Chương 2 - Bắt Lại Tay Nam Thần

À mà… tôi còn phải đi đón bà ngoại tan học nên đi trước nha.

Hai người cứ từ từ nói chuyện~”

Sáng sớm thì ai mà đi học, rồi còn tan học nữa hả?!

Lý do gì mà xạo quá trời vậy!

Tôi âm thầm lên án sự thiếu đáng tin của Kiều Tâm trong lòng.

Nhưng khi bắt gặp ánh mắt mong đợi của Bùi Tịch,Tôi thật sự không nỡ từ chối.

Từ chối trai đẹp là việc nên làm vì cộng đồng.

Còn tôi? Tôi không làm được.

Lễ nghĩa qua lại, tôi mời Bùi Tịch ra tiệm trà sữa mới mở ngoài trường.

Không ngờ luôn – một người ngoài lạnh trong ấm như Bùi Tịch,

Lại cực kỳ hợp cạ với tôi.

Anh ấy biết đủ thứ trên trời dưới đất, sở thích còn trùng với tôi kha khá.

Càng nói chuyện, tôi càng thấy vui vẻ.

Chớp mắt cái đã đến giờ ăn trưa.

Tôi vừa định hỏi Kiều Tâm muốn ăn gì, thì nhận được voice message từ cô ấy:

【Niệm Niệm ơi, em trai tớ đang ở cữ, tớ phải mang cơm cho nó, trưa không đi ăn với cậu nha!】

Lại là một lý do nghe cái biết ngay là bịa.

Tôi chỉ biết lắc đầu cười bất lực, rồi quay sang hỏi Bùi Tịch:

“Anh muốn ăn gì trưa nay không?”

“À…”

Bùi Tịch có vẻ hơi bất ngờ, nhưng nhanh chóng mỉm cười,Khóe môi cong lên như không thể kìm được:

“Khụ, gì cũng được hết. Niệm Niệm chọn là được rồi.”

Tôi nghĩ một lúc,Rồi đưa anh ấy đến quán đồ nướng ngay gần trường.

Quán này do một chị khóa trên từng học chung cấp ba với tôi mở.

Vừa ngon, vừa rẻ.

Trước khi chia tay Kỷ Tu Viễn, tôi và hắn thường đến đây ăn,Cũng xem như “quán quen” của hai đứa.

Tôi quen tay chào hỏi chị chủ quán,Dẫn Bùi Tịch ngồi vào đúng chỗ cũ.

Chị chủ nhìn Bùi Tịch hơi ngạc nhiên, nhưng không nói gì, chỉ nhướng mày nhìn tôi đầy ẩn ý.

Lúc mang món ra, chị ghé sát tai tôi thì thầm:“Được lắm nha em, trai này ngon hơn nhiều.”

Ăn xong, Bùi Tịch đưa tôi về ký túc xá nghỉ trưa.

Vừa xuống tới dưới lầu,Thì lại tình cờ đụng phải… Kỷ Tu Viễn.

Ánh mắt hắn dừng lại trên người đang đi cạnh tôi – Bùi Tịch.

Sắc mặt Kỷ Tu Viễn lập tức tối sầm lại:

“Hay thật đấy Giang Niệm Niệm, bảo sao đột nhiên đòi chia tay, thì ra là đã sớm kiếm được người thay thế rồi hả?”

“Uổng công tôi còn mua quà cho cô, giờ xem ra chắc cô chê tôi từ lâu rồi nhỉ?”

Giọng hắn đầy mỉa mai.

Nếu là trước đây, chắc chắn tôi sẽ vội vàng giải thích, sợ hắn hiểu lầm mình.

Nhưng bây giờ.

Không còn cái lớp “bộ lọc mối tình đầu”, tôi chỉ cảm thấy kiểu nói chuyện châm chọc của Kỷ Tu Viễn thật khó chịu, khiến người ta không thể ưa nổi.

Tôi cau mày vì bực, vừa định bật lại mấy câu thì Bùi Tịch đã bước lên, chắn trước mặt tôi.

“Bạn học này, bất kể cậu với Niệm Niệm còn là gì của nhau hay không, cô ấy vẫn là một cá thể độc lập. Cậu không có quyền can thiệp vào các mối quan hệ của cô ấy.”

“Việc cô ấy muốn kết giao với ai, chỉ chứng tỏ tiêu chuẩn chọn bạn của cô ấy hiện tại tỉnh táo hơn trước rất nhiều.”

“Sự giận dữ mà cậu thể hiện, thực chất chỉ là một phản ứng tự vệ vì sự bất lực của bản thân. Theo tôi, cậu có dấu hiệu của rối loạn nhân cách ái kỷ, nên đi khám tâm lý càng sớm càng tốt.”

Bùi Tịch vừa dứt lời, mặt Kỷ Tu Viễn càng đen như đáy nồi.

Dưới ký túc xá, sinh viên bắt đầu tụ lại xem náo nhiệt.

Hắn hừ lạnh một tiếng đầy chế giễu.

Ánh mắt đảo qua đảo lại giữa tôi và Bùi Tịch vài lần, rồi quay người bỏ đi.

Sau khi hắn rời khỏi, Bùi Tịch quay sang nhìn tôi, vẻ hơi áy náy, như muốn nói lại thôi.

“Xin lỗi Niệm Niệm, lẽ ra anh không nên tự ý can thiệp vào chuyện riêng của em.

Nhưng… anh không chịu nổi khi nghe hắn nói những lời bôi nhọ em như thế.”

Tôi phẩy tay, tỏ vẻ không để tâm, rồi kể sơ lại lý do chia tay với Kỷ Tu Viễn.

“Nói thật thì…”

Tôi nhoẻn miệng cười nhìn Bùi Tịch.

