Chương 6 - Bát Tự Nhầm Lẫn Tình Yêu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Lúc này ta mới chậm chạp hiểu ra.

“Thì ra là vậy sao? Nhưng hiện giờ xem ra, dường như cũng chẳng có chuyện gì xảy ra.”

Tiểu Liên không nói nữa.

Nàng cũng không hiểu.

Chẳng lẽ biểu cô nương thật sự chỉ nhất thời ham mát?

Ngày hôm sau, ta xuất giá.

Biểu tỷ sai người lặng lẽ đưa tới một thanh ngọc như ý.

Nước mắt nương thân thấm ướt một mảng trên vai ta.

Khi ngồi kiệu nhỏ rời phủ, ta bảo Tiểu Liên đem những túi thơm đã gói kỹ lần lượt tặng cho người gác cổng, chưởng quầy, bà mối…

Nương thân không cho ta vén khăn trùm đầu, ta chỉ đành cách rèm xe hỏi:

“Đại Ngưu ca, chân của muội muội huynh đã khỏi chưa?”

Người gác cổng vui vẻ đáp:

“Nhờ đại phu cô nương mời tới từ năm kia, đã khỏi hẳn rồi.”

“Nhã bà bà, phụ thân ta và mọi người không trách bà chứ?”

Bà mối cười đến không khép miệng được.

“Không, không. Cô nương đã nói giúp lão bà tử biết bao lời tốt đẹp mà.”

“Dương chưởng quầy, thương thế của cháu trai ông đã khỏi hẳn chưa?”

Chưởng quầy vừa phát kẹo hỷ cho người xung quanh vừa vẫy tay với ta.

“Khỏi từ lâu rồi. Cũng nhờ khi ấy cô nương nhờ lệnh tôn giúp đỡ.”

Trong lòng ta cũng rất vui.

Tuy ta học hành không tốt, không nhớ nổi những câu thơ văn khó đọc.

Nhưng ta lại nhớ rất rõ chuyện của bằng hữu!

Khi đi ngang con phố cạnh Chu phủ, Tiểu Liên do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn vén một góc rèm hỏi ta:

“Cô nương có muốn chào Chu Nghiên một tiếng không?”

Ta lắc đầu.

“Không cần. Hôm nay là ngày đại hôn của ta, ta chỉ nên gặp những người khiến mình vui vẻ.”

Hai ngày nay Tiểu Liên đã kể cho ta biết, tuy Chu Nghiên và ta quen nhau từ nhỏ, nhưng hắn đối xử với ta không tốt.

Cách đó không xa, Chu Nghiên nhìn cỗ kiệu hỷ đi ngang qua mà ngẩn người.

Vừa rồi gió nhẹ thổi qua vén lên một góc rèm xe. Chiếc cằm thấp thoáng lộ ra khiến tim hắn khẽ run.

Hắn vội vàng kéo tay áo nam tử bên cạnh.

“Người ngồi trong kiệu là biểu cô nương Giang gia, đúng không?”

Nam tử kia dùng sức gật đầu.

“Đúng vậy, chính là nàng ấy, Giang Phương Phi.”

Chu Nghiên lập tức yên lòng.

Hắn cảm thấy bản thân vừa rồi bất an đến mất hồn thật buồn cười.

n nhân tìm được một mối hôn sự tốt, hắn nên vui mới phải.

Sao lại hồn vía lên mây như vậy?

Hắn không biết rằng sau khi hắn rời đi, nam tử kia lập tức quay người tìm Dương chưởng quầy.

“Cha, Chu công tử quả nhiên lại tới. Con vẫn nhìn chằm chằm hắn. Hắn vừa hỏi, con liền nói là biểu cô nương xuất giá.”

Dương chưởng quầy nhét một nắm kẹo vào tay hắn.

“Phải làm như vậy. Không thể để tên tiểu tử khốn kiếp ấy phá hỏng ngày lành của Giang cô nương.”

Bà mối ghé tới, giơ ngón tay cái.

“Vẫn là ông cao tay.”

Người gác cổng cũng kéo họ lại.

