thì lòng dạ cũng lớn thật.”

Ta gần như lập tức quay về phủ.

Ngồi bên cửa sổ, trong đầu toàn là cảnh vừa thấy trên phố, vừa tức vừa kích động.

Tức là vì người tốt như Tạ Từ mà nàng lại không biết trân trọng.

Kích động là vì ta sắp có thể vạch trần nàng trước mặt Tạ Từ.

Tạ Từ nhất định sẽ cắt đứt quan hệ với nàng.

Đúng lúc này, cửa phòng vang lên.

Tạ Từ bước vào.

Thấy ta ở nhà, hắn rõ ràng sững lại, trong mắt lóe lên một tia vui mừng khó nhận ra.

“Về rồi? Không phải nói ở nhà A Ninh vài ngày sao?”

“Ừ!”

Ta gật đầu, giọng hưng phấn chính mình cũng không nhận ra.

“Tạ Từ ca ca mau lại đây!”

Hắn nhìn ta một cái, bị ta kéo đến ngồi bên cửa sổ.

“Ta có chuyện rất quan trọng muốn nói với huynh, huynh chuẩn bị chưa?”

Hắn sững lại, ánh mắt khẽ động.

“Chuyện gì…”

“Huynh xem!”

Ta lấy bức họa vừa nhờ họa sư vẽ trong tay áo ra đưa cho hắn.

“Cô nương huynh định đem sính lễ, dường như không chỉ qua lại với một mình huynh.”

Sắc mặt Tạ Từ thoáng chốc cứng lại.

Một tia thất vọng rất nhỏ như khói mây lướt qua đáy mắt hắn, nhanh đến mức ta tưởng mình nhìn nhầm.

Ta hơi khó hiểu.

Hắn tưởng ta muốn nói gì?

“Tạ Từ ca ca?”

Tạ Từ vẫn không nói, ta thử đưa tay vẫy trước mắt hắn.

“Ừ?”

Hắn như vừa tỉnh lại nhìn ta.

Ánh mắt Tạ Từ dừng trên mặt ta, dần trở nên chăm chú, mang theo vài phần áp bức khiến ta thấy lạnh sống lưng.

“Chiêu Chiêu, sao muội biết nàng là người đang xem mắt với ta? Muội không quen nàng, cũng chưa từng gặp.”

Bên tai ta ù một tiếng, đầu óc lập tức trống rỗng.

Ta quá nóng vội, chỉ nghĩ mau nói chuyện này cho Tạ Từ biết.

Lại quên mất Tạ Từ không biết ta từng thấy họ ở trà lâu, cũng không biết ta từng lục thư hắn.

Chuyện này tuyệt đối không thể nói.

Tim ta đập loạn, nhưng trên mặt lại không hề lộ vẻ suy nghĩ, thuận miệng nói.

“Huynh quên rồi sao? Huynh nói với ta mà.”

Hắn sững lại, vẻ mặt nghi hoặc.

“Ta nói khi nào?”

“Là hôm đó… huynh uống rượu, có lẽ quên rồi.”

Ta dừng một chút rồi nhanh chóng chuyển đề tài.

“Nhưng đó là chuyện quan trọng sao? Quan trọng là nàng đã phụ huynh!”

Tạ Từ nhìn ta, không lập tức nói gì.

Không biết có phải ảo giác hay không, ánh mắt hắn dường như sâu hơn vài phần.

Một lúc rất lâu.

Lâu đến mức tim ta bắt đầu đập dồn dập, hơi thở cũng nín lại.

Cuối cùng Tạ Từ lên tiếng.

Hắn cụp mắt.

“Chỉ dựa vào lần này chưa thể kết luận. Nam tử kia có lẽ là huynh trưởng hoặc đệ đệ của nàng…”

Tạ ơn trời đất.

Cuối cùng cũng chuyển đề tài được rồi.

Nhưng câu trả lời này của Tạ Từ ta thật sự không thích nghe.

11

“Huynh trưởng gì chứ? Đệ đệ gì chứ?”

Ta lập tức cao giọng, vừa tức vừa gấp.

“Huynh từng thấy thân thích cùng tuổi mà thân mật như vậy sao? Lui một vạn bước mà nói, ta với huynh chẳng phải rất thân sao? Bây giờ huynh có dám cùng ta ăn chung một miếng bánh không?”

Tạ Từ im lặng.

Ta tưởng hắn đã bị ta thuyết phục, trong lòng vừa thở phào.