“Không hổ là học bá ngành khoa học tự nhiên, cách phản bác cũng logic đỉnh cao luôn.”

Khóe môi Bùi Tịch hơi cong lên, ánh mắt lấp lánh một tia hoài niệm:

“Cái này… là học từ ai đó đấy.”

7

Buổi chiều và tối tôi đều có tiết học kín lịch.

Tới lúc học xong môn cuối cùng, tôi với Kiều Tâm mặt mày tái mét như xác sống bị hút cạn năng lượng.

Về tới ký túc xá, tôi chỉ muốn leo lên giường nằm chết giả một lúc.

Lúc cởi áo khoác, một tờ giấy rơi ra.

Tôi cúi xuống nhặt lên – thì ra là mảnh giấy Bùi Tịch đưa tôi sáng nay!

Vì học suốt nên tôi quên béng mất chuyện add WeChat của anh ấy!

Không biết Bùi Tịch có giận không nhỉ?

Tôi hơi chột dạ.

Lập tức lôi điện thoại ra, nhập số liên lạc trên giấy để kết bạn.

Bên kia chấp nhận kết bạn chỉ trong vài giây.

Tôi thử nhắn tin một cách thăm dò:

【Xin lỗi anh nhé, chiều nay học nhiều quá nên em không dùng điện thoại được. mèo khóc.jpg】

Bùi Tịch trả lời rất nhanh:

【Không sao đâu! Anh còn lo là sáng nay mình quá đường đột. chó con được xoa đầu.jpg】

Một lát sau, anh ấy gửi thêm hai tấm vé concert.

【Anh có người bạn đột xuất không đi được. Niệm Niệm thích ca sĩ đó đúng không? Muốn đi cùng anh không?】

Tôi phóng to hình lên xem – chính là vé concert của ca sĩ tôi thích nhất!

Đợt pre-sale bán cháy vé siêu nhanh, tôi canh giờ mà vẫn không mua được.

Không ngờ vẫn có cơ hội được đi xem!

Vui quá trời vui, tôi lập tức chuyển cho Bùi Tịch một bao lì xì có giá trị gấp đôi tiền vé.

【Cảm ơn anh nhiều! Vé này khó mua lắm, anh nhất định phải nhận nhé!】

Mải chìm trong sự phấn khích, tôi không để ý rằng…

Tôi còn chưa từng nói với anh ấy về chuyện này,Làm sao anh biết được đây là ca sĩ tôi thích nhất chứ?

8

Từ hôm đó, Bùi Tịch bắt đầu xuất hiện trước mặt tôi với tần suất ngày càng dày đặc.

Bữa sáng đúng giờ không thiếu một ngày.

Những mẩu chia sẻ đời thường nhỏ nhặt nhưng đầy ấm áp.

Tài liệu chuyên ngành luật được anh ấy sưu tầm, phân loại, sắp xếp cẩn thận.

Và điều quan trọng nhất –

Ảnh selfie trên trang cá nhân vô tình lộ ra đường cơ bụng siêu đỉnh.

Săn chắc, mượt mà, nhìn mà chỉ muốn… xin địa chỉ phòng gym.

Tất cả những “chiêu trò ngầm” ấy đều lồ lộ đến mức khiến người ta nhìn phát hiểu ngay.

Nhưng tôi vừa trải qua một cuộc tình tan vỡ.

Dù rất hợp với Bùi Tịch, tôi vẫn chưa sẵn sàng bước vào một mối quan hệ mới.

Hôm diễn ra concert,Tôi chọn chiếc váy mình yêu thích nhất.

Lúc thay đồ, Kiều Tâm chống cằm trêu tôi:

“Không hổ là hoa khôi của khoa Luật tụi mình nha. Vóc dáng, nhan sắc này mà lên sàn thì…

Không khéo câu luôn học trưởng Bùi về làm cá trong hồ đó chớ~”

Tới cổng trường, Bùi Tịch đã đứng chờ sẵn.

Anh mặc áo khoác dạ màu xám tro, bên trong là áo len cổ lọ,Cao ráo, vai rộng, đứng tựa vào cửa xe, dáng vẻ trầm lặng.

Góc nghiêng gương mặt sắc nét như tạc. Khi không cười thì có vẻ hơi xa cách.

Nhưng ngay khi thấy tôi, khoé môi anh khẽ cong lên.

Cười nhẹ thôi, mà tim tôi cũng nhộn nhạo.

Tôi thầm nghĩ…

Nếu Bùi Tịch có đuôi, chắc giờ đang vẫy loạn lên mất.

Bên trong xe, điều hòa bật khá mạnh.

Khi xe bắt đầu lăn bánh, tôi thuận tay kéo khóa áo khoác xuống.

Lộ ra phần xương quai xanh nhỏ nhắn và làn da trắng ngần trước ngực.

Bùi Tịch bất ngờ đạp thắng mạnh, xe giật lên một cái.

Anh lúng túng lắp bắp:

“Nhiệt độ… có phải hơi nóng quá không…”

Nhìn vành tai anh đỏ rực, tôi có cảm giác như con ác quỷ trong tim mình vừa tỉnh dậy.

Người gì mà dễ đỏ mặt thế này?

Không biết lúc rung động thật sự, có phải toàn thân cũng sẽ đỏ bừng lên không nhỉ?

Có lẽ vì sợ phân tâm,Nên suốt dọc đường anh lái rất chậm, mắt nhìn thẳng không hề lệch đi.

Đến bãi đỗ xe, tôi kéo khóa áo lại ngay ngắn.

Chứ nếu không, anh mà tiếp tục lơ đễnh thì xe chắc sướt hết cả vào tường rồi.