“Đi, đi thôi. Cô nương đã nói chúng ta cũng có thể tới uống rượu mừng.”

Thế là mọi người cười nói vui vẻ đi về phía vương phủ, ai nấy đều vì cùng một người mà cảm thấy hạnh phúc.

09

Nến hỷ lay động.

Tiêu Liễm vén khăn trùm đầu của ta lên, nhất thời nhìn đến ngẩn người.

Bị hắn nhìn chằm chằm, hai má ta chẳng hiểu sao lại nóng lên. Ta nhìn ra phía sau hắn.

“Tiểu tư của chàng không tới sao?”

Sắc mặt Tiêu Liễm lập tức tối sầm.

“Hắn tới làm gì?”

Ta mở to mắt:

“Hắn không tới, ta không biết chàng muốn nói gì.”

Tiêu Liễm nở một nụ cười đầy bất lực. Hắn đưa tay ôm ta vào lòng.

“Đừng tìm hắn. Ta tự nói với nàng. Hôm nay Bảo Nguyệt đẹp lắm.”

Hắn hôn nhẹ lên trán ta, lại dặn dò:

“Chỉ có một mình ta là nam tử được ở chung phòng với nàng, biết chưa?”

Ta che miệng cười thành tiếng.

“Tiêu Liễm, ta đâu có ngốc đến vậy. Ta chỉ muốn trêu chàng nói chuyện thôi.”

Tiêu Liễm mím môi nhìn ta, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.

“Buồn cười lắm sao?”

“Ừm, chàng không thấy… ưm…”

Hắn cúi xuống chặn môi ta.

Cả người ta bỗng mềm nhũn, như đang trôi giữa tầng mây.

“Tiêu Liễm, sao người ta nóng quá… Ồ, giờ không nóng nữa. Chàng đừng…”

10

Gần đây tâm trạng Chu Nghiên rất tệ.

Hôm ấy Giang Bảo Nguyệt đã nhận bát đồ uống ngọt của hắn, nhưng ngày hôm sau lại không chủ động tới tìm hắn.

Chuyện này rất không bình thường.

Hắn chờ năm ngày, cuối cùng chủ động tìm tới cửa. Lần này hắn tới đòi bát tự của Giang Bảo Nguyệt.

“Chẳng phải nàng muốn định thân với ta sao? Lần này ta đồng ý.”

Người gác cổng lười biếng liếc hắn.

“Cô nương không gặp người ngoài.”

Chu Nghiên hơi hụt hẫng.

Đây là lần đầu tiên hắn nhận ra Giang Bảo Nguyệt có lẽ thật sự đang giận.

Nhưng vì sao?

Chỉ vì hắn không cho nàng chiếc vòng kia sao?

Chu Nghiên có chút tức giận.

Đây là lần đầu tiên Giang Bảo Nguyệt tỏ thái độ với hắn.

Do dự một hồi, hắn đi tìm Giang Phương Phi.

“Nàng ấy đang giận ta, đúng không? Nhưng món đồ quý giá như vậy vốn không nên tùy tiện tặng cho nàng. Ta cảm thấy lần này vẫn là nàng ấy cố tình gây sự. Có điều một kẻ ngốc như nàng ấy chắc cũng chẳng nhận ra mình sai ở đâu.”

Giang Phương Phi nhìn vẻ mặt rối rắm của hắn, nở nụ cười có chút đắng chát.

“Cho nên huynh muốn dỗ nàng vui sao? Ta vẫn luôn cho rằng huynh rất ghét nàng.”

“Cũng chưa đến mức ghét… Thôi, thôi. Ta sẽ trực tiếp chặn nàng lại, hỏi cho rõ. Chẳng lẽ nàng có thể cả đời không bước chân khỏi phủ?”

Giang Phương Phi đứng dậy.

“Năm xưa mẫu thân Giang Bảo Nguyệt từng cầm cố di vật của ngoại tổ mẫu nàng ở Thanh Châu. Nếu huynh đi chuộc nó về, có lẽ Giang Bảo Nguyệt sẽ vui.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)