Nhưng hắn vừa mở miệng, trước mắt ta lại tối sầm, suýt nữa tức đến ngất.

“Ta tin nàng.”

“Ta không tin!”

Ta buột miệng nói ra, tức đến run người.

“Huynh lập tức viết thư hỏi nàng, đối chất với nàng! Huynh xem nàng nói thế nào!”

Tạ Từ lại im lặng.

Hắn ngẩng đầu, ngón tay thon dài nhẹ nhàng xoa trán, trông vô cùng mệt mỏi.

“Chiêu Chiêu, đều là người lớn rồi, đừng làm mọi chuyện khó coi như vậy.”

“Nhưng nàng ta lừa huynh, phụ huynh!”

Ta không hiểu rốt cuộc hắn bị sao.

“Huynh định cưới nàng, nàng lại không coi huynh ra gì. Bây giờ đã vậy, sau khi thành thân chẳng phải càng quá đáng sao? Huynh sẽ không bao giờ hạnh phúc!”

Chỉ nghĩ đến cảnh đó ta cũng thấy đau lòng.

Nhưng Tạ Từ chỉ thở dài khuyên ta.

“Nói ra thì ta và nàng vẫn chưa định thân, nên hiện tại nàng thân cận với ai cũng là chuyện của nàng. Ta tin sau khi thành thân, nàng sẽ biết chừng mực.”

Cái gì?

Ta chỉ vào Tạ Từ, đầu ngón tay run lên vì tức giận.

“Huynh sao… sao lại vô lý đến vậy?”

Ta thậm chí bắt đầu nghi ngờ trước kia mình có nên ngăn hắn bàn hôn sự hay không.

Nếu không hắn cũng không đến tuổi này rồi mà chỉ vài lời của người ta đã mê muội đến thế.

12

Ta thu hồi toàn bộ lời nói trước đó.

Tạ Từ căn bản không phải người tâm tư kín kẽ, hắn là một kẻ hồ đồ từ đầu đến cuối.

Ta đã đưa chứng cứ ra trước mặt hắn rồi, vậy mà hắn vẫn qua lại với nữ tử kia, chuyện đó một chữ cũng không nhắc.

Ta mỗi đêm lẻn vào thư phòng hắn, nhìn thư từ qua lại của họ mà mắt như muốn bốc lửa.

Không thể hiểu nổi.

Thật sự không thể hiểu nổi.

Ngày hôm đó, ta quyết định phải nói chuyện nghiêm túc với Tạ Từ một lần nữa.

Nhưng vừa đứng dậy đã thấy hắn mặc một bộ cẩm bào nguyệt bạch mới may, đang đứng trước gương đồng chỉnh lại phát quan.

Ta bước đến sau lưng hắn.

“Tạ Từ ca ca muốn đi đâu?”

Hắn giật mình, sắc mặt có chút không tự nhiên.

“Muội xem giúp ta… bộ này có được không?”

“Được. Nhưng huynh vẫn chưa nói muốn đi đâu.”

Hắn sờ trán, vậy mà lộ ra vài phần ngượng ngùng.

“Đi mừng sinh thần cho nàng.”

Đúng lúc đó, người giữ cửa báo rằng trâm châu và hộp điểm tâm Tạ Từ đặt đã được đưa tới.

Ta nhìn Tạ Từ cẩn thận cầm hộp gấm đựng trâm châu đặt lên bàn.

“Ta lát nữa còn phải ra cửa hàng chọn thêm một món quà, muội có muốn đi cùng không?”

Hắn nhìn ta cười hỏi.

“Không đi.”

Hắn vừa dứt lời, ta đã lạnh mặt trả lời nó cứng nhắc.

“Vậy ta ra ngoài đây.”

Hắn lại chỉnh vạt áo rồi vẫy tay với ta.

Nụ cười nơi khóe môi là vẻ căng thẳng gần như non nớt mà ta chưa từng thấy.

Cửa khẽ khép lại.

Ta đứng nguyên tại chỗ, không nhúc nhích như bị đóng đinh xuống đất.

Không biết bao lâu sau ta mới chậm rãi quay đầu, ánh mắt rơi lên chén trà hắn vừa uống.

Không chút do dự, ta vươn tay cầm chén trà ném mạnh xuống đất.

Mảnh sứ vỡ tung, âm thanh giòn tan vang lên chói tai trong đại sảnh tĩnh lặng.

Ta cúi mắt nhìn đống hỗn độn dưới đất, rồi bước qua chúng từng bước từng bước lên lầu.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)