Chương 5 - Bát Tự Nhầm Lẫn Tình Yêu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Mỗi lần nàng đều chạy rất nhanh, cho nên hắn gần như chưa bao giờ phải chủ động bước về phía nàng.

Lần này cũng phải như vậy.

Nhưng bóng lưng màu hồng ấy lại bước lên xe ngựa của Tiêu Liễm.

Tiêu Liễm còn đưa tay che đầu cho nàng, trông vô cùng dịu dàng.

Lúc này Chu Nghiên mới nhận ra người đó hẳn phải là Giang Phương Phi.

Nhưng trong lòng hắn vẫn có chút chần chừ.

Hắn và Giang Bảo Nguyệt đã ở bên nhau nhiều năm, không đến mức chỉ một bóng lưng cũng nhận nhầm.

Hơn nữa Giang Bảo Nguyệt vừa bị hắn thoái hôn, chẳng lẽ vì giận dỗi mà thật sự gả mình đi rồi?

Chu Nghiên cảm thấy suy nghĩ của mình thật hoang đường, nhưng vẫn ma xui quỷ khiến đi tới Giang phủ.

Băng tô lạc đã tan đi một ít, hắn cũng không để ý.

Dù sao Giang Bảo Nguyệt cũng sẽ uống hết.

“Cô nương nhà các ngươi đâu? Ta tới đưa đồ uống ngọt cho nàng.”

Người gác cổng liếc hắn một cái.

Ông từng nhìn thấy Chu Nghiên giật cây trâm của Giang Bảo Nguyệt rồi mượn hoa dâng Phật, đem tặng Giang Phương Phi.

Ông cũng biết Giang Bảo Nguyệt đã đính hôn với Tiêu vương gia.

Người gác cổng đảo mắt, đáp:

“Cô nương đang giúp biểu cô nương thêu khăn trùm đầu, không gặp người ngoài.”

Chu Nghiên lập tức yên lòng.

Cũng phải, Tiêu Liễm sao có thể để mắt tới một kẻ ngốc như nàng?

Hắn cười khẩy.

“Vẫn còn giận ta sao? Tiểu gia ta chẳng thèm dỗ nàng.”

Hắn đặt hộp gỗ đựng băng tô lạc xuống đất, quay người rời đi.

06

Tiêu Liễm lần lượt cài từng đóa hoa lụa lên búi tóc ta, cuối cùng chọn một đóa màu hồng và một đóa tím nhạt.

“Hai đóa này đẹp nhất.”

Ta túm góc áo, nhỏ giọng nói:

“Ta đã lớn tuổi rồi, không còn hợp với những màu non nớt thế này nữa.”

Ánh mắt Tiêu Liễm lập tức lạnh xuống.

“Ai nói với nàng?”

Giọng hắn hơi lạnh, ta có chút sợ hắn nổi giận.

Tiểu tư bên cạnh vội lên tiếng:

“Ý vương gia là Giang cô nương là cô nương đẹp nhất kinh thành, đeo thứ gì cũng đẹp. Là kẻ nào không có ý tốt, lại nói với cô nương những lời như vậy?”

Tiêu Liễm gật đầu.

“Bảo Nguyệt thế nào cũng đẹp.”

Ta thả lỏng, cố gắng nhớ lại.

Không hiểu vì sao, ngũ quan của người kia dường như đã trở nên mơ hồ.

“Ta không nhớ. Chỉ biết từng có một người như vậy.”

Tiêu Liễm đặt số hoa lụa còn lại vào hộp gỗ.

“Vậy thì chỉ là người không quan trọng. Bảo Nguyệt không cần để ý lời của những kẻ không quan trọng.”

Ta dùng sức gật đầu.

“Ta biết rồi.”

07

Sau khi trở về phủ, Tiểu Liên mang tới cho ta một bát băng tô lạc đã tan hết.

Ta liếc nhìn, có chút buồn bã:

“Trong nhà xảy ra chuyện gì sao?”

Sau đó lại cố lấy tinh thần:

“Nhưng Tiêu Liễm đã cho ta rất nhiều đồ tốt, đều có thể đem ra trợ cấp gia dụng.”

Tiểu Liên vội xua tay.

“Đây là Chu công tử đưa tới.”

Chu công tử?

Chu… Nghiên?

Không hiểu vì sao, mỗi lần hắn tới tìm ta, trông chúng ta dường như rất thân quen.

Nhưng khi ta cố nhớ, lại không nhớ nổi chúng ta quen nhau thế nào, trước kia đã chung sống ra sao.

Chỉ cần nghĩ đến cái tên ấy, trong lòng ta lại hơi nặng nề.

Tiểu tư của Tiêu Liễm từng nói, không nên qua lại với người khiến mình không vui.

Tiêu Liễm cũng nói, đừng để những người không quan trọng ở trong lòng.

Ta thở ra một hơi.

“Vứt đi.”

Tiêu Liễm cho ta rất nhiều bạc, ta có thể mua vô số đồ uống ngọt ngon lành.

Không cần phải ăn một bát băng tô lạc đã tan hết.

08

Hôn sự giữa ta và Tiêu Liễm được tiến hành rất thuận lợi.

Sau khi gặp Tiêu Liễm, nương thân hài lòng đến mức không thể hài lòng hơn.

Bà nói với ta, điều quan trọng không phải là nghe một người nói gì, mà phải xem người đó làm gì.

Lúc ta nhả hạt anh đào, Tiêu Liễm theo bản năng đưa tay ra hứng.

Điều đó chứng tỏ hắn yêu thương và coi trọng ta.

Không giống…

Không giống ai nhỉ?

Nương thân không nói tiếp, chỉ thở dài, vuốt mặt ta rồi nói Chu Nghiên gần đây đã tới tìm ta mấy lần.

Thấy ánh mắt ta mờ mịt, dường như đã hoàn toàn quên Chu Nghiên là ai, bà lại mỉm cười.

“Chỉ là một người không quan trọng. Bảo Nguyệt cứ an tâm xuất giá.”

Lần này nghe thấy cái tên ấy, trong lòng ta đã không còn bất kỳ cảm giác gì.

Ta nghiêm túc gật đầu, mang áo cưới đã thêu xong cho nương thân xem.

Đêm trước ngày xuất giá, biểu tỷ bỗng lên cơn sốt.

Bên cạnh nàng chỉ có một tiểu thị nữ hầu hạ.

Ta rất lo lắng. Dù nương thân bảo cứ an tâm chuẩn bị xuất giá, ta vẫn chạy tới, giúp thị nữ lấy nước lau người cho biểu tỷ, chăm sóc nàng tới nửa đêm.

Khi nàng tỉnh lại, đầu ta đang gật lên gật xuống vì buồn ngủ.

Nàng dùng ngón tay nhẹ nhàng chọc ta tỉnh.

Dưới ánh nến sáng rực, đôi mày đôi mắt vốn luôn dịu dàng của nàng lúc này lại lạnh nhạt xa cách.

“Đồ ngốc,” nàng nói.

“Trở về đi. Ta không sao nữa.”

Sau khi ta rời đi, Tiểu Liên lén kéo ta lại.

“Biểu cô nương dường như cố ý dùng nước lạnh tắm, cho nên mới phát sốt.”

Gió lạnh thổi qua ta hắt hơi một cái.

“Vậy nàng ấy phải lạnh lắm.”

Tiểu Liên tức đến dậm chân:

“Cô nương sao vẫn không hiểu vậy? Nhìn là biết biểu cô nương muốn mọi người đều vây quanh nàng ấy, phá hỏng hỷ sự của người!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)