Chương 1 - Bắt Lại Tay Nam Thần
Tám giờ sáng, người chen chúc quá trời.Bạn cùng phòng bị đẩy ra phía sau lưng tôi.
Tôi vội đưa tay ra sau, nắm chặt lấy tay cô ấy.Vừa kéo tay, tôi vừa đùa cợt:
“Em yêu ơi, tay mềm mịn ghê, dùng kem dưỡng tay gì thế?”
“Người cũng thơm nữa, muốn ôm ôm em yêu quá hà.”
Vừa đến cửa lớp thì phía sau vang lên một giọng con trai ngượng ngùng:
“Lần sau… tớ lại đi học cùng cậu nữa được không?”
Tôi quay lại nhìn, mới phát hiện ra người mà tôi nắm tay từ nãy đến giờ…
Lại là nam thần lạnh lùng nổi tiếng của khoa bên cạnh – Bùi Tịch!
Thấy tôi nhìn, Bùi Tịch cúi đầu, mặt hơi ửng đỏ:
“Buổi học này tớ làm trợ giảng, không thể trốn được…”
1
So với việc học lúc tám giờ sáng thì…
Học tám giờ sáng giữa mùa đông mới là cực hình thực sự.
Tôi hứng gió lạnh căm căm của buổi sớm, cực khổ lắm mới đến được khu giảng đường.
Dưới lầu đã đứng đầy những gương mặt như mất hết sức sống của những sinh viên học sớm.
Cái không khí u ám xung quanh nếu đặt vào game sinh tồn thì chắc cũng phải là màn cấp độ S.
Khi chuông báo vào học vang lên, tôi vội kéo bạn cùng phòng – Kiều Tâm – chen vào trong.
Đám đông phía sau cũng ồ ạt ùa vào.
Chớp mắt một cái, hai đứa đã bị dòng người đẩy tách ra.
Thấy Kiều Tâm bị tụt lại mấy bước, tôi nhanh tay đưa ra sau kéo một cái.
Một bàn tay ấm áp liền bị tôi kéo vào lòng bàn tay mình.
Làn da dưới đầu ngón tay mịn màng trơn láng, cảm giác như đang sờ vào quả vải đã lột vỏ.
Cảm giác quá sướng tay khiến tôi không nhịn được mà đùa tiếp:
“Em yêu ơi, tay mịn ghê, dùng kem gì mà xịn vậy?”
“Người cũng thơm nữa, thiệt muốn dính lấy em yêu luôn á~”
Tôi vừa chọc vào lòng bàn tay mềm mềm đó, vừa kéo tay người kia leo cầu thang.
Hình như Kiều Tâm có nói gì đó.
Nhưng trong cầu thang ồn ào quá, tôi không nghe rõ.
Chỉ cảm thấy ngón tay trong tay tôi khẽ co lại.
Tôi nghĩ chắc bạn bị đẩy trượt chân.
Nên tôi liền siết tay chặt hơn, an ủi:
“Có tớ ở đây rồi, lần này chắc chắn không trễ học đâu!”
Lê lết lên tới tầng năm, cuối cùng cũng tới cửa lớp.
Tôi thở dốc quay đầu lại khoe:
“Thấy chưa, đã bảo là không thể trễ… mà… ủa…?”
“Ủa chớt!!!”
Người mà tôi dắt tay từ nãy tới giờ đâu phải Kiều Tâm khốn khổ của tôi,
Mà là… nam thần lạnh lùng nổi tiếng của khoa Công nghệ thông tin – Bùi Tịch!
Nắng sớm xuyên qua hành lang, chiếu cái bóng đang run rẩy của tôi in lên tường.
“Tớ… xin lỗi anh, em không cố ý…”
Tôi còn chưa kịp nói hết câu thì Bùi Tịch đã lắp bắp:
“Lần sau… tớ lại đi học với cậu nữa được không?”
Yết hầu anh ấy khẽ chuyển động, gương mặt thanh tú ửng đỏ,
Đôi tai thì đỏ đến mức như sắp chảy máu.
“Buổi này tớ làm trợ giảng, không trốn được…”
2
“Đây là thông tin liên lạc của tớ. Nếu lần sau cậu cần người đi học cùng… cứ liên hệ nhé.”
“Tiết học của khoa Công nghệ thông tin ở tầng hai, tớ phải đi trước…”
Bùi Tịch cúi đầu viết một dãy số, rồi nhét tờ giấy vào tay tôi.
Sau đó, anh ấy vội vã quay người rời đi.
Tôi siết tờ giấy trong tay, đứng đó ngơ ngác chưa hoàn hồn.
Có vài người bên ngoài trông như đang ngẩn ngơ,
Nhưng thực ra bên trong đã “chết tâm” từ lâu rồi.
Quả không hổ là năm con rắn, vừa mới khai giảng đã cho tôi cảm giác ngộp thở như bị trăn quấn lấy.
Đợi đến khi bóng dáng Bùi Tịch khuất hẳn nơi cuối hành lang,
Kiều Tâm – người xem kịch vui nãy giờ – cuối cùng cũng ló đầu ra.
“Ghê ha Niệm Niệm, mới mở màn đã nắm tay học trưởng Bùi rồi hả?”
Kiều Tâm khoác tay tôi, kéo tôi vào lớp, miệng không ngừng trêu chọc.
“Còn khen tay người ta mềm mịn này nọ, tội nghiệp học trưởng bị gọi ‘baby’ suốt đoạn đường, mặt đỏ như cô dâu nhỏ bị bắt nạt luôn ấy.”
Tôi xấu hổ quá hóa tức, úp mặt xuống bàn:
“Tôi tưởng người tôi nắm là cậu chứ bộ!
Với lại, cậu phát hiện tôi nắm nhầm tay sao không nói gì luôn?”
Bùi Tịch là “nam thần trên đỉnh núi cao” nổi tiếng của Đại học C,
Không chỉ đẹp trai đến mức có thể sánh ngang mấy bạn trai xinh gái đẹp bên ngành nghệ thuật,
IQ còn cao ngất trời, là thủ khoa toàn tỉnh năm anh ấy thi đại học.
Chỉ có điều tính cách hơi lạnh lùng, từ trước đến nay chưa từng nghe có tin đồn yêu đương với ai.
Loại người như vậy, tôi nào dám chủ động trêu vào?
Kiều Tâm chớp mắt vô tội:
“Tôi có gọi mà, chẳng qua lúc đó cậu kéo học trưởng chạy như bay, không nghe thấy thôi.
Theo tôi thấy thì học trưởng rõ ràng có ý với cậu luôn ấy.
Không tranh thủ lúc này, còn đợi đến khi nào? Mau đá cái tên người yêu cũ tồi tệ của cậu đi!”
Nghe đến đây, tôi ngẩng đầu lên.
Lười biếng đáp lại:
“Cậu nói Kỷ Tu Viễn hả? Tôi chia tay với hắn từ tuần trước rồi.”
Kiều Tâm tròn xoe mắt, ánh nhìn như muốn hét lên “Thật không đó? Tôi không tin đâu!”.
Cô ấy không tin cũng không lạ.
Tôi với Kỷ Tu Viễn yêu nhau hai năm, chia tay rồi lại quay lại không biết bao nhiêu lần.
Hắn là học sinh thi lại, năm lớp 12 chuyển vào lớp tôi học.
Vô tình ngồi chung bàn với tôi.
Chúng tôi có chung mục tiêu: đỗ Đại học C.
Cùng nhau cố gắng, cùng nhau tiến bộ.
Là chỗ dựa tinh thần duy nhất của nhau suốt năm học cấp ba áp lực đè nặng.
Sau kỳ thi đại học, hắn tỏ tình với tôi.
Chúng tôi quen nhau, tình cảm luôn rất tốt, từng được xem là “cặp đôi mẫu mực”.
Cho đến năm hai đại học, tôi vô tình thấy hắn đưa một chị khóa trên về ký túc xá.
Lúc đó tôi mới biết –
Kỷ Tu Viễn có một người yêu cũ mà hắn không thể buông bỏ.
Hắn cố chấp thi lại, bằng mọi giá đậu vào Đại học C,
Chỉ vì người yêu cũ năm xưa từng nói: “Tôi không muốn yêu xa.”
Tôi và hắn cãi nhau to.
Hắn nhíu mày, mất kiên nhẫn giải thích:
“Giữa tôi với cô ấy đã là quá khứ rồi.
Hôm đó chỉ là vì cô ấy vừa chia tay, buồn quá uống say, tôi mới đưa cô ấy về.
Niệm Niệm, cậu cũng là con gái, chẳng lẽ không hiểu con gái uống say một mình ban đêm nguy hiểm thế nào à?
Đừng làm ầm lên nữa có được không?”
Từ ngày đó, Kỷ Tu Viễn bắt đầu viện đủ mọi lý do nghe rất “có lý” để qua mặt tôi.
Chị kia uống say không an toàn.
Chị kia bệnh không ai đưa thuốc.
Chị kia muốn xem phim không ai đi cùng.
Và thế là, giữa tôi và hắn bắt đầu nổ ra hàng loạt cuộc cãi vã.
Hắn dần học cách dùng “chiến tranh lạnh”.
Một hai tuần không trả lời tin nhắn là chuyện thường.
Nhưng dù sao hắn cũng là mối tình đầu của tôi, tôi lại nhịn hắn đến mức khó tin.
Kiều Tâm giận đến mức tiếc rèn sắt không thành thép:
“Mối tình đầu thì sao chứ.
Niệm Niệm, cậu phải hiểu, cái gọi là ‘chi phí chìm’ thì không nên đem ra làm lý do để đưa ra quyết định quan trọng.”
“Giờ cậu như này chẳng phải đang trở thành một phần trong cái kịch bản ‘yêu lại từ đầu’ của bọn họ sao!”
“Còn không chạy, định chờ Kỷ Tu Viễn và chị kia sinh được hai đứa thì cậu tới làm mẹ nuôi hả?”
Tôi: “…Tuy lời hơi thô, nhưng lý thì đúng quá rồi.”
Dù nói vậy, nhưng tôi vẫn không thể thật sự quyết tâm chia tay.
Cho đến một tuần trước.
Hôm đó tôi lại cãi nhau với Kỷ Tu Viễn vì chuyện của chị khóa trên.
Đúng lúc ca sĩ tôi thích nhất chuẩn bị tổ chức concert ở thành phố vào tháng sau.
Tôi nghĩ, thôi thì tạo cơ hội để hòa giải, chủ động nhắn tin cho Kỷ Tu Viễn,
Hỏi thử anh ta có muốn cùng tôi đi xem không.
Nhưng anh ta mãi không trả lời.
Mãi sau mới gửi cho tôi một cái định vị.
Là một quán bar nổi tiếng ở Đại học C, được mệnh danh là “thánh địa hẹn hò” của các cặp đôi.
Tôi tưởng anh ta đang ám chỉ muốn làm hòa, trong lòng vui mừng, còn makeup xinh xắn rồi ra ngoài.
Đến nơi rồi, cảnh tượng tôi thấy là:
Kỷ Tu Viễn đang ngồi cạnh chị khóa trên, thân mật tựa sát vào nhau.
Giọng anh ta có chút say, lẩm bẩm:
“Nếu lúc đó bọn mình không chia tay thì tốt rồi…”
Chị kia tựa đầu lên vai anh ta, ánh mắt vừa đúng lúc quét qua chỗ tôi đang đứng.
“Nếu không chia tay, thì anh đâu gặp được cô bạn gái nhỏ hiện tại của mình đâu.”
Kỷ Tu Viễn bực mình tặc lưỡi:
“Hồi lớp 12 áp lực lớn quá, mới nghĩ trêu chọc cô ấy chút thôi.
“Nếu không phải em lúc đó tìm bạn trai mới để chọc tức anh, thì anh đã không bốc đồng mà quen cô ấy.”
Bài hát tình cảm ướt át trong bar cũng vừa kết thúc.
Cũng đúng lúc đó, tôi tỉnh táo nhận ra:
Mối tình này, nên buông bỏ rồi.
Thấy Kiều Tâm không tin tôi thật sự đã chia tay với Kỷ Tu Viễn,Tôi dứt khoát lấy điện thoại ra, mở đoạn chat giữa tôi và anh ta đưa cho cô ấy xem.
“Thấy chưa, lần này tôi thật sự quyết rồi.”
Đoạn trò chuyện dừng lại ở đúng một tuần trước.
Tôi gửi cho Kỷ Tu Viễn:
【Chia tay đi.】
Và anh ta trả lời tôi:
【.】
Kiều Tâm nhìn đi nhìn lại cái điện thoại, cười đến mức khóe miệng muốn nứt ra:
“Sướng quá sướng quá, vậy là tỷ đây có thể yên tâm tung hoành giang hồ rồi!”
“Để mừng cậu thoát khỏi bể khổ, bữa trưa hôm nay trên app đặt cơm, tôi bao!”
Cơm free thì cũng chẳng mấy hấp dẫn,Tôi nêu ý kiến:
“Nghe đồn căn tin số 3 mới có món mới – thịt xào cam, thử không?”
“Giỏi nha Giang Niệm Niệm, tính mượn cơ hội này đầu độc tôi để cướp phiếu giảm giá của tôi đúng không?”
Tiếng chuông vào học vang lên, cắt ngang màn cà khịa qua lại của hai đứa.
Sau khi nghiêm túc học xong một tiết chuyên ngành, tôi và Kiều Tâm định về ký túc ngủ trưa.
Vừa ra tới cửa lớp, thì đụng ngay một người không ngờ tới –Bùi Tịch.
Trong tay anh cầm một túi quà gói rất đẹp.
Bước chân dài đang tiến thẳng về phía tôi.
Có lẽ vì vừa chạy lên cầu thang gấp, nên gương mặt trắng trẻo của anh hơi ửng đỏ,
Còn thở nhẹ vì mệt.
Nhưng đôi mắt đào hoa ấy lại đang lấp lánh sáng.
Giống hệt ánh mắt của một chú cún ngoan đang mong người vuốt ve.
Cái khí chất lạnh lùng trong lời đồn, chẳng thấy đâu cả.
Bùi Tịch đưa túi đồ cho tôi, dịu dàng hỏi han:
“Lúc nãy lên lầu, tôi thấy sắc mặt cậu không được tốt, đoán chắc là chưa ăn sáng.
Tôi tranh thủ lúc nghỉ tiết đi mua hai phần bánh ngọt, hai người mang về ký túc ăn nhé.”
Tôi còn đang phân vân không biết có nên nhận hay không.
Kiều Tâm đã sốt ruột đến mức như sắp cào thủng lưng áo tôi.
Vội vàng phụ họa:
“Đúng là chỉ có học trưởng Bùi là tâm lý, lúc nãy trên lớp Niệm Niệm suýt tụt đường huyết luôn đấy.
Đọc tiếp