Chương 2 - Bẫy danh tính và hôn nhân bí ẩn
Đầu ngón tay tê dại.
“Sao anh không hỏi em?”
Một lát sau, anh ấy trả lời:
“Anh hỏi bạn cùng phòng của em. Cô ấy nói em chưa từng nhắc tới chuyện đã kết hôn. Anh tưởng em đang lừa anh. Một người đến cả chuyện kết hôn còn giấu được, anh không biết còn có thể tin điều gì nữa.”
Tôi đặt điện thoại xuống.
Nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trời bên ngoài sắp tối.
Đèn đường đã sáng.
Anh ấy không phải không yêu tôi.
Anh ấy nghĩ tôi lừa anh ấy.
Còn tôi, từ đầu đến cuối không hề biết mình là người “đã kết hôn”.
Từ đầu đến cuối không hề biết tại sao mình mất anh ấy.
Tôi bị giấu trong bóng tối.
Anh ấy cũng bị giấu trong bóng tối.
Những người biết rõ mọi chuyện chỉ có bố mẹ tôi, cô tôi và Phương Mẫn.
Họ biết rất rõ.
Nhưng không ai nói gì.
Tôi cầm điện thoại lên.
Gửi cho Triệu Vĩ Thần một tin cuối cùng:
“Em chưa từng kết hôn. Hồ sơ đăng ký hôn nhân đó là người khác mạo danh em. Bây giờ em mới biết.”
Gửi xong, tôi không chờ anh ấy trả lời.
Tôi đặt điện thoại xuống.
Lấy một tờ giấy ra.
Viết lại những thứ tôi đã mất cho đến lúc này:
Một, Triệu Vĩ Thần.
Hai, căn hộ nhỏ bốn mươi hai mét vuông ở tỉnh lỵ.
Ba, hồ sơ tín dụng.
Bốn, thân phận “chưa kết hôn” từ năm hai mươi hai đến năm ba mươi tuổi.
Sau đó tôi viết một dòng ở cuối trang:
Những thứ này, phải có người trả lại cho tôi.
Tôi gọi một cuộc điện thoại.
Hà Vi.
Bạn cùng phòng đại học của tôi.
Hiện là luật sư hành nghề tại một văn phòng luật ở tỉnh lỵ.
“Hà Vi, tớ có chuyện muốn hỏi cậu.”
“Nói đi.”
“Có người làm giả giấy tờ tùy thân của tớ, dùng tên tớ đến Cục Dân chính đăng ký kết hôn. Tám năm rồi.”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
“Ai?”
“Em họ tớ.”
“Người nhà cậu biết không?”
“Biết. Cả bố mẹ tớ.”
Hà Vi hít vào một hơi.
“Tống Thanh, đây là tội làm giả giấy tờ tùy thân. Nếu còn dùng thân phận của cậu để mở thẻ tín dụng thì thêm tội lừa đảo thẻ tín dụng.”
“Ừ.”
“Cậu muốn xử lý thế nào?”
“Tớ muốn biết toàn bộ sự thật. Sau đó tớ mới quyết định.”
“Có cần thư luật sư không?”
“Hiện tại chưa.”
Tôi nghĩ một chút.
“Nhưng cậu chuẩn bị giúp tớ trước.”
“Được. Tớ sẽ liệt kê danh sách tài liệu cần thu thập. Cậu lấy được gì thì lấy.”
“Cảm ơn.”
“Tống Thanh.”
“Ừ?”
“Cậu phải cẩn thận. Nếu người nhà cậu biết cậu đang thu thập chứng cứ, họ có thể thông đồng lời khai.”
“Tớ biết.”
“Đừng đánh rắn động cỏ.”
“Tớ biết.”
Tôi cúp máy.
Sau đó mở ghi chú, ghi từng mục trong danh sách tài liệu Hà Vi gửi:
Một, hồ sơ đăng ký hôn nhân gốc của Cục Dân chính (đã có bản photo).
Hai, thông tin thân phận của Triệu Vũ.
Ba, hồ sơ hôn nhân gốc của Phương Mẫn (giấy ly hôn của cuộc hôn nhân đầu tiên).
Bốn, tài liệu mở thẻ tín dụng.
Năm, lịch sử chuyển khoản sính lễ của nhà họ Triệu.
Mục cuối cùng là tôi tự thêm:
Sáu, rốt cuộc bố mẹ đã nhận những gì.
5
Tuần tiếp theo, tôi xin nghỉ phép năm.
Tôi không về quê.
Tôi đến nơi Phương Mẫn đăng ký cuộc hôn nhân đầu tiên: Cục Dân chính của huyện bên cạnh.
Với lý do “tình trạng hôn nhân của bản thân bị ảnh hưởng”, tôi nộp đơn xin tra cứu thông tin liên quan.
Vài ngày sau, kết quả có.
Phương Mẫn, đăng ký kết hôn tháng 6 năm 2016, ly hôn thuận tình tháng 11 năm 2016.
Đối tượng họ Tiền.
Khi đó cô ta mười tám tuổi.
Lý do ly hôn: tính cách không hợp.
Tôi lại đi một chuyến tới ngân hàng.
Dùng căn cước của tôi để tra thông tin mở chiếc thẻ tín dụng kia.
Thời gian mở thẻ: tháng 8 năm 2019.
Số điện thoại khai khi mở thẻ không phải số của tôi.
Tôi xin sao kê giao dịch.
Trong tám năm, chiếc thẻ này tổng cộng tiêu hơn 146.000 tệ.
Tất cả đều là chi tiêu ở huyện quê tôi.
Trung tâm thương mại, siêu thị, thẩm mỹ viện, cửa hàng mẹ và bé.
Cửa hàng mẹ và bé.
Phương Mẫn có con.
Con của cô ta và Triệu Vũ, chẳng lẽ cũng được sinh dưới thân phận “Tống Thanh”?
Tôi không dám nghĩ tiếp.
Hà Vi gọi điện tới.
“Tống Thanh, tớ giúp cậu tra rồi. Dưới tên Triệu Vũ có hai bất động sản, một chiếc xe. Phương Mẫn… không đúng, phải nói là dưới thân phận ‘Tống Thanh’ với tư cách vợ chồng, có đăng ký đồng sở hữu một căn trong số đó.”
Nhà của tôi.
Căn nhà dưới tên tôi.
Tôi chưa từng thấy, chưa từng ở, cũng không biết ở đâu.
“Còn một chuyện nữa.” Hà Vi nói. “Tớ nhờ người tra được một phần lịch sử chuyển khoản sính lễ khi nhà họ Triệu kết hôn năm 2018.”
“Bao nhiêu?”
“280.000 tệ.”
“Chuyển cho ai?”
“Hai khoản. Khoản đầu tiên 200.000 tệ chuyển vào tài khoản của cô cậu, Phương Phương. Khoản thứ hai 80.000 tệ.”
Cô ấy dừng lại một chút.
“Chuyển vào tài khoản của mẹ cậu.”
Tôi không nói gì.
“Tống Thanh?”
Tôi vẫn không nói gì.
Tám mươi nghìn.
Mẹ tôi đã nhận tám mươi nghìn.
Hai trăm tám mươi nghìn tiền sính lễ, cô tôi lấy hai trăm nghìn, mẹ tôi lấy tám mươi nghìn.
Tôi là “cô dâu”.
Sính lễ dùng tên tôi.
Nhưng một xu cũng không đến tay tôi.
Thậm chí tôi còn không biết có khoản tiền này.
“Tống Thanh, cậu ổn không?”
“Ừ.”
Giọng tôi rất bình tĩnh.
Bình tĩnh hơn cả tôi tưởng.
“Hà Vi, thư luật sư chuẩn bị xong chưa?”
“Có thể gửi bất cứ lúc nào.”
“Khoan gửi.”
“Cậu định làm gì